Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 288
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:52:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Chinh Đồ áy náy Tô Đào Đào:
“Xin em."
Tô Đào Đào hếch cằm:
“Nói với con trai kìa."
Phó Chinh Đồ xoa xoa trán đứa trẻ:
“Xin con."
Thần Thần hào phóng vẫy vẫy bàn tay nhỏ múp míp:
“Không ~~ lâu quá gặp~~ con cũng nhận ~~ ba là ba của con nha~~"
Phó Chinh Đồ:
“..."
Con còn từng thấy ba, con đương nhiên nhận ba là ba của con .
Tô Đào Đào khép miệng....
Cuối cùng, Phó Chinh Đồ mang theo máy ảnh, cả gia đình bốn cộng với Tiểu Lục, tự xưng là cánh tay trái cánh tay của Tô Đào Đào, trợ lý Lục, cùng khỏi đảo.
Trợ lý Lục lái xe, Phó Chinh Đồ ghế phụ.
Tô Đào Đào đưa theo hai đứa trẻ phía .
Thần Thần hiện tại ghế riêng dành cho trẻ em, hôm nay là đầu tiên sử dụng, bạn nhỏ “buộc" ghế, khua khoắng đôi chân ngắn, đừng nhắc đến việc đáng yêu thế nào.
Trợ lý Lục gia đình bốn qua gương chiếu hậu, tức khắc thấy thật thừa thãi.
Còn về việc tại kỹ sư Phó với khí thế mạnh mẽ ở ghế phụ của .
Người dám nhiều, cũng chẳng dám hỏi nhiều.
Trợ lý Lục từ kẻ trong nháy mắt biến thành Tiểu Lục cao lãnh, ánh mắt kiên định, ngay ngắn nghiêm chỉnh, nghiêm túc đến mức Tô Đào Đào nhịn thêm vài .
“Tài liệu mang đủ hết ?"
Tô Đào Đào hỏi Tiểu Lục.
Tiểu Lục gật đầu:
“Mang đủ ạ, cũng liên hệ xong , chúng trực tiếp qua đàm phán là ."
Tô Đào Đào uể oải tựa ghế:
“Tăng ca cuối tuần, họ ý kiến gì chứ?"
Tiểu Lục lắc đầu:
“Không ạ, hoan nghênh lắm, xưởng nếu mà xây xong, thể giúp địa phương giải quyết ít vấn đề việc , họ cảm ơn chúng còn chẳng kịp nữa là, đặc biệt là những thanh niên đến tuổi xuống nông thôn, đơn vị tiếp nhận thì đúng là vui mừng khôn xiết."
Tô Đào Đào gật đầu :
“Đôi bên cùng lợi, đúng là như , giác ngộ của lãnh đạo khá cao đấy."
Tô Đào Đào vỗ vỗ vai Phó Chinh Đồ:
“Địa hình trấn thạo ?
Nếu xây xưởng thì vị trí nào phù hợp hơn?"
Lúc xe rời khỏi cây cầu lớn, đối diện là đồi núi nhỏ cách căn cứ một cây cầu, nơi đó là một rừng dừa bát ngát thấy điểm dừng.
Phó Chinh Đồ suy nghĩ một chút, chỉ rừng dừa :
“Chỗ , đằng đồi núi là một vùng đồng bằng, bãi cát cằn cỗi thích hợp trồng cây lương thực, xây nhà máy là hợp nhất;
Diện tích đủ lớn, dù mở rộng xưởng lớn cỡ nào cũng cần đổi địa chỉ nữa;
Thứ hai là gần căn cứ, đều thuận tiện, giao thông cũng dễ dàng;
Thứ ba là rừng dừa đúng lúc đến mùa thu hoạch, em thể tối đa hóa giá trị của chúng, chính quyền sẽ cảm ơn các em đấy."
Tiểu Lục kinh ngạc kỹ sư Phó, đây dường như là đầu tiên nhiều lời như , thì đối mặt với vợ cũng thế ?
Phó Chinh Đồ liếc một cái:
“Lái xe cho ."
Tiểu Lục ngậm miệng, tiếp tục ngay ngắn, nghiêm túc lái xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-288.html.]
Thật lòng mà , lúc Tô Đào Đào hỏi đến vấn đề , Tiểu Lục cũng đang nghĩ xem chỗ nào thì phù hợp.
Anh cũng nghĩ vài chỗ, nhưng so sánh , quả thực chỗ nào phù hợp hơn chỗ Phó Chinh Đồ .
Không hổ danh là kỹ sư Phó, chuyện gì cũng khó .
Tô Đào Đào lấy bản đồ xem, dường như quả thật còn nơi nào phù hợp hơn nơi .
Cô hỏi vấn đề thật cũng là để lúc lát nữa khoanh vùng đất trong lòng chút cơ sở.
“Tiểu Lục thấy ?"
Tô Đào Đào hỏi.
Tiểu Lục ngờ đột nhiên