Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 305

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:52:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đào Đào nãy giờ vẫn trong bếp quan sát sự tương tác của hai cha con nhịn lên tiếng:

 

“Trần Trần lúc nãy ăn nhiều , ăn thêm nữa, ăn thêm nữa là nóng trong đấy."

 

Trần Trần đang ngậm thịt vải, mắt sáng rực, hai má phồng phồng, giống như một con sóc nhỏ lén ăn hạt thông, bên khóe miệng còn nước vải chảy , trông cực kỳ đáng yêu.

 

Nhìn khiến lòng Tô Đào Đào mềm nhũn một góc, suýt chút nữa thì giữ vững lập trường, để thằng bé ăn tiếp.

 

Trần Trần ăn hết bốn quả của , cô nhịn chia cho thằng bé một quả, Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc thấy thằng bé thích ăn, cũng nhịn mỗi chia cho thằng bé một quả.

 

Giờ ăn thêm hai quả từ chỗ Phó Chinh Đồ nữa, bạn nhỏ bé xíu như một lúc ăn nhiều vải như thế, ăn thêm nữa thật sự sẽ xảy vấn đề mất.

 

Trần Trần nhai nhóp nhép, nuốt thịt quả xuống:

 

“Mẹ ơi~~ Con ăn nữa ạ~~ Ba ăn ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ hỏi Tô Đào Đào:

 

“Em còn ăn nữa ?"

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Không ăn nữa ạ."

 

Cá nhân cô thích ăn vải cho lắm.

 

Phó Chinh Đồ im lặng đặt hai quả vải tay Phó Viễn Hàng.

 

“Cần giúp gì ?"

 

Phó Chinh Đồ hỏi.

 

Tô Đào Đào tâm sự với bạn nhỏ.

 

Lắc lắc đầu:

 

“Tiểu Hàng giúp em là , ."

 

Phó Chinh Đồ dắt tay bạn nhỏ trong phòng, ôn tồn hỏi:

 

“Ba hôm nay con học, là ngày nào cũng , suy nghĩ gì khác, thể với ba ?"

 

Trần Trần ăn thêm hai quả vải, tâm đắc ý mãn dắt tay ba, híp mắt :

 

“Ba ơi~~ Chú nhỏ học~~ Ở trường chẳng vui chút nào cả~~

 

Con ở cùng với chú nhỏ~~ cùng chơi với chú Mộc Mộc ạ~~ Đi cùng ba cũng ạ~~"

 

“Cả ngày đều học ?"

 

Phó Chinh Đồ hỏi.

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Vẫn học ạ~~ Mọi đều học~~ Con vẫn sẽ nhớ Đông Đông mà~~ Chỉ một ngày thôi ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

“Được, nhưng con học thuộc những gì cô giáo dạy, một ngày ?"

 

Trần Trần nghiêng đầu suy nghĩ một lát:

 

mà cô giáo dạy gì cả ạ~~ Cứ dẫn bọn con chơi thôi~~ Ngày nào cũng giống hết ạ~~ Con thích~~"

 

Phó Chinh Đồ hỏi:

 

“Cô giáo dạy con , màu sắc, hình khối, cả thơ ca... những cái đó ?"

 

Trần Trần ngẩng cái đầu nhỏ, vẻ mặt đầy nghi hoặc ba:

 

mà ba ơi~~ Con đều hết mà~~ Các bạn ngốc nghếch lắm ạ~~

 

Cô giáo cứ dạy dạy mãi~~ Con đều ngủ quên mất ~~ Tỉnh dậy cô vẫn đang dạy tiếp~~ Con bây giờ ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“..."

 

Phó Chinh Đồ từng học lớp mẫu giáo, nhưng từ tiểu học đến trung học vẫn luôn nhảy lớp, chính là vì nào cũng ngủ dậy , giáo viên vẫn đang dạy những nội dung đó.

 

Anh cũng cảm thấy khô khan nhạt nhẽo, thậm chí bắt đầu chán học.

 

Trường học ở nông thôn quản lý nghiêm, học sinh học bữa đực bữa cái nhiều, trong một thời gian dài đều học theo quy củ.

