Phó Viễn Hàng :
“Sư mẫu, dưa muối là do em muối, chị dâu bảo mang qua cho sư mẫu nếm thử."
Phó Viễn Hàng và Trần Trần chênh lệch bối phận, cứ cảm thấy xưng hô thế nào cũng hợp lý.
Đổng Thăng Bình dạy võ thuật, cũng coi như là sư phụ của , nên dứt khoát gọi sư mẫu, như sẽ tách biệt bối phận với Trần Trần.
Còn về phần Đổng Thăng Bình, lúc thì gọi chú Đổng, lúc thì gọi sư phụ, đàn ông với cũng cần để ý nhiều như .
“Cảm ơn cảm ơn, thực sự... cũng cảm ơn thế nào nữa."
Hồ Vệ Linh đón lấy, ngửi thấy mùi chua đặc trưng liền cảm thấy hợp khẩu vị, đặc biệt húp một ngụm cháo.
Phó Viễn Hàng lắc đầu :
“Đồ quê tự nhà muối lấy, đáng gì ạ, chị dâu em còn bảo, nếu thể ăn thịt thì cho ít thịt hoặc lòng lợn xào, nếu ăn thịt thì cho ít tỏi xào thanh đạm cũng ạ."
“Được , cảm ơn A Hàng nhé, hai đứa trong nhà ."
Phó Viễn Hàng lắc đầu:
“Thôi ạ sư mẫu, chị dâu em còn đang đợi tụi em về ăn cơm, tụi em đây ạ."
Trần Trần vẫy bàn tay nhỏ nụ hoa:
“Thím ơi~~ mai gặp ạ~~"
“Hai đứa đợi một lát."
Hồ Vệ Linh gọi tụi trẻ , “Có tặng thím khá nhiều lê cát, thím lấy cho mấy quả."
Phó Viễn Hàng lắc đầu :
“Không cần sư mẫu, ở nhà tụi em cũng ạ, tụi em đây."
Phó Viễn Hàng xong, cúi xuống cõng Trần Trần luôn.
Trần Trần còn quên ngoái đầu , nở một nụ rạng rỡ với Hồ Vệ Linh:
“Thím và em bé đều thật nhé ạ~~"
Hồ Vệ Linh mỉm theo bóng lưng hai đứa trẻ, vẻ mặt hạnh phúc xoa xoa bụng .
Con của cô nhất định cũng sẽ ngoan như tụi trẻ thôi.
Nhất định là ....
Chương 250 đến là hỏi thăm cô về một .
Giá vẽ mà Trần Trần , Phó Chinh Đồ tan liền tiện đường ghé qua xưởng mộc, tự tay cho bé.
Khi mài các cạnh, còn đặc biệt cẩn thận, chỉ sợ sơ suất một chút để một mẩu dằm nhỏ sẽ xước làn da trắng trẻo mềm mại của bạn nhỏ.
“Kỹ sư Phó, bây giờ tay nghề mộc của còn chuyên nghiệp hơn cả chúng đấy, là chuyển sang chỗ chúng việc ?"
Ông thợ già hớn hở trêu chọc Phó Chinh Đồ.
Phó Chinh Đồ nhếch môi :
“Tay nghề của cháu chỉ đủ để dỗ dành con trai thôi."
“Cậu đối với con trai đúng là thật, cái món đồ chơi nhỏ cũng gấp, bận rộn như , cứ dặn một tiếng là chúng giúp xong ngay mà, mai đến lấy cũng ."
Phó Chinh Đồ lắc đầu một cái:
“Hiếm khi nó mở miệng đòi đồ."
Trần Trần là một đứa trẻ ỷ sự nuông chiều mà kiêu ngạo, thông thường ít khi mở miệng đòi hỏi ba thứ gì.
Cậu bé hiếm khi một chiếc giá vẽ, Phó Chinh Đồ xong cho bé thật nhanh, một ngày cũng trì hoãn.
Rời khỏi xưởng mộc về đến nhà là hơn chín giờ tối.
Tô Đào Đào và tụi trẻ sớm ăn no cơm, tắm rửa xong, hóng mát ở sân một lát chuẩn ngủ.
