Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 300
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:52:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chị cũng là tên địa chủ bóc lột, ý định để công."
Thời buổi coi trọng sự cống hiến vô tư, Tiểu Lục dường như từng xưởng nào khái niệm tiền tăng ca cả, dù nhiều ít đều nhận bấy nhiêu lương.
Cần tăng ca cũng là cống hiến vô tư.
Cứ lấy kỹ sư Phó ví dụ, đây một ngày hai mươi bốn tiếng ở lì trong phòng thí nghiệm.
Cậu cũng thấy kỹ sư Phó nhận tiền tăng ca bao giờ.
Thao tác của Tô Đào Đào quả thực vượt ngoài nhận thức của Tiểu Lục.
“Em, chúng thể trả tiền tăng ca cho họ ?
Cấp sẽ ý kiến chứ?"
Tô Đào Đào :
“Vừa ngựa chạy, ngựa ăn cỏ, đời gì chuyện như ?
Cậu cứ theo lời chị , những cái khác đừng quản.
Cùng lắm thì chị lập quân lệnh trạng, tự chịu lỗ lãi."
Tiểu Lục hít một lạnh:
“Chị chị chị, chị Tô, chị thật ?"
“Giả đấy."
Tô Đào Đào đưa tập tài liệu phê duyệt cho , “Một chút quyền hạn cấp sẽ cho chị thôi, hơn nữa nếu tình huống đặc biệt, chị chủ trương tăng ca.
Tăng ca nửa tiếng mấy chục phút loại cũng sẽ tính tăng ca, trừ khi là vượt quá một tiếng mới bù thêm tiền phụ cấp, lỡ mất bữa cơm thì cũng bù chút tiền cơm chứ."
Tiểu Lục lúc mới hiểu dụng ý của Tô Đào Đào, cứ tưởng cô chuẩn thả cửa tăng ca, bắt ngày đêm để kịp đơn hàng cơ.
Tô Đào Đào dùng tập tài liệu vỗ vỗ :
“Quản cho cái miệng của , cái gì nên , cái gì nên , trong lòng tự rõ."
Tiểu Lục mím c.h.ặ.t môi, động tác kéo khóa miệng:
“Chị Tô, em việc chị cứ yên tâm, đây."
Tiểu Lục ngoài, một lát , chút ngại ngùng :
“Cái đó, chị Tô, kỹ sư Phó bao giờ thì thể rửa mấy tấm ảnh hôm chúng chụp ạ?"
Tô Đào Đào nhướng mày một cái, :
“Sao thế?
Có tình hình gì ?
Thật sự đợi ảnh để xem mắt ?"
Tiểu Lục hiếm khi tỏ lúng túng :
“Coi, coi là ạ."
Tô Đào Đào:
“Cây cột trụ của đoàn văn công ?"
Tô Đào Đào thể đoán , Tiểu Lục cũng thấy bất ngờ, chị Tô của thông minh nhường nào chứ:
“Đó chỉ là ý nghĩ đơn phương của em thôi, còn nghĩ thế nào nữa, chị Tô, đồng chí nữ chú trọng danh dự, chuyện chị đừng với ai nhé, kỹ sư Phó cũng ."
Tô Đào Đào :
“Chị giống cái loa phát thanh như , kỹ sư Phó nhà chị cũng chẳng hứng thú với mấy chuyện , , tối nay chị sẽ hỏi giúp ."
Tiểu Lục lập tức hớn hở:
“Cảm ơn chị Tô, em việc đây."
Quá một lát , dì Chung gõ cửa .
“Đào Đào, dì Trần Bình Quả sai chuyện kiểm điểm ?
Phạm lầm nghiêm trọng ?
Không việc gì chứ?"
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Không gì ạ, chuyện nhỏ thôi, qua cả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-300.html.]
Sao thế?
Vẫn đang nghĩ chuyện tìm đối tượng cho Cát Cát nhà dì ?"
Hôm nay đúng là lạ thật?
Từng một như hẹn , đều đến hỏi chuyện duyên phận.
Cô là Nguyệt Lão chứ.
Dì Chung thở phào nhẹ nhõm:
“Không là , dì vất vả lắm mới trúng Trần Bình Quả, đừng để xảy sơ sót gì.
