Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 293

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:52:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mà là cô hy vọng thấy một Phó Viễn Hàng sống động hơn, vui vẻ hơn như .”

 

Phó Chinh Đồ cũng ủng hộ suy nghĩ của .

 

Bản một tuổi thơ vui vẻ, hy vọng em trai và con trai vết xe đổ con đường của .

 

Mọi chuyện cứ thế quyết định một cách vui vẻ.

 

Phó Viễn Hàng thứ hai tư sáu đến nhà máy thêm, cuối tuần hoặc gặp lúc Tô Đào Đào khỏi đảo, thì đến chỗ Đường lão học vẽ.

 

Thời gian còn tự sắp xếp, sách cũng , chơi cũng , tự phân bổ .

 

Lúc ngủ buổi tối, Trần Trần hỏi Phó Viễn Hàng:

 

“Chú nhỏ ơi~~ vì cháu và~~ ba ba ngủ chung~~ chú sợ hãi một ~~ ngủ ạ~~"

 

Phó Viễn Hàng hai tay kê gáy, nghiêng đầu đứa nhỏ:

 

“Không , cháu nghĩ như ?"

 

Trần Trần lật qua, ôm lấy chú nhỏ:

 

“Chú nhỏ ơi~~ Trần Trần thích chú nhất đấy ạ~~ thích chú giống như thích ba ba ạ~~ chú đừng đến nhà ông nội Đường ở nhé~~ Trần Trần thấy chú nhỏ sẽ vui ạ~~"

 

Phó Viễn Hàng bỗng nhiên một tiếng, hai tay ôm lấy đứa nhỏ:

 

“Chú nhỏ cả, luôn ở bên cạnh Trần Trần."

 

Phó Viễn Hàng quên mất bắt đầu dắt cái đứa nhỏ từ khi nào, cảm giác bé lớn lên từng ngày thực sự kỳ diệu.

 

Trần Trần giơ bàn tay nhỏ mũm mĩm lên, bàn tay nắm lấy tay Phó Viễn Hàng:

 

“Ngoắc tay nhé~~ hối hận đấy~~"

 

Phó Viễn Hàng dùng ngón út của móc lấy ngón út của Trần Trần, ngón cái còn ấn một cái lên ngón cái của bé.

 

“Ừm, hối hận, ."

 

Trần Trần bấy giờ mới hài lòng bò từ Phó Viễn Hàng xuống:

 

“Thế thì cháu yên tâm ạ~~ ngủ thôi~~"

 

Phó Viễn Hàng xoa xoa cái đầu nhỏ của đứa bé.

 

Đêm nay, ngủ một giấc vô cùng thơm nồng.

 

Phía bên đôi vợ chồng cũng trò chuyện đến nửa đêm, chủ yếu là về việc mở rộng sản xuất của nhà máy.

 

Tô Đào Đào về quy hoạch đại khái của với Phó Chinh Đồ.

 

Phó Chinh Đồ bổ sung thêm một kinh nghiệm và ý tưởng của bản .

 

Sau khi tổng hợp xong, khung sườn đại khái lộ .

 

Tô Đào Đào hận thể thức đêm việc, bản kế hoạch ngay, tuy nhiên, Phó công cho, vỗ nhẹ lưng cô dỗ cô ngủ.

 

Tô Đào Đào vốn đang ở trạng thái não bộ hưng phấn thế mà lập tức chìm giấc ngủ.

 

Ngày hôm , thứ hai.

 

Là ngày Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc đến nhà máy thêm.

 

“Chị dâu, chuyện em quên với chị, em thể dẫn thêm một bạn cùng lớp đến nhà máy thêm ạ?"

 

Phó Viễn Hàng hỏi Tô Đào Đào.

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Được."

 

Thậm chí còn hỏi là ai.

 

Người bạn thể khiến Phó Viễn Hàng mở lời, phẩm chất nhất định sẽ tồi.

 

Định nghĩa về bạn bè của Phó Viễn Hàng giống với Mộc Mộc, nhận sự công nhận của Phó Viễn Hàng bản là một tiêu chuẩn cao .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-293.html.]

Những đứa trẻ bình thường, Tô Đào Đào sẽ để chúng phân xưởng.

 

Điểm , trong lòng Phó Viễn Hàng cũng hiểu rõ, cho nên ngay cả Đông T.ử và Áp Đản, Phó Viễn Hàng đều nhắc tới.

 

Không họ , mà là tính cách của hai đó quá bay nhảy, Mộc Mộc cũng bay nhảy, nhưng phân biệt cảnh, hai thì thể kiểm soát .

