Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 290
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:52:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nó giống hệt căn cứ của chúng , khu việc là khu việc, khu nhà tập thể là hình ảnh thu nhỏ của một thị trấn, những tiện ích cần của thị trấn, chúng thiếu thứ gì.”
Nếu căn cứ giải quyết vấn đề chỗ ở và sinh hoạt cho , cũng sẽ xuất hiện ở đây."
Tô Đào Đào dừng một chút:
“Nhà máy phụ của chúng cũng sẽ phát triển theo hướng , lấy con gốc, thực hiện đôi bên cùng lợi."
“Tốt!"
Vị lãnh đạo lớn vỗ bàn một cái, “Hay cho một câu lấy con gốc, thực hiện đôi bên cùng lợi, mảnh đất của xưởng trưởng Tô, chúng phê duyệt.
Còn chỗ nào cần chúng điều phối, cũng xin cứ việc mở lời, chúng cũng tạo chút thành tích, đem phúc lợi cho dân địa phương, nhất định sẽ dốc sức ủng hộ cô."
Tô Đào Đào ông cho giật , xem một vị lãnh đạo lớn như ông hở chút là gây kinh động thế ?
Tô Đào Đào :
“Trước tiên cảm ơn sự ủng hộ của lãnh đạo, hiện tại chỉ là kế hoạch sơ bộ, sẽ nhanh ch.óng đưa một phương án cụ thể, cố gắng suy nghĩ chu hơn một chút, còn nhiều chỗ cần trông cậy các vị lãnh đạo đây."
Lãnh đạo xoa xoa tay, còn phấn khích hơn cả Tô Đào Đào, hận thể lập tức bắt tay ngay một trận lớn.
Tuy nhiên, ai cũng việc thể vội vàng.
“Được, chúng chờ phương án của cô, xưởng trưởng Tô, về phương diện kinh phí chúng bàn bạc với lãnh đạo của các cô, sẽ dốc hết khả năng để ủng hộ.
nơi vẫn còn nghèo, ngân sách nhất nên khống chế ở mức——"
Lãnh đạo đưa một con , “ về nhân lực vật lực, những gì thể điều động , chúng đều sẽ cố gắng giúp các cô điều động, những gì thể điều phối, cũng nhất định sẽ thoái thác."
Tô Đào Đào gật đầu:
“Được, lời khách sáo cũng nhiều, tóm cảm ơn sự ủng hộ của các vị lãnh đạo.
Về kinh phí các vị lãnh đạo cũng cần quá lo lắng, công trình giai đoạn một sẽ khống chế trong phạm vi ngân sách, bước sẽ sải quá lớn ngay lập tức, cũng là ham cao xa, đợi lợi nhuận sẽ từ từ tính tiếp."
……
Cuộc hội kiến diễn vô cùng thuận lợi.
Khi Tô Đào Đào bước khỏi văn phòng lãnh đạo, cả cảm thấy sảng khoái tinh thần.
Lãnh đạo giữ họ ăn cơm, cá nhân Tô Đào Đào từ chối, là chồng và con đang đợi , để một Tiểu Lục ứng phó với lãnh đạo.
Cô tự lái xe tìm bọn họ Phó Chinh Đồ.
Khi thấy Tô Đào Đào tự lái xe, vị lãnh đạo khâm phục.
Quả là một nữ xưởng trưởng tài giỏi đảm đương nửa bầu trời.
Chương 231 Lúc gió thì nhỉ~~
Tô Đào Đào nhà triển lãm, vẫn đến mười hai giờ.
Tô Đào Đào xuống xe đăng ký, liếc mắt một cái thấy tên tuổi lẫy lừng của Phó Chinh Đồ và Phó Hạo Trần tờ khai đăng ký, liền hỏi ông cụ bảo vệ:
“Xin hỏi hai cha con ạ?"
Ông cụ bảo vệ lắc đầu :
“Vẫn , ở bên trong đấy."
Ông từng thấy ai thể ở trong đó lâu như , lớn thì thôi , ngờ ngay cả đứa trẻ nhỏ như cũng ở .
“Cảm ơn ông ạ."
Tô Đào Đào , thực chất đó là một cái sân nhỏ bình thường thể che mưa che nắng, bên trong bày đầy đủ các loại công cụ đ-ánh bắt xa bờ qua các thời đại khác .