 

Mà ở nhà tự học các loại sách vở mà cha để .

 

Cha khi chuyện, cũng ngăn cản , mà tiếp tục sưu tầm đủ loại sách ngoại khóa từ khắp nơi trong cả nước cho .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-305.html.]

với rằng:

 

“Muốn tìm hiểu thế giới bên ngoài, một là dựa sách vở, hai là dựa đôi chân của , một thì bây giờ thể , hai thì đợi đến khi con nghiệp trung học."

 

Phó Chinh Đồ nhỏ bé điên cuồng thông qua sách vở, tìm hiểu về một thế giới mà từng tiếp xúc.

 

Hóa thôn Thanh Liên bản đồ tổ quốc, lẽ cũng chỉ bằng kích thước của một hạt vừng, để ý tìm thì đều thấy.

 

Cha qua nhiều con đường, qua nhiều nơi, ông sẽ dùng cách của để ghi những gì mắt thấy tai , đó dùng hình ảnh và văn tự thuật cho con trai xem.

 

Thiên phú hội họa của và Phó Viễn Hàng, ít nhiều đều di truyền từ cha tự học thành tài về hội họa.

 

Thậm chí Trần Trần cũng thiên phú về phương diện .

 

Anh cũng từ lúc đó bắt đầu nảy sinh hứng thú nồng nhiệt với khoa học, phát triển theo hướng .

 

Sau khi nhiều thư từ qua với cha để xác định suy nghĩ của , cha dùng hành động thực tế ủng hộ suy nghĩ của , gửi thêm cho càng nhiều sách vở liên quan đến khoa học.

 

Khi đó , cho dù học, cũng là dùng thời gian ngắn nhất tiêu hóa hết kiến thức trong sách giáo khoa, đó bắt đầu những cuốn sách hứng thú, những việc .

 

Anh cũng bạn bè cùng lứa, sách vở và cha chính là những bạn nhất của .

 

Anh bao giờ cảm thấy cô đơn và buồn chán.

 

Bởi vì thế giới tinh thần của vô cùng phong phú.

 

Mẹ cũng từng quản thúc , bất kể gì, đều âm thầm ủng hộ .

 

Anh chính là lớn lên như , cho nên, thể hiểu suy nghĩ và cảnh của Trần Trần.

 

Chỉ là, Trần Trần hiện giờ mới chỉ hai tuổi, vẫn cái gì, thằng bé chỉ lớp học mẫu giáo còn thỏa mãn lòng ham hiểu của nữa.

 

Thằng bé cần một bể chứa kiến thức lớn hơn để thỏa mãn ham khám phá và ham hiểu của .

 

“Hiện giờ con học cái gì nhất?"

 

Phó Chinh Đồ hỏi Trần Trần.

 

Chương 245 Ba thật sự là hạng nhất ba

 

Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một lát, lắc đầu :

 

“Con ạ~~ Con còn nhỏ~~ Con cũng con học cái gì ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“..."

 

Con cũng còn nhỏ cơ đấy.

 

“Vậy ngày mai con gì?"

 

Phó Chinh Đồ hỏi.

 

Trần Trần thì , híp mắt :

 

“Cùng với chú nhỏ~~ và chú Mộc Mộc~~ vẽ mòng biển ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Ba thể gì cho con?"

 

Trần Trần suy nghĩ một lát , ngẩng cái đầu nhỏ lên bảo:

 

“Ba ơi~~ Con một cái~~ giá vẽ giống hệt của chú nhỏ ạ~~ Có ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

“Được, hai ngày tới ba sẽ tranh thủ thời gian cho con một cái."

 

Trần Trần cong đôi mắt to:

 

“Cảm ơn ba~~ Ba là hạng nhất ba ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ xoa đầu con:

 

“Sau con cũng vẽ tranh ?"

 

Trần Trần hỏi:

 

“Sau là khi nào ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Chính là khi con lớn lên."

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Cái đó đợi con lớn lên mới ạ~~ mà ngày mai con vẽ tranh~~"

 

Loading...