“Tô Đào Đào:
“Dù trong lòng cứ tự thế, cho cho , định vị của là Phó xưởng trưởng tương lai, đương nhiên nhanh như , đó, vẫn là trợ lý của .”
Phải lập uy thế nào, phục chúng , thế nào để khi quyết định bổ nhiệm của ban xuống, đối với là ủng hộ chứ nghi ngờ.
Đó là bài kiểm tra đầu tiên con đường trở thành Phó xưởng trưởng của , hy vọng thể cho một đáp án mãn nguyện."
Cơ hội luôn dành cho những sự chuẩn , Tiểu Lục dám xông pha dám , thông minh cầu tiến, quan trọng là việc đáng tin cậy, nhân phẩm cũng vượt qua kiểm định.
Tô Đào Đào tìm lý do gì để trao cơ hội cho một trẻ tuổi như .
Vẻ mặt Tiểu Lục nghiêm túc từng :
“Chị Tô chị yên tâm, một năm thì hai năm, hai năm thì ba năm, em nhất định sẽ rèn luyện bản thành một Phó xưởng trưởng ai thể nghi ngờ, phụ lòng tin của chị."
Tiểu Lục cảm thấy, nghi ngờ là chuyện nhỏ, tuyệt đối thể để khác nghi ngờ con mắt dùng của Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào vẫn là câu đó:
“Đừng phô trương, trong lòng tự là , đợi quy mô nhà máy lớn mạnh lên, vị trí Phó xưởng trưởng ít nhất thiết lập hai , một quản sản xuất, một quản tiêu thụ, cá nhân thấy hợp quản tiêu thụ hơn, tự tìm hướng ."
Tiểu Lục nặng nề gật đầu:
“Vâng, em chị Tô."
Rời khỏi văn phòng của Tô Đào Đào, hai bàn tay nắm c.h.ặ.t của Tiểu Lục vẫn còn run rẩy.
Cậu đưa lên miệng c.ắ.n mạnh một cái.
Đau, đang mơ!
Cũng chỉ xưởng trưởng như chị Tô mới trao cơ hội tiến tới chức Phó xưởng trưởng cho một bối cảnh, thâm niên, chỉ một bầu nhiệt huyết như .
Cho dù là để cảm ơn ơn tri ngộ của chị Tô, cũng nhất định sẽ dốc mạng mà !
Chương 253 Tô xưởng trưởng là em ?
Trần Trần hôm nay vẫn là đứa trẻ nổi bật nhất lớp mẫu giáo.
Bởi vì bé là duy nhất trong cả lớp giá vẽ, bảng vẽ và cả b.út vẽ.
Tay cầm b.út của nhóc vẫn vững vàng lắm, những nét vẽ cũng trơn tru, nhưng tất cả những thứ vẽ đều thần thái.
Tức là chỉ cần một cái là ngay đang vẽ cái gì.
Lúc tan tiết học cuối cùng, Trần Trần giá vẽ vẽ thuyền thuyền, đợi đến đón.
Cặp sinh đôi một trái một hai bên Trần Trần, Phùng Thái Hồng hỏi:
“Trần Trần, cái giá cũng là ba cho ?"
Trần Trần gật đầu:
“ ạ~~ Ba ba tớ tự tay đó~~"
“Ba thật đấy."
Phùng Thái Vân ngưỡng mộ .
“Dạ~~" Trần Trần gật đầu, “ thế ạ~~ Ba ba tớ là nhất luôn~~"
“Xe của cũng là ba , ba còn gì nữa ?"
Phùng Thái Hồng hỏi.
Trần Trần suy nghĩ một chút, trả lời:
“Chắc là còn cho tớ một cái mô hình nữa~~ Chính là cái thuyền thuyền mà Bàn Bàn hỏng ~~ Ba ba tớ thể bằng gỗ~~ Ngồi hỏng ~~"
Lần chỉ cặp sinh đôi, mà ngay cả Đông Đông và Bàn Bàn bọn họ cũng nhịn ngưỡng mộ:
“Ba thật sự quá lợi hại luôn!"
Trần Trần híp mắt nhận lấy lời khen ngợi của dành cho ba, Trần Trần cảm thấy ba là ba lợi hại nhất thế giới.
Còn Đông Đông thì chấp nhận sự thật là thông minh bằng Trần Trần, ba của cũng thông minh bằng ba của Trần Trần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-317.html.]
Bây giờ bé ngoài ngưỡng mộ , cũng sẽ bắt ba cái cái nữa.
Bởi vì, ba cũng .
……
Lúc Tô Đào Đào tới nơi, Trần Trần vẽ xong một bức tranh bãi biển.
Biển xanh cát trắng, trời xanh mây trắng, hải âu đang bay, cây dừa đang đung đưa...
Kỹ thuật vẽ đương nhiên tính là , nhưng ý cảnh cần thì thiếu thứ gì.
Tô Đào Đào ngày tháng góc cùng, cứ cảm thấy vẫn còn thiếu chút gì đó.
Đứng xa một nữa mới nhớ thiếu cái gì:
“Mẹ giúp Trần Trần cất , tối nay đợi ba về, bảo ba tìm khắc cho con một cái con dấu.
Sau mỗi bức tranh Trần Trần vẽ đều thể đóng dấu lên, ghi chú rõ ngày tháng."
“Mẹ ơi~~ Con dấu là cái gì ạ~~"
Tô Đào Đào bế nhóc lên xe đẩy:
“Cái lò nướng ở nhà, dùng vỏ sò dán tên của Trần Trần lên, một cái là đây là lò nướng của Trần Trần đúng ?"
Trần Trần đung đưa đôi chân ngắn, gật đầu:
“Dạ đúng ạ~~"
Tô Đào Đào thu dọn đồ đạc, đẩy nhóc ngoài:
“Cho nên, một ký hiệu như tranh của Trần Trần.
Con dấu chính là khắc tên của Trần Trần lên một hòn đ-á nhỏ, như cần chữ, chấm chút mực ấn một cái là giấy sẽ xuất hiện tên của Trần Trần."
“Oa~~" Trần Trần đạp đôi chân ngắn vỗ vỗ đôi bàn tay nhỏ mũm mĩm, “Trông vẻ lợi hại quá~~ Mẹ ơi~~ Con một cái con dấu~~"
“Ừ, tối nay chúng với ba, bảo ba tìm cho con một cái."
Tô Đào Đào .
Những bạn nhỏ bên cạnh thấy cuộc trò chuyện của họ đều ngưỡng mộ thôi.
Trần Trần thật sự quá hạnh phúc.
“Mẹ ơi~~ Ba ba cái ạ~~" Trần Trần hỏi.
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Mẹ chắc, đ-á cứng, cần dụng cụ đặc biệt mới thể khắc tên lên , lẽ để chuyên nghiệp ."
“Dạ ạ~~ Tranh của chú út lắm~~ Cũng thể một cái nha~~" Cậu nhóc .
Tô Đào Đào gật đầu:
“, khắc cho chú út một cái luôn."
……
Ra khỏi cổng trường mấy bước, Phó Viễn Hàng xách một túi đồ lớn tới.
“Chị dâu, em mới dạo qua hợp tác xã mua mấy thứ ."
Tô Đào Đào qua, đều là một ít hải sản nhỏ.
“Cũng , chúng về nhà nấu mì hải sản ăn."
Phó Viễn Hàng hiện giờ ngày càng chính kiến, Tô Đào Đào để một ít tiền và phiếu để dự phòng.
Cậu đang nghỉ hè thời gian khá dư dả, lúc sẽ đến nhà ăn lấy cơm đợi , lúc mang đến văn phòng cùng ăn, lúc cũng sẽ về nhà nấu...
Nếu Tô Đào Đào dặn dò gì đặc biệt, thường thì do Phó Viễn Hàng tự do phát huy.
Muốn ăn gì cũng mặc mua.