Mạc Gia Cát đẩy vai dì Chung:
“Không lừa , con bao giờ lừa ?"
Dì Chung nghĩ cũng đúng:
“Cát Cát, cho con , chính là ở lớp mầm non, cô giáo dạy Trần Trần , cô Trần Táo đó, thực sự , con mà cứ chần chừ mãi, cẩn thận mất lượt đấy."
Trong đầu Mạc Gia Cát là một hình bóng khác, đầu óc và trái tim đều loạn hết cả lên, lọt tai ?
Chỉ thể gật đầu đại:
“Vâng , con ."...
Chương 249 Thím ơi~~ tặng thím và em bé ạ~~
Tô Đào Đào tan xong, việc đầu tiên là tìm hết dưa muối trong nhà .
Măng chua tương đối độc và nóng một chút, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ăn lẽ thích hợp lắm, nên cô lấy cái đó.
Cô lấy một ít từ trong vại đậu đũa muối, cải muối và dưa chuột muối, bảo Phó Viễn Hàng mang qua cho Đổng Thăng Bình.
“Dưa muối đều ngon, em mang một ít qua cho chú Đổng, bảo chú ngâm cho nhạt bớt một chút, cho ít tỏi băm xào, nếu thể ăn thịt hoặc lòng lợn, cũng thể phối hợp xào cùng một ít."
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Em nhớ hết chị dâu, em mang qua cho chú Đổng ngay đây ạ."
Trần Trần đang ở trong hố cát, cầm chiếc xẻng nhỏ xúc cát.
, tình yêu của kỹ sư Phó dành cho con trai cách khác là dành cho nhà bao giờ miệng, nhưng đều sẽ giấu trong từng chi tiết nhỏ nhặt của cuộc sống.
Trần Trần thích chơi cát, tranh thủ lúc rảnh rỗi, xây một cái hố nhỏ trong sân, thỉnh thoảng dành một chút thời gian bờ biển vác một túi cát nhỏ về.
Vác dần vác dần, một góc sân chất thành một đống cát nhỏ.
Đống cát cũng giống như bãi cát ven biển, kỹ sư Phó còn giấu “kho báu" ở bên trong.
Trần Trần đào đào bới bới, thỉnh thoảng đào một vỏ sò hoặc vỏ ốc xinh từ trong đống cát.
Như là bạn nhỏ thể vui vẻ cả ngày .
Không cần bờ biển cũng thể chơi vui ở nhà.
Nếu là những đứa trẻ khác, Tô Đào Đào nhất định cho chơi cát ở nhà, nhưng Trần Trần sẽ cát vung vãi khắp nơi, càng cẩn thận để cát bay mắt .
Bạch Bạch thỉnh thoảng bới cát ngoài đất, bé còn giáo d.ụ.c Bạch Bạch, đó cầm chiếc chổi nhỏ bằng lau sậy mà Phó Viễn Hàng cho bé, quét cát xẻng đổ hố.
Trần Trần ngoài việc thích dẫn Bạch Bạch đào đào bới bới, bé còn thích đắp đủ loại hình thù.
Hôm nay đắp ngôi mặt trăng, ngày mai đắp mặt trời bông hoa đỏ nhỏ, ngày đắp mòng biển nhỏ và Bạch Bạch...
Mấy ngày nay ngày nào cũng đổi kiểu chơi, vui vẻ tả xiết.
Có lẽ đứa trẻ thông minh gì cũng giỏi, thiên phú đắp cát của bé cũng cao như gấp giấy , bất kể đắp cái gì cũng hình dáng, sống động như thật.
Bạn nhỏ còn chút bệnh sạch sẽ, thường là chơi cát xong mới tắm, khi tắm xong sẽ chạm đống cát nữa, cũng cho Bạch Bạch chạm , quy luật.
Vì Tô Đào Đào yên tâm cho bé chơi.
Dù cho dù bẩn, Phó Viễn Hàng cũng sẽ giúp bé dọn dẹp sạch sẽ.
Tóm vệ sinh trong nhà Tô Đào Đào bao giờ lo lắng, ba vị quý ông mỗi ngày đều thể đảm bảo trong nhà sạch sạch sẽ sẽ.