Dì thăm dò ý tứ của con bé , hiện giờ con bé đối tượng, gia đình con bé cũng đang giúp con bé tìm đấy, Cát Cát dạo bận tối mắt tối mũi, dì mãi mà chẳng tìm cơ hội với nó, đúng là hoàng đế vội mà thái giám vội."
Tô Đào Đào :
“Chuyện vội ạ, cái gì là của Cát Cát thì chạy thoát, cái gì của nó thì cưỡng cầu cũng vô ích."
Dì Chung :
“Dì mà, nó gặp mà ưng thì dì tự nhiên sẽ ép nó, vạn nhất còn gặp mặt khác hớt tay , thì dì cam tâm .
Thôi , việc gì là , dì phiền cháu nữa, cháu bận .
Việc tuyển dụng bên dì sẽ theo sát, cháu cứ yên tâm."...
Dì Chung , Tô Đào Đào đồng hồ một cái, đến trưa .
Cô tựa ghế bóp bóp huyệt thái dương.
Mỗi ngày trôi qua, thời gian căn bản là đủ dùng.
Lại đến giờ đón các bạn nhỏ tan học .
Bạn nhỏ hôm nay chút ủ rũ vui.
Tô Đào Đào tưởng thằng bé ốm, sờ trán thấy nóng:
“Trần Trần chỗ nào khỏe ?"
Trần Trần lắc đầu:
“Mẹ ơi~~ Con học~~"
Tô Đào Đào sững :
“Tại ?"
Trần Trần gục đầu xuống, hai ngón tay trỏ chạm :
“Cô giáo dạy kiến thức~~ Ngày nào cũng chơi trò chơi~~ Toàn là mấy trò đó thôi~~ Không vui chút nào~~"
Trần Trần hiện giờ gấp giấy nữa, tự đ-ánh cờ một cũng chán , những trò chơi của trẻ lớn hơn, ví dụ như lăn vòng sắt, b-ắn s-úng cao su, nhảy lò cò... những thứ thằng bé chơi .
Thằng bé học thứ nhanh, nhà, đặc biệt là Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng, hầu như ngày nào cũng dạy thằng bé những điều mới mẻ.
Bộ não của Trần Trần giống như một cái hố đáy, bất kể dạy thằng bé bao nhiêu thứ, thằng bé đều hấp thụ nhanh và ghi nhớ .
Thằng bé thấy mệt, ngược còn thấy chơi như vui, đó mới là trò chơi mà thằng bé thích.
Giáo viên của lớp mẫu giáo cũng thể vì chiều theo một thằng bé mà ngày nào cũng dạy “kỹ năng" mới, mà quản đến tiến độ của các bạn nhỏ khác.
Điểm quan trọng là, lớp mẫu giáo vốn dĩ là giúp công nhân viên chức trông con, lấy việc chơi và học quy tắc chính, chứ dạy kiến thức.
Cho nên, ham tri thức và ham khám phá của Trần Trần thỏa mãn ở lớp mẫu giáo.
Mỗi ngày nhốt trong lớp những việc mà thằng bé cho là quá đơn giản và vô nghĩa, thằng bé thấy vui.
Thằng bé thà theo cô hoặc Phó Chinh Đồ , thậm chí lẽ còn thà theo Phó Viễn Hàng học hơn.
Thằng bé theo giáo viên sách, sửa sai cho các chị lớp , như cũng coi như là “học " “kỹ năng" mới.
Thằng bé cũng sẽ cảm thấy vui vẻ và thỏa mãn.
Tô Đào Đào im lặng.
Trần Trần đúng là một đứa trẻ thiên tài, cô đây từng lo lắng, thằng bé lẽ sẽ hòa nhập với bạn bè cùng trang lứa.
vấn đề hiện tại lẽ còn phức tạp hơn Tô Đào Đào nghĩ.
Bắt thằng bé mỗi ngày lên lớp đúng giờ, thằng bé , nhất định bắt thì thằng bé cũng sẽ lời theo, nhưng thằng bé vui.
Trong lớp rõ ràng những bạn nhỏ lớn hơn thằng bé hai tuổi, nhưng trong mắt Trần Trần, thằng bé lẽ cảm thấy với Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc mới là cùng lứa.