“Phó Chinh Đồ:
“..."
Được , chuyện tạm thời thể tiếp tục nữa.”
Phó Chinh Đồ lâu chơi cùng trẻ nhỏ, dứt khoát cùng bé đ-ánh cờ.
Phó Chinh Đồ nhường trẻ nhỏ, Trần Trần tự nhiên là thua .
Trần Trần nản lòng, bé càng thua càng dũng cảm, còn cùng ba đ-ánh thêm một ván:
“Ba ba, ba giỏi quá ~~ Ở trường con là~~ tay trái chơi với tay thôi~~ chẳng ai thắng ạ~~"
Tay Phó Chinh Đồ đang cầm quân cờ khựng một chút:
“Tại chơi một ?
Các bạn học ?"
Trần Trần :
“Các bạn chơi mà~~ dạy mãi ạ~~ Ba ba~~ đơn giản như ~~ tại các bạn nhỉ~~"
Phó Chinh Đồ:
“..."
“Mỗi một sở trường khác , những gì các bạn , con thể cũng ."
Trần Trần lắc đầu:
“Những gì các bạn hình như con đều hết ạ~~"
Phó Chinh Đồ:
“Kiêu ngạo tự mãn là đúng, con cũng thấy ưu điểm của các bạn."
Trần Trần nghiêm túc suy nghĩ một lúc, cuối cùng phát hiện một thứ :
“Ba ba~~ đ-ánh nh-au con ~~ Đông Đông và cặp sinh đôi đ-ánh nh-au~~"
Phó Chinh Đồ:
“..."
Đ-ánh nh-au là ưu điểm.
“Tại các bạn đ-ánh nh-au?"
Phó Chinh Đồ dạo bận đến tối tăm mặt mũi, Tô Đào Đào kể những chuyện nhỏ nhặt cho .
Trần Trần điều quân tượng qua sông, chặn con mã tiến lên của ba, thong thả :
“Bởi vì~~ bởi vì B-éo B-éo~~ cướp thuyền giấy của con~~ con gấp con thuyền buồm đó lâu thật là lâu~~ bạn cướp mất~~ còn một m-ông hỏng luôn~~ Đông Đông và cặp sinh đôi liền giúp con đ-ánh bạn ạ~~"
Nếu ba hỏi đến, Trần Trần thực quên mất chuyện .
Lúc ba hỏi đến, Trần Trần nhớ tới con thuyền buồm còn kịp cầm ấm tay của .
Cậu bé thở dài :
“Ba ba~~ con phát hiện phản ứng của con~~ hình như chậm một chút~~ lúc đó con nghĩ tới việc đ-ánh B-éo B-éo~~"
Phó Chinh Đồ:
“..."
“Không nên tay đ-ánh , nhưng nếu khác tay , con cũng thể yên chịu trận.
Ba để con học võ với chú Đổng, để chuẩn cho việc đ-ánh nh-au.
Mà là để con khả năng tự vệ, khác bắt nạt, hiểu ?"
Trần Trần gật đầu:
“Con ạ ba ba~~"
Lát , Trần Trần tự hào :
“Ba ba~~ ba đúng là ba một luôn~~ các bạn đều học võ thuật~~ ba của các bạn cũng dạy các bạn đ-ánh cờ~~
Không dạy các bạn thuộc Pi~~ giúp các bạn chụp ảnh~~ giúp các bạn tắm rửa~~ càng dẫn các bạn xem thuyền buồm~~
Chỉ ba của con là thứ cùng con~~ còn dẫn con xem nữa~~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-306.html.]
Phó Chinh Đồ quân pháo tấn công con tượng qua sông của Trần Trần, xoa xoa đầu đứa trẻ.
Trần Trần cũng cùng con nhiều việc như .
Tuy nhiên, cùng con trưởng thành chẳng là việc nên ?
“Chuyện đ-ánh nh-au đó xử lý thỏa ?"
Con tượng của Trần Trần tiếp tục di chuyển, né tránh sự tấn công của ba, còn khéo léo chặn một chân mã của ba, khiến nó cử động .
Trần Trần “lén lút" xong nước cờ , thấy biểu cảm của ba gì khác lạ, tưởng kế hoạch của thành công, híp mắt mãn nguyện :
“Mẹ giỏi lắm ạ~~ các bạn đều xin hết ~~ nhưng mà thuyền buồm của con bao giờ nữa~~"
Cái sự “lén lút" mà Trần Trần tưởng, Phó Chinh Đồ đều thấy hết, nhưng giả vờ như thấy, mỉm một con ở phía khác.
Nói với đứa trẻ:
“Ba sẽ một mô hình tặng con, nhưng cần một chút thời gian, bao giờ mới xong."
“Oa~~" Trần Trần ngạc nhiên trợn tròn mắt, “Thật ạ ba ba~~ ba thật là quá ~~ ba cứ từ từ ạ~~ con thể đợi ạ~~"
Phó Chinh Đồ khẽ :
“Ừm, chuyện gì đều thể với ba ?
Ba xin vì dạo bận rộn, lẽ thời gian bên con nhiều, nhưng thời gian để chuyện với con thì vẫn ."
Trần Trần nghiêng đầu nghĩ ngợi, gật đầu:
“Được ạ~~ ba ba~~ các bạn học của con đều hâm mộ con~~ cảm thấy con giỏi~~ đều thích con~~ những chuyện như cũng kể ạ~~"
Phó Chinh Đồ:
“..."
“Con gì cũng , ba đều lắng ."
Trần Trần cong đôi mắt to:
“Ba ba~~ con bí mật cho ba nhé~~ con lớn lên ~~ lẽ chế tạo một con thuyền buồm thật sự~~ loại thể lênh đênh biển ạ~~ con lái đến chỗ ngọn hải đăng bên để tìm ông nội~~"
Tay đặt quân cờ của Phó Chinh Đồ khựng , ngước đôi mắt đen láy con trai.
Trần Trần một sự khao khát, cách khác là sở thích, hoặc tình cảm vô cùng đặc biệt đối với thuyền.
Tất cả những gì liên quan đến thuyền, bé đều đặc biệt yêu thích.
Một lúc , Phó Chinh Đồ mới :
“Trần Trần, đóng thuyền thì , nhưng ông nội lẽ chúng đến phiền ông.
Hoặc là biển .
Biển cả mênh m-ông, khó gặp .
Chuyện cần cố chấp, tùy duyên nhé?"
Trần Trần nghiêng đầu nghiêm túc suy nghĩ, tự tìm lý do:
“Con hiểu ạ~~ Đôi khi con~~ cũng thích khác phiền con~~
Các bạn cứ chuyện với con mãi~~ con thích~~
Vậy ạ~~ con sẽ từ xa một cái thôi~~ phiền ông nội ạ~~"
Phó Chinh Đồ gì thêm, ôm lấy trán đứa trẻ, nhẹ nhàng hôn một cái, xoa xoa.
Ba lẽ ba một, nhưng con nhất định là đứa trẻ ngoan một.
Con của , thực sự là đứa trẻ tuyệt vời nhất thế giới.
9.28 Một chương mùi vị, đường tắc đường, nôn gõ chữ.
Đường cao tốc ngày lễ thật là “sảng khoái" mà.
Chỉ thể cập nhật tùy duyên thôi.
Moa moa.
Chúc các bảo bối Tết Trung thu vui vẻ nhé, trăng đoàn viên!
Chương 246 Người ngoài tuyệt đối là chuyện viển vông.
Trước khi ngủ, Tô Đào Đào và Phó Chinh Đồ trò chuyện một chút về tình hình của Trần Trần.