Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 295

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:52:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trần Trần giỏi quá!"

 

Đông Đông thở dài, “Tại ba tớ nhiều bằng ba nhỉ?

 

Tại ba tớ thể giống như ba , dẫn tớ thủ đô, dẫn tớ xem những thứ ho nhỉ?"

 

Trần Trần bắt đầu gấp một cái khác, chậm rãi trả lời:

 

“Có lẽ vì~~ ba ba của cháu~~ thông minh hơn ạ~~ ba ba cháu cái gì cũng hết ạ~~ ba ba cháu còn cho cháu cưỡi ngựa nữa cơ~~"

 

Sự sùng bái của Trần Trần đối với Phó Chinh Đồ ngày một ngày hai, bé thực sự yêu ba.

 

Cuộc sống dễ dàng, Đông Đông thở dài:

 

“Bao giờ chúng mới thể đổi ba cho một chút nhỉ?"

 

Thải Hồng cũng :

 

“Tớ cũng một ba như thế."

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Không đổi ạ~~ cháu đồng ý~~ cháu cũng đồng ý~~ chú nhỏ cháu cũng đồng ý ạ~~"

 

Đông Đông mới đặt con thuyền buồm trong tay xuống, định thêm gì đó.

 

Một bạn mới b-éo bỗng nhiên tới, một tay giật lấy con thuyền buồm bằng giấy mà Đông Đông đặt xuống:

 

“Cái tớ lấy!"

 

……

 

Chương 235 Lớp học đang yên đang lành bỗng chốc loạn thành một đoàn

 

Trần Trần nghệt mặt , chớp chớp đôi mắt tròn xoe, nghi hoặc hiểu.

 

Bé đến đây luôn là cục cưng của , bao giờ đối xử vô lễ, nhất thời chút phản ứng kịp.

 

Đông Đông phản ứng nhanh, những thứ Trần Trần gấp đều là bảo bối, dễ dàng tặng khác, ngay cả bạn nhất như , Trần Trần mở miệng tặng cho , cũng sẽ hỏi xin.

 

Cái thằng b-éo dám “cướp" đồ của Trần Trần!

 

Đông Đông giận đến phát điên!

 

Trần Bình Quả định qua đó can ngăn, Đông Đông tay đẩy :

 

“Không sự đồng ý của Trần Trần, lấy đồ của Trần Trần!"

 

Thằng b-éo chắc là b-éo bở, bất thình lình Đông Đông đẩy một cái, ngã mặt đất, ngã một cái đau điếng.

 

Con thuyền buồm bằng giấy trong tay vô tình tuột , cái m-ông b-éo của lên!

 

Thằng b-éo hồn , lúc cũng giận , dậy phủi phủi m-ông bắt đầu đ-ánh :

 

“Cậu dám đẩy tớ!

 

Tớ đ-ánh bẹp !"

 

Con thuyền buồm bằng giấy chịu nổi cái m-ông b-éo đó?

 

Trực tiếp nát thành một đống giấy lộn, hư hại nặng nề nhất là cánh buồm mà Trần Trần kỳ công gấp nửa ngày, hoa văn như thế, bây giờ biến thành một đống giấy lộn!

 

Trần Trần còn , Đông Đông “oa" một tiếng rống lên, chẳng màng gì nữa lao lên, vung nắm đ-ấm nhỏ mũm mĩm đ-ánh nh-au với thằng b-éo:

 

“Cái đồ xa nhà , đền thuyền buồm cho bọn tớ!"

 

Cậu và Trần Trần trân trọng thuyền buồm bao, ngay cả cầm tay cũng là cẩn thận từng li từng tí, sợ hỏng cánh buồm mà Trần Trần vất vả lắm mới gấp , thằng b-éo những cướp , còn hỏng nó luôn!

 

Cặp chị em sinh đôi và mấy bạn nhỏ khác cũng phản ứng , lượt lao lên giúp Đông Đông đ-ánh thằng b-éo:

 

“Đồ xa nhà , hỏng thuyền buồm mà Trần Trần vất vả gấp , còn đ-ánh !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-295.html.]

 

Xấu tính quá !"

 

“Cậu đền thuyền buồm cho Trần Trần !"

 

Phùng Thải Hồng và Phùng Thải Vân hai chị em thích Trần Trần nhất, cũng thích đồ giấy gấp của Trần Trần, họ bẩm sinh sự ăn ý, một trái một nhắm chuẩn cái mặt b-éo của thằng b-éo đồng thời vung một nắm đ-ấm đ-ánh qua:

 

“Tớ đ-ánh!

