……
Trên đường về, đổi thành Tiểu Lục lái xe, Phó Chinh Đồ vẫn ở ghế phụ.
Vào đảo, đến một rặng dừa đặc biệt , Tô Đào Đào bảo Tiểu Lục dừng .
“Phó Chinh Đồ, chúng đó chụp ảnh ."
Bầu trời xanh mây trắng, ánh hoàng hôn dần dần ngả về tây, chuẩn chìm xuống mặt biển mênh m-ông vô tận.
Gió chiều nhẹ thổi, sóng hoa dập dềnh.
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Được."
“Cậu còn nhớ chụp ảnh thế nào ?"
Phó Chinh Đồ hỏi Tiểu Lục.
Tiểu Lục gật đầu:
“Nhớ ạ, để giúp chụp cho."
Sau đó, cả nhà bốn , cả nhà ba , hai vợ chồng, Trần Trần và chú nhỏ, Trần Trần riêng với ba , ảnh đơn…… tổ hợp kiểu gì cũng chụp một lượt.
Trong đó ảnh của Trần Trần là nhiều nhất, Tô Đào Đào để cho đứa nhỏ một ký ức tuổi thơ, bảo Phó Chinh Đồ chụp thêm vài tấm bắt khoảnh khắc.
Chơi cát, giẫm nước, gọi hải âu……
đều đủ.
Cuối cùng tặng kèm Tiểu Lục hai tấm ảnh đơn, Tô Đào Đào chỉ đạo ngoài sân:
“Tiểu Lục, chú ý quản lý biểu cảm, tiêu chuẩn tám chiếc răng nào, chụp cho một tấm ảnh xem mắt, đảm bảo bách chiến bách thắng."
Tiểu Lục:
“……"
Cơ mặt Tiểu Lục đến cứng đờ, cuối cùng khi mặt trời lặn hẳn, dùng hết tấm phim cuối cùng.
Phó Chinh Đồ thu máy ảnh .
“Phó công, cần gửi đến tiệm ảnh để rửa ạ?"
Phó Chinh Đồ lắc đầu:
“Không cần, Chu Chính sẽ rửa ảnh."
Tiểu Lục:
“Vậy Phó công, tấm ảnh xem mắt của bao giờ thì lấy ạ?"
Tô Đào Đào nhướng mày:
“Sao thế, thực sự định mang xem mắt ?"
Tiểu Lục hiếm khi bẽn lẽn gãi gãi gáy:
“Không ạ, cái đó, Đại Yến nhi, Phó công đấy, cô lâu gặp , xem bây giờ trông như thế nào."
Phó Chinh Đồ lắc đầu:
“Không ."
Tiểu Lục:
“……?"
“Đại Yến nhi, chính là cái đó, cột trụ của đoàn văn công tổng bộ chúng ."
Tô Đào Đào :
“Phó công nhà chúng trí nhớ thật, chỉ là mù mặt thôi."
Tô Đào Đào phát hiện , trí nhớ của Phó công là định hướng, những liên quan, thực sự nhớ , hoặc đơn giản là lười thèm nhớ.
Phó Chinh Đồ nhíu mày:
“Anh ghi nhớ đồng chí nữ nhà gì?"
Tô Đào Đào khoác tay :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-292.html.]
“Được , nhớ, nhà ăn ăn cơm thôi."
Trần Trần vẫn thỏa mãn:
“Mẹ ơi~~ thể chơi thêm một xíu xiu nữa ạ~~"
Tô Đào Đào :
“Không nữa , về nữa mặt trời lặn mất, nhà ăn đóng cửa là cơm tối ăn ."
“Được ạ~~" Hiếm khi ba đều rảnh, Trần Trần vẫn ở thêm một lát.
Phó Chinh Đồ bế đứa nhỏ lên, cho bé cưỡi vai .
“Oa~~" Độ cao trực tiếp mở cánh cửa thế giới quan mới cho tầm của đứa nhỏ, “Cao quá ~~ quá ~~ về nhà thôi~~"
……
Cả nhà cùng ăn xong bữa tối, đường bộ về nhà, Tô Đào Đào mới thuật ý của Đường lão cho Phó Viễn Hàng .