Trần Trần thấy chú nhỏ sắp ngoài, vội vàng vứt công cụ trong tay chạy .
“Chú nhỏ ơi~~ tìm chú Đổng ạ~~ con cũng nữa ạ~~"
Phó Viễn Hàng dắt tay bạn nhỏ, đưa bé hố cát, phủi sạch cát bé:
“Vậy thì cùng ."
Trần Trần Tô Đào Đào:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-312.html.]
“Mẹ ơi~~ con cũng mang theo một món quà qua đó~~ ạ~~"
“Con mang cái gì nào?"
Tô Đào Đào hỏi.
Trần Trần nghĩ ngợi một lát, chỉ quả xoài Tô Đào Đào mới mua về:
“Mẹ ơi~~ con mang cái ạ~~ thím thường xuyên mời con ăn đồ ngon lắm ạ~~"
Tô Đào Đào suy nghĩ một chút :
“Thím đang mang em bé, bây giờ ăn món , là thế , con nhà lấy một quả táo , cái đó thím thể ăn ."
Trần Trần đông đông đông chạy nhà, lấy một quả táo to nhất, đỏ nhất, nghiêng đầu nhỏ hỏi Tô Đào Đào:
“Mang em bé ạ~~ em trai em gái ạ~~"
Tô Đào Đào lắc đầu :
“Bây giờ vẫn , đợi em bé sinh mới , cho nên các con ở nhà chú Đổng chạy nhảy lung tung, đ-âm thím là , ?"
Trần Trần gật đầu, tấn một cái:
“Con bao giờ chạy loạn ạ~~ chú Đổng bảo yên~~ cho cử động ạ~~"
Tô Đào Đào một cái, xoa đầu đứa trẻ:
“Được , mau , nhanh về nhanh, về là thể ăn cơm ."
Trần Trần:
“Vâng ạ ơi~~"
Hai bạn nhỏ dắt tay đến nhà Đổng Thăng Bình.
Vừa đến cửa nhà , Trần Trần gào toáng lên:
“Chú Đổng ơi~~ thím ơi~~ Trần Trần đến đây ạ~~"
Vợ của Đổng Thăng Bình tên là Hồ Vệ Linh, dịu dàng hiền thục, vợ chồng kết hôn nhiều năm, tình cảm thâm trọng.
Nay hơn ba mươi tuổi mới m.a.n.g t.h.a.i đứa con đầu lòng, hai vợ chồng đều đặc biệt coi trọng.
Không là do cô tuổi cao, là do nền tảng c-ơ th-ể kém, cái t.h.a.i cô mang vất vả.
Ăn gì nôn nấy, ngủ cũng yên, gần đây mới nửa tháng mà g-ầy một vòng lớn, Đổng Thăng Bình lo lắng thôi.
Bây giờ cô còn ngửi nổi một chút mùi dầu mỡ nào.
Đổng Thăng Bình đang xào rau.
Hồ Vệ Linh mở cửa, bạn nhỏ đang hì hì liền đưa qua một quả táo đỏ mọng:
“Thím ơi~~ tặng thím và em bé ạ~~"
Hồ Vệ Linh vốn dĩ cực kỳ yêu quý Trần Trần, ngày nào cũng chán, hận thể giữ bé nhà nuôi luôn.
Thấy dáng vẻ đáng yêu của bé, trái tim cô , giống như ngâm trong suối nước nóng giữa tháng ba , ấm mềm.
“Cảm ơn Trần Trần, con thím mang em bé thế?"
Trần Trần chằm chằm bụng Hồ Vệ Linh :
“Mẹ con ạ~~ bảo con ngoan ạ~~ đ-âm bụng thím ạ~~"
“Ngoan quá, cảm ơn Trần Trần, cũng cảm ơn giám đốc Tô nữa nhé."
Hồ Vệ Linh xoa đầu nhỏ của Trần Trần.
Hồ Vệ Linh cũng thích Phó Viễn Hàng, mỗi ngày tiếp xúc với Trần Trần và Phó Viễn Hàng như thế , con của cô thể ngoan ngoãn giống như họ .