 

Cho bắt nạt Trần Trần của bọn tớ !"

 

Thằng b-éo lập tức đ-ánh cho mếu máo như mỏ gà.

 

Đứa trẻ cũng lì, căn bản sợ đau, cũng , hai tay vung vẩy loạn xạ, tóm ai là đ-ánh đó.

 

Đáng tiếc, đều là công cốc, những bạn nhỏ thông minh linh hoạt trái né tránh, mồm thì hét to, kết quả một cũng đ-ánh trúng.

 

Lớp học đang yên đang lành bỗng chốc loạn thành một đoàn.

 

Trần Bình Quả đầu tiên gặp tình huống , ngẩn một hồi lâu mới phản ứng , vội vàng tiến lên can ngăn:

 

“Các bạn nhỏ ơi, đừng đ-ánh nữa, đừng đ-ánh nữa, chúng đạo lý, chuyện gì từ từ , động thủ mà!"

 

Các bạn nhỏ bình thường đều coi Trần Trần và Đông Đông là trung tâm, hai đứa là nhỏ nhất, cũng là những thiên thần ngoan ngoãn nhất lớp, cho nên dẫn dắt các bạn nhỏ khác ngoan ngoãn lời.

 

Chưa bao giờ xuất hiện tình trạng như hiện tại.

 

Hôm nay bạn nhỏ mới gia nhập, đương nhiên cần thời gian mài dũa, Trần Bình Quả nhất thời sơ ý chú ý tới vấn đề , các bạn nhỏ đ-ánh nh-au như thế mà sắp đến nơi .

 

ngờ những bạn nhỏ bình thường ngoan ngoãn như , đ-ánh nh-au dữ dội đến thế.

 

Trong đó dữ dội nhất thế mà là cặp chị em sinh đôi bình thường vô cùng thanh nhã!

 

Dì Tần khéo vệ sinh.

 

Trần Bình Quả chỉ một đôi tay, kéo đứa thì kéo đứa , kéo đứa , đứa chạy về đ-ấm cho một cái, lúc thật .

 

“Đừng đ-ánh nữa, đừng đ-ánh nữa, cô xin các em đừng đ-ánh nữa mà."

 

Bạn nhỏ nhỏ tuổi nhất là Trần Trần vẫn còn đang ngơ ngác, chiếc ghế nhỏ của , trợn tròn đôi mắt to những bạn nhỏ từ lúc nào đ-ánh thành một đoàn.

 

Một bạn nhỏ mắt thấy sắp va Trần Trần , bé vẫn ngây ngốc đó, một chút cũng né tránh.

 

Phó Viễn Hàng bọn họ thấy cảnh .

 

Phó Viễn Hàng chạy nước rút trăm mét qua đó, nhanh ch.óng bế Trần Trần lên, còn tiện tay đỡ một bạn nhỏ đang va tới, thực sự là tim suýt chút nữa bay ngoài.

 

Mộc Mộc c.h.ử.i một câu “cái gì thế", vội vàng tiến lên bế bạn nhỏ va tới lên:

 

“Mau dừng tay!

 

Các em đang gì thế ?"

 

Khang T.ử “tặc tặc" hai tiếng, tiến lên can ngăn:

 

“Lợi hại thật đấy các em, lúc bằng ngần còn bao giờ đ-ánh nh-au ."

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc bế các bạn nhỏ xa một chút, Phó Viễn Hàng dặn Trần Trần tránh xa một chút, cũng đừng chạy loạn, vội vàng giúp can ngăn.

 

Dì Tần vệ sinh xong cũng ngẩn , gia nhập đội ngũ can ngăn.

 

Hai cô giáo cộng thêm ba thiếu niên choai choai, chân tay luống cuống nửa ngày mới tách các bạn nhỏ đang đ-ánh nh-au từng một.

 

Những bạn nhỏ đ-ánh nh-au , lúc đ-ánh nữa, ngược từng đứa một lóc t.h.ả.m thiết, gào nầm nề.

 

Kiểu đ-ánh hội đồng áp đảo , kết quả cũng vô cùng rõ rệt.

 

Chỉ thế giới của một thằng b-éo là thương thôi.

 

Đứa nhỏ vốn dĩ b-éo, lúc là mặt xanh mũi sưng, qua b-éo thêm một vòng.

 

 

Loading...