Từ bè tre, thuyền độc mộc đến các loại thuyền đ-ánh cá, thuyền buôn đều , một là hiện vật tỉ lệ 1:
1, một là mô hình.
Tô Đào Đào thấy đều cảm thấy vô cùng thú vị, huống chi là Trần Trần vốn dĩ vô cùng yêu thích tàu thuyền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-290.html.]
“Ba ba~~ cái gì đây ạ~~ cao quá ~~" Trần Trần sờ cái cột thuyền buồm hỏi.
Phó Chinh Đồ :
“Đây gọi là cột buồm, treo cánh buồm lên thể lướt sóng khơi."
“Oa oa~~" Bất kể Phó Chinh Đồ gì, Trần Trần đều ủng hộ mà “Oa oa" một tiếng , tỏ vẻ lợi hại, “Cánh buồm là cái gì ạ~~ ba ba vẽ một cái ~~"
Phó Chinh Đồ múa b.út vài đường vẽ hình dáng của thuyền buồm:
“Đây gọi là thuyền buồm, là một công cụ giao thông nước cổ xưa, lịch sử cách đây mấy nghìn năm .
Ở đây, vị trí , treo cánh buồm như thế lên, thể tận dụng tối đa sức mạnh của gió biển, giúp thuyền hành trình."
Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ, vô cùng say mê.
“Vậy ba ba~~ lúc gió thì nhỉ~~"
Phó Chinh Đồ :
“Gió chỉ là một công cụ hỗ trợ, gió còn mái chèo, chèo, sào và các công cụ khác, những hành trình biển lớn luôn thể tìm cách để tiến về phía ."
“Vâng ~~ giỏi quá ~~"
……
Tô Đào Đào thêm một lát, hèn chi hai cha con ở những mấy tiếng đồng hồ, tàu thuyền lớn nhỏ ở đây ít nhất cũng hơn một trăm loại.
Hai cha con hiếm khi chung sở thích, nếu mỗi món đồ đều phổ biến kiến thức cho Trần Trần một lượt, e là một ngày một đêm cũng hết.
“Trần Trần."
Đứa nhỏ thấy tiếng của , nghiêng đầu một cái, ngay lập tức nheo mắt , giang rộng hai tay chạy tới như một chiếc đại bác nhỏ:
“Mẹ ơi~~ về ạ~~"
Tô Đào Đào cúi đón lấy đứa nhỏ, xoa xoa cái đầu nhỏ của bé:
“Hơn mười hai giờ , bụng thấy đói ?"
Trần Trần dùng hai bàn tay nhỏ mũm mĩm ôm lấy bụng xoa xoa, nhăn mũi :
“Có một xíu xiu đói ạ~~"
Tô Đào Đào còn định gì đó, một luồng ánh sáng lóe lên, đó là một tiếng “tách".
Tô Đào Đào liếc , đó là tiếng Phó công nhấn nút chụp định vị khung hình.
“Phó công, chụp ảnh cho chúng thì một tiếng chứ, chơi đ-ánh úp thế, như dễ lãng phí phim."
Tô Đào Đào tươi như hoa, vẻ mặt dịu dàng đặt tay lên vai Trần Trần, Trần Trần khẽ rũ mắt, hai bàn tay nhỏ mũm mĩm xoa xoa cái bụng nhỏ, đôi má phồng lên, đặc biệt đáng yêu.
Lúc đó Phó Chinh Đồ nghĩ nhiều như , phản ứng đầu tiên chỉ dùng máy ảnh định vị khung hình .
“Không , phim Chu Chính chuẩn ít ."
Tô Đào Đào đề nghị:
“Hay là chúng chụp vài tấm ở đây ?"
Phó Chinh Đồ :
“Anh chụp cho hai con, chân máy ảnh ở xe, chụp cả nhà ba ."
“Vậy chụp thêm cho Trần Trần một tấm nữa , Trần Trần, con tìm một con thuyền mà con thích nhất, để ba giúp hai cha con chụp chung một tấm."
Tô Đào Đào .
Trần Trần hai lời chọn ngay con thuyền buồm “lướt sóng khơi" đó.
Khung hình định vị, đứa nhỏ vuốt ve con thuyền buồm đầy yêu thích, tươi rói.