“Tiểu Hàng em nghĩ thế nào?"
Phó Viễn Hàng hỏi Tô Đào Đào:
“Chị dâu, em ý kiến của chị ."
Tô Đào Đào :
“Ý kiến của chị thì, tổng hợp từ vài phương diện:
“Một là triển vọng của em đối với việc vẽ tranh là gì, là coi nó như nghề nghiệp, trở thành một họa sĩ?”
Hay chỉ là một sở thích tay trái, em nghề nghiệp khác theo đuổi?
Việc em dành bao nhiêu thời gian và tâm sức việc , phụ thuộc việc em hy vọng nhận giá trị báo đáp lớn đến mức nào từ việc ."
Họ tuy là gia đình đại phú đại quý, nhưng nếu Phó Viễn Hàng thích vẽ tranh, lấy việc trở thành một họa sĩ trong tương lai định hướng nghề nghiệp, Tô Đào Đào và Phó Chinh Đồ đều sẽ ủng hộ.
Đường lão thực cũng Phó Viễn Hàng kế thừa y bát của , là học trò của ông thể đạt thành tựu lớn lao đến mức nào họa đàn.
Ông và Phó Viễn Hàng hợp duyên, Phó Viễn Hàng yêu vẽ tranh, tính tình , thiên phú, ông sẵn lòng dạy, chỉ thôi.
Bất kể là Đường lão Tô Đào Đào, đều hy vọng Phó Viễn Hàng năng lực sinh tồn cơ bản nhất.
Đường lão hiểu rõ nhất con đường họa sĩ khó đến mức nào, mấy chục năm thanh bần đổi lấy danh tiếng lúc tuổi già, đáng , chỉ trong cuộc mới , cho nên ông bao giờ nhồi nhét cho Phó Viễn Hàng những tư tưởng kiểu như truyền thừa.
Ông nghiêng về một loại gửi gắm tâm hồn hơn.
Điểm , ông chuyện với Tô Đào Đào từ sớm.
Phó Viễn Hàng suy nghĩ một hồi lâu, một lát mới ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định Tô Đào Đào……
Chương 233 Ngoắc tay nhé~~ hối hận đấy~~
Hoàng hôn buông xuống, phố lên đèn.
Luồng sáng đầu tiên của ánh đèn chiếu rọi Phó Viễn Hàng, ánh mắt sáng quắc, giọng kiên định:
“Chị dâu, ngoài vẽ tranh, em còn thật nhiều sách, học thật nhiều kỹ năng, em còn chơi bóng rổ, còn học võ thuật, còn học ……
Em cái gì cũng học, cái gì cũng trải nghiệm, thể trở thành một tuyệt vời như chị và cả.
Vẽ tranh em cũng thích, cũng sẽ nghiêm túc để học."
Còn một điểm là, rời khỏi nhà, yêu gia đình , yêu bạn bè .
Cậu thích dạy Trần Trần sách, thích cùng bé vẽ tranh đ-ánh cờ, một ngày cũng bỏ lỡ sự trưởng thành của Trần Trần.
Cậu thể dùng ít thời gian nhất để việc vẽ tranh, cần dồn hết bộ thời gian đó.
Cậu còn chơi đùa, dù là cõng Trần Trần bờ biển giẫm nước, đều cảm thấy vui vẻ.
Đứa trẻ mười hai tuổi mới qua sinh nhật những suy nghĩ độc lập thuộc về , vô cùng diện, cũng trung thành với nội tâm của .
Cậu còn là đứa trẻ ngốc nghếch luôn khép nép, chính kiến ở thôn Thanh Liên nữa.
Tô Đào Đào xoa đầu Phó Viễn Hàng:
“Suy nghĩ của em trưởng thành, chị dâu ủng hộ em, chị cũng hy vọng khi em lớn lên nhớ tuổi thơ của , kỳ nghỉ hè của , nó phong phú đa dạng, nó vui vẻ hạnh phúc."
So với lựa chọn của Phó Viễn Hàng, Tô Đào Đào càng lo lắng chỉ chuyên tâm việc vẽ tranh, quá đầu sâu là .