 

Lúc đến chỗ Đổng Thăng Bình luyện võ, Phó Viễn Hàng tin cho Mộc Mộc .

 

Mộc Mộc lập tức xin nghỉ với Đổng Thăng Bình, chạy đến nhà Khang T.ử báo tin vui cho .

 

Mẹ của Khang T.ử tuy keo kiệt như chủ nhiệm Chung.

 

cũng một chín một mười, hơn kém bao nhiêu.

 

Việc thêm kiếm tiền tiêu vặt đối với họ mà là vô cùng quan trọng.

 

Cùng ngoài với họ còn Bạch Bạch bắt đầu học bản lĩnh từ Bình An.

 

Bạch Bạch cũng tính là học, nhưng so với việc nhốt ở nhà, nó vẫn khá thích ngoài.

 

Chủ nhân thế nào thì thú cưng thế nấy.

 

Không là yêu ai yêu cả đường lối về , Đổng Thăng Bình thích hai đứa nhỏ nhà Tô Đào Đào, nên cũng thích cả con ch.ó họ nuôi.

 

Tuy về huấn luyện ch.ó ông tính là chuyên nghiệp, để đạt trình độ huấn luyện bài bản như Bình An là khó.

 

giáo d.ụ.c Bạch Bạch ngoan ngoãn hơn những con ch.ó thông thường, quy củ, ông vẫn thể .

 

Huống chi Bạch Bạch trong loài ch.ó cũng coi là tồn tại chỉ thông minh cao, độ khó huấn luyện lớn.

 

Thế là, những ngang qua thỉnh thoảng thấy Đổng Thăng Bình dắt một con ch.ó lớn, một con ch.ó nhỏ cùng nhảy chạy bộ luyện tập các mệnh lệnh.

 

Bên ngoài đều truyền tai rằng, nhà máy thực phẩm đến con ch.ó cũng trải qua huấn luyện nghiêm ngặt mới nhận việc.

 

Công nhân thì càng khỏi .

 

Thế là, đều xốc tinh thần, chỉ sợ bản đạt yêu cầu.

 

Hôm nay là ngày thu tờ khai tuyển dụng.

 

Dì Chung và Hạ Tri Thu cùng với Tiểu Lục, sáng sớm ở cửa nhà ăn để thu tờ khai.

 

Số tờ khai phát cơ bản thu 100%, lãng phí một tờ nào.

 

Nếu tuyển dụng đầu tiên vẫn còn giữ thái độ quan sát.

 

Thì trừ những kẻ lười biếng , những thể đến đều đến.

 

Trước đây những thương ở tay chân dám đến báo danh, đều đến thử vận may.

 

Bởi vì trong thông báo tuyển dụng giải thích cho từ “sức khỏe ", khuyết tật về chi thể trong phạm vi , sức khỏe “ " chủ yếu là chỉ các bệnh truyền nhiễm, gây đe dọa đến vệ sinh thực phẩm mới cách nào tuyển dụng.

 

Thế là, những thương một cánh tay, hoặc một cái chân, năng lưu loát hoặc thính lực chút vấn đề, nhưng các phương diện khác của c-ơ th-ể vấn đề gì, sinh hoạt thể tự lập, thể việc, cùng lắm là chậm hơn một chút, đều đến báo danh hết.

 

Cũng thành thật báo cáo tình hình của bản .

 

Cho nên, gần như là cảnh tượng đông nghìn nghịt.

 

Chương 234 Có lẽ vì~~ ba ba của cháu~~ thông minh hơn ạ~~

 

Dì Chung thu xong tờ khai về, nụ mặt từng dừng .

 

Tô Đào Đào lật xem các tờ khai, hỏi dì Chung:

 

“Lần diện mạo tinh thần của họ đổi ?

 

Không ai ăn mặc lôi thôi lếch thếch mà đến chứ?"

 

Dì Chung lắc đầu :

 

“Làm thể chứ, họ đều hận thể tắm rửa thắp hương, ai nấy đều vô cùng tinh thần."

 

Tô Đào Đào gật đầu một cái:

 

“Vậy thì , tiêu chuẩn tuyển dụng dì , quyền cân nhắc cũng ở chỗ dì, chủ nhiệm Chung dì hãy kiểm soát , cố gắng bồi dưỡng một cán bộ quản lý thể độc lập đảm đương từ những học sinh nghiệp sơ trung, cao trung, hoặc là những nhân viên lập gia đình, con việc dùng lớn."

 

 

Loading...