Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 307

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:52:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai vợ chồng quyết định giáo d.ụ.c theo kiểu thả rông, tôn trọng thiên tính của đứa trẻ, gì thì cứ để , chỉ cần đường lệch, bé vui vẻ là .”

 

Với tính cách hiện tại của Trần Trần, việc đường lệch là chuyện thể xảy .

 

Nói xong chuyện con cái, hai vợ chồng bắt đầu bàn về nhà máy của Tô Đào Đào.

 

Tô Đào Đào đùi Phó Chinh Đồ, đưa phương án cô vội vàng thành trong mấy ngày qua cho xem:

 

“Đây là bản thảo đầu tiên, còn nhiều chỗ cần sửa đổi, xem giúp em , trong cuộc thì u mê, em cần một ngoài cuộc giúp em kiểm soát cục..."

 

Những ngày Tô Đào Đào quá mệt mỏi, chữ “cục" dứt, Phó Chinh Đồ còn kịp trả lời, tiếng ngáy nhẹ vang lên.

 

Phó Chinh Đồ đặt bản kế hoạch xuống, nhẹ chân nhẹ tay bế cô lên gối, hôn một cái lên trán cô mới trở xuống giường.

 

Để Tô Đào Đào ngủ một giấc yên lành, tắt đèn, sang phòng đối diện thăm con , đó mới cầm bản kế hoạch cùng giấy b.út xuống lầu.

 

Trong phòng khách, ánh đèn vàng mờ ảo.

 

Phó Chinh Đồ bàn ăn, lưng thẳng.

 

Lật bản kế hoạch , nét chữ thanh tú của Tô Đào Đào hiện mắt, mỗi một chữ đều cho thấy sự coi trọng của chủ nhân đối với bản kế hoạch .

 

Phó Chinh Đồ xem chăm chú.

 

như , Tô Đào Đào thực sự là một tay cừ khôi trong việc kinh tế, cô suy nghĩ vấn đề diện, phương diện đều để tâm tới.

 

Ngoài dây chuyền vận chuyển từ núi xuống núi mà đề cập, cô còn suy luận rộng , kế hoạch một dây chuyền vận chuyển nhân tạo chạy bằng điện, đưa vật tư trực tiếp đến từng xưởng sản xuất, giảm bớt đáng kể chi phí nhân lực và vật lực.

 

Còn để trong ngoặc đơn đề xuất là nhờ Phó Chinh Đồ nghiên cứu thiết kế.

 

Phó Chinh Đồ thấy kìm .

 

Những ý tưởng kỳ lạ mà khác cho là viển vông tương tự như còn nhiều, nhiều.

 

Người ngoài tuyệt đối là chuyện viển vông.

 

trong mắt Phó Chinh Đồ, qua nhiều sách vở trong và ngoài nước, những điều đều khả thi, càng xem càng thấy thú vị, thậm chí hưng phấn.

 

Cảm thấy tự hào vì một vợ tư tưởng tiến bộ như .

 

Cảm giác đó giống như là, một vài ý tưởng phát minh vốn luôn tồn tại trong góc khuất của trí não, đột nhiên cùng chung suy nghĩ với , và cho cơ hội để thực hiện chúng.

 

Khu đất trống đối diện hòn đảo giống như một tờ giấy trắng, mặc cho gấp thành mô hình mà , thú vị, cũng đầy thử thách.

 

Nếu vì thiếu hụt kinh phí, cho dù thể thiết kế cho Tô Đào Đào một nhà xưởng tự động hóa, ít nhất cũng thể một nhà xưởng bán tự động.

 

Ví dụ như nấu đường, ép đường, cắt đường... những công việc cơ khí cần dùng não , thể trực tiếp dùng máy móc thế con .

 

Để nhà máy đường trong tình hình nhân lực vật lực hiện , nâng cao năng suất lên gấp vài thậm chí mười trở lên.

 

Chỉ là nhiều loại máy móc dù thể thiết kế , chi phí sản xuất cũng sẽ đắt đỏ, với nguồn vốn và năng lực sản xuất cơ khí hiện tại thì thể thực hiện .

 

Chỉ thể tiến hành từng bước một, giai đoạn hiện tại vẫn lấy thủ công chính, đợi lợi nhuận mới kinh phí đầu tư nghiên cứu phát triển máy móc sản xuất và mở rộng, cải tạo nhà xưởng.

