Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 289
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:52:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mặc dù ở hướng nghiên cứu đó, nhưng thiết kế vài chiếc máy như cũng chuyện gì khó khăn....”
Chương 230 Thật là một nữ giám đốc gánh vác nửa bầu trời
Hai bạn nhỏ đều quen với việc lúc lớn chuyện thì giữ im lặng một bên lắng ngắt lời.
Phó Viễn Hàng xong hiểu một nửa, tóm thấy trai và chị dâu đều đặc biệt lợi hại.
Thần Thần hiểu gì hết, nhưng bé thích ba trò chuyện, bé nhớ kỹ nha, lớn lên sẽ hiểu thôi.
Tiểu Lục đưa Phó Viễn Hàng tới chỗ cụ Đường .
Hai cụ nhận bánh nướng của Tô Đào Đào, hỏi mới hóa hôm qua là sinh nhật Phó Viễn Hàng.
Cụ Đường dấu tay cho lão Ngô, lão Ngô ôm bánh ngọt, mỉm gật đầu.
Phó Viễn Hàng họ đang đ-ánh đố cái gì.
“Thần Thần theo theo ba nào?
Mẹ chuyện với các chú các cô về những chuyện mà Thần Thần hiểu, sẽ chán, còn ba thì..."
Tô Đào Đào về phía Phó Chinh Đồ:
“Ba Thần Thần sắp xếp gì ?"
Phó Chinh Đồ cách gọi , nhịn mỉm :
“Để chúng xuống ở cửa phòng trưng bày ở bến tàu phía , đưa Thần Thần trong xem một chút."
Tô Đào Đào kinh ngạc :
“Ở đây thế mà cũng phòng trưng bày ?"
Phó Chinh Đồ :
“Thật cũng tính là phòng trưng bày gì lớn lao, chỉ là đặt vài chiếc thuyền cũ và bè cá các loại thôi, ghi sơ lược văn hóa làng chài và cuộc sống của ngư dân."
Thần Thần xong, lập tức nổi hứng thú:
“Con theo ba nha~~"
Tô Đào Đào gật đầu:
“Được thôi, bận xong sẽ qua đón hai ba con ăn trưa, nếu quá mười hai giờ rưỡi mà vẫn thấy , hai ba con tự giải quyết bữa trưa nhé."
Bàn tay nhỏ múp míp của Thần Thần kéo vành mũ rơm nhỏ, gật đầu :
“Được ạ~~ ba ơi~~ chỗ ba tiền nha~~"
“Yên tâm, để con ch-ết đói ."
Sự chấp niệm của bạn nhỏ với chiếc mũ rơm nhỏ là điều mà Phó Chinh Đồ hiểu nổi, chỉ cần ban ngày ngoài là bé thích đội.
Bến tàu cách quảng trường trung tâm tới một cây , khi bạn nhỏ tạm biệt , liền ba nắm bàn tay nhỏ “phòng trưng bày".
Thời buổi sự lưu động của nhân sự mạnh, những dân địa phương sinh và lớn lên ở đây căn bản hứng thú gì với thuyền chài, lưới đ-ánh cá, đ-ánh bắt cá biển... vân vân.
Cho nên dù thu phí, cũng ai tới tham quan.
Ông cụ bảo vệ rảnh rỗi đến mức ngừng ngủ gật.
Phó Chinh Đồ gõ gõ cửa sổ:
“Làm ơn cho đăng ký một chút."
Ông cụ giật nhảy dựng lên từ ghế, đang định mở miệng gì đó, thấy ánh mắt tĩnh lặng của Phó Chinh Đồ, đành nuốt ngược những lời đó trong.
Lấy cuốn sổ đặt mặt Phó Chinh Đồ:
“Đăng ký ở đây."
“Ba ơi~~ con xem xem~~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-289.html.]
Người đàn ông cao lớn trai cúi bế lên một cục bột tuyết đội mũ rơm.
Ông cụ hít một khí lạnh, ông trông coi nơi bao nhiêu năm nữa, đây là đầu tiên thấy nào đến nhường .
“Ba ơi~~ chữ của ba quá~~ bao giờ ba dạy Thần Thần chữ nha~~"
Phó Chinh Đồ mới đăng ký xong tên của .