Trần Trần vẫn là đầu tiên phát hiện ba về nhà, “đông đông đông" lao về phía ba:
“Ba ba~~ bây giờ ba mới về ạ~~ ba ăn cơm ạ~~"
Người Phó Chinh Đồ bẩn, đỡ lấy cánh tay bạn nhỏ:
“Ăn , cho con ."
“Oa~~ giá vẽ~~" Trần Trần ngạc nhiên reo lên, “Ba ba~~ ba giỏi quá ~~ ba biến nó từ thế ạ~~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-313.html.]
Buổi trưa bé mới giá vẽ, buổi tối ba mang về , biến thì từ mà chứ?
“Ba mới qua xưởng mộc đấy, mô hình thuyền buồm nhanh như thế ."
Mô hình liên quan đến quá nhiều linh kiện, quá phức tạp, cho dù cũng mất vài ngày mới xong, chắc chắn khi nào mới xong .
Trần Trần sờ chiếc giá vẽ nhỏ, thích chịu , hì hì ba:
“Không ạ~~ Cảm ơn ba một ạ~~"
Tô Đào Đào cầm chiếc giá vẽ nhỏ lên xem thử, thủ công tinh xảo, mài cũng nhẵn nhụi.
“Kỹ sư Phó tay nghề khá đấy, ngày nào đó nghiên cứu nữa, thợ mộc cũng nuôi sống chúng em."
Phó Chinh Đồ nhếch môi:
“Đừng nghèo nàn nữa, tắm một cái ."
Tô Đào Đào :
“Để cơm canh cho , ăn thêm một ít ."
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Được, rửa tay , em đừng động , lát nữa lấy."
Phó Viễn Hàng tươi bếp bưng cơm canh cho trai .
“Chú nhỏ ơi~~ chúng vẽ tranh thôi ạ~~" Trần Trần giống như cái đuôi nhỏ bám theo Phó Viễn Hàng.
“Được, lát nữa giúp cháu mang giá vẽ lên lầu, chúng cùng vẽ tranh."
Phó Chinh Đồ rửa tay xong , trong sân chỉ còn một Tô Đào Đào.
Anh xuống bàn ăn cơm.
Tô Đào Đào kê cằm lên mu bàn tay , mỉm Phó Chinh Đồ.
Phó Chinh Đồ mới sẵn tiện rửa mặt, vuốt tóc lên, lộ cái trán đầy đặn trơn láng, khiến cho nhan sắc bỗng chốc tăng thêm một bậc.
Anh ăn miếng cơm lớn, đôi mắt sâu thẳm hẹp dài chạm ánh mắt đầy ý của Tô Đào Đào.
“Làm ?"
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Phó Chinh Đồ, em chỉ để cơm trắng cho thôi, để thức ăn nữa, đưa cho cái gương là ."
Phó Chinh Đồ hiểu:
“Tại ?"
Tô Đào Đào nghiêm túc :
“Bởi vì đến mức thể thức ăn , gương là thể ăn cơm ."
Phó Chinh Đồ bật :
“Hôm nay vui ?"
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Cũng tàm tạm, mệt, hôm nay em đến địa điểm nhà máy mới bên một chuyến, vẽ một bản đồ địa hình sơ lược, phát hiện công trình gian nan hơn em tưởng, ngọn đồi còn lên mà mệt đến thở nổi ."
“Cuối tuần dành nửa ngày đưa em xem thử."
Phó Chinh Đồ .
Tô Đào Đào:
“Không cần , em bảo Tiểu Lục hẹn Cao , chuyên nghiệp hơn, đến lúc đó một mạch cho xong, đo đạc đất đai luôn."
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Cũng ."
Nơi đó thực Phó Chinh Đồ từng đến từ lúc chọn địa điểm cho căn cứ, thực sự cần khảo sát thực địa, chỉ là cùng Tô Đào Đào một chuyến thôi.
“Phương án của em chắc là thứ hai tuần thể xong, đến lúc đó mang qua cho lãnh đạo xem giúp em."
“Được."
Phó Chinh Đồ đưa một miếng cá đến bên miệng Tô Đào Đào:
“Ăn thêm một ít ?"