 

Anh cũng tin rằng Tô Đào Đào thể thực hiện mục tiêu .

 

Thời gian trôi qua lúc nào , Phó Chinh Đồ vẽ, càng xem càng phấn chấn.

 

Ngay cả khi hiện tại dùng đến, vẫn thiết kế bản thảo sơ bộ cho từng chiếc máy móc và bộ xưởng tự động hóa trong đầu.

 

Phó Chinh Đồ khi trạng thái việc mệt mỏi, khi ngẩng đầu lên, phương đông bỗng nhiên hửng sáng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-307.html.]

Ước chừng hơn năm giờ sáng.

 

Anh dọn dẹp bàn một chút, cảm giác mệt mỏi lúc mới ập đến.

 

Anh để một mẩu giấy nhắn cho Tô Đào Đào ở đầu giường, rằng nếu dậy nổi thì nhờ cô chuẩn bữa sáng, gọi dậy theo giờ .

 

Phó Chinh Đồ thực sự buồn ngủ, đầu chạm gối ngủ .

 

Cũng vì Tô Đào Đào nhất định sẽ gọi dậy nên ngủ an tâm.

 

Tô Đào Đào ngủ một mạch ngon, ngủ đến tận bảy giờ sáng mới tỉnh.

 

Cô cảm nhận ấm của đàn ông, nghiêng đầu, hiếm khi thấy gương mặt Phó Chinh Đồ vẫn đang ngủ say.

 

Dưới mí mắt bỗng nhiên còn chút thâm quầng.

 

Tô Đào Đào một cái là nhất định thức đêm giúp cô xem bản vẽ .

 

Tô Đào Đào phiền , rón rén xuống giường.

 

Vừa thấy lời nhắn của Phó Chinh Đồ, cùng với bản kế hoạch mà ghi chú nhiều.

 

Phó Chinh Đồ, đàn ông đêm qua chắc chắn thức khuya, thậm chí lẽ mới ngủ lâu.

 

Tô Đào Đào cầm bản kế hoạch lên, cảm thấy sức nặng của nó tăng lên nhiều.

 

Lật phía , quả nhiên thấy bản thảo thiết kế của Phó Chinh Đồ.

 

Khi thấy những máy móc công nghiệp hóa và nhà xưởng hiện đại hóa đó, cả Tô Đào Đào đều sững sờ!

 

Cô đến từ thế kỷ hai mươi mốt với khoa học kỹ thuật phát triển, những thứ thể thấy ở khắp nơi.

 

đây là những năm bảy mươi mà, Phó Chinh Đồ - một bản địa thể tư duy vượt thời đại, nghĩ hình mẫu máy móc và nhà xưởng tự động hóa thuộc về thời đại .

 

Thiết kế của Phó Chinh Đồ là nhà xưởng trong mơ của Tô Đào Đào!

 

Chỉ tiếc là, với năng lực sản xuất hiện tại, các nhà sản xuất máy móc e rằng tạm thời chế tạo loại máy móc như .

 

Ngay cả khi chế tạo , cũng sẽ tiêu tốn một lượng nhân lực vật lực khổng lồ.

 

Việc đào tạo những thợ vận hành máy móc cũng đầu tư một lượng lớn nhân lực vật lực.

 

Tô Đào Đào thở dài, đêm thức trắng của kỹ sư Phó e rằng uổng phí .

 

đồng thời cũng củng cố quyết tâm kiếm tiền thật nhanh của Tô Đào Đào.

 

Có kỹ sư Phó, tiền, cô nhà xưởng như thế nào mà chẳng ?

 

Có điều hiện tại, cứ thành thành thật thật dùng sức , năng suất thấp một chút thì thấp .

 

Đã lâu lắm Tô Đào Đào bữa sáng.

 

Hai bạn nhỏ cũng dậy sớm.

 

Hôm nay vốn dĩ Phó Viễn Hàng định đến nhà máy thêm kiểu học .

 

hôm qua hứa với Trần Trần “tâm trạng lắm" là sẽ bờ biển vẽ tranh.

 

Phó Viễn Hàng đành từ bỏ cơ hội thêm.

 

“Tiểu Hàng, em mang theo ít tem phiếu lương thực và tem thịt theo , hôm nay chị sẽ bận, nếu các em đói thì cứ đến nhà ăn ăn cơm , chị thể sẽ qua đó muộn một chút."

 

 

Loading...