Anh nhét cây b.út bàn tay nhỏ múp míp của Thần Thần, đó dùng bàn tay lớn của bao bọc lấy mu bàn tay mềm mại của bé, từng nét một chậm rãi xuống ba chữ lớn “Phó Hạo Trần" mang chút vẻ ngây ngô của trẻ thơ:
“Không vội, đợi tay con thể điều chỉnh hướng của ngòi b.út ba sẽ dạy."
Được tay ba cầm chữ, Thần Thần cảm thấy thú vị, bé mỉm trả lời:
“Được ạ~~"
Sau khi đăng ký xong, Phó Chinh Đồ bỏ chiếc mũ rơm nhỏ của bạn nhỏ túi, nắm tay bé trong....
Buổi đàm phán bên phía Tô Đào Đào cũng vui vẻ.
Lãnh đạo địa phương nhiệt tình với họ, quả thực là mang theo sự cảm kích hoan nghênh họ tới đây xây xưởng.
Nếu mở rộng nguồn thu, thì vị trí công việc cũng chỉ bấy nhiêu, mỗi củ cải một cái hố, những nghiệp sơ trung và cao trung nối tiếp , mà những ở vị trí công việc đều là tới mấy chục năm.
Căn bản trống mấy vị trí, một lượng lớn thanh niên đến tuổi chỉ thể thông qua việc lên núi xuống nông thôn để giải quyết vấn đề sinh kế.
Một nhà máy quy mô như của Tô Đào Đào, nếu thể xây dựng thành công, đó chính là bát cơm của mấy trăm , thậm chí là hàng nghìn đấy.
Lãnh đạo địa phương thể nhiệt tình, thể coi trọng ?
Nếu Tô Đào Đào là nhà đầu tư từ bên ngoài tới, và cô trẻ như , lãnh đạo địa phương lẽ còn chút ý kiến dè dặt.
cô căn cứ bảo lãnh, lãnh đạo căn cứ càng hết lời khen ngợi cô.
Qua vài tiếp xúc, lãnh đạo địa phương cũng nắm rõ một phần gốc gác của cô.
Họ cho rằng đồng chí Tô Đào Đào thực sự là một nữ giám đốc trẻ tuổi năng lực cũng như khí phách.
Sự tự tin của họ đối với cô cũng tăng theo.
Chỉ một điểm, lãnh đạo địa phương chút thắc mắc:
“Đất trống trấn chúng nhiều như , tại giám đốc Tô chọn chỗ đó?
Ở gần trung tâm thành phố một chút sẽ hơn ?
Ít nhất những công nhân điều kiện chỗ ở trong nhà thể tự giải quyết vấn đề ăn ở.
Chỗ mà cô chọn , hầu như tất cả công nhân đều ở trong ký túc xá hết , một thời gian ngắn thể xây dựng nhiều ký túc xá như ?"
Tô Đào Đào :
“Ký túc xá công nhân vốn dĩ là một phần trong việc xây dựng xưởng , điều kiện ban đầu lẽ sẽ khó khăn một chút, ví dụ như ký túc xá tập thể tám mười một phòng, nhưng theo hiệu quả kinh doanh của xưởng nâng cao, sẽ cân nhắc việc xây nhà ở góp vốn."
“Nhà ở góp vốn?
Ý của cô là..."
Ý tưởng táo bạo và mới mẻ của Tô Đào Đào trực tiếp lãnh đạo giật , “Bước đột nhiên là lớn quá ?"
Tô Đào Đào mỉm :
“Điều tất nhiên là bây giờ, hiện tại là , ít nhất trong vòng vài năm tới là , nhưng quy hoạch của nhà máy năm năm, mười năm, thậm chí hai mươi năm .
bắt đầu với mục tiêu trở thành một doanh nghiệp đầu tàu mang tính biểu tượng, nếu đến cả phúc lợi nhân viên nhỏ cũng trong quy hoạch, doanh nghiệp của e là xa ."
Vị lãnh đạo tuổi gật gật đầu:
“Hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy, giám đốc Tô, chúng tự thấy hổ thẹn bằng."
Tô Đào Đào :
“Chỗ mà khoanh vùng , chỉ là một cái xưởng, lẽ còn là một cộng đồng sinh hoạt quy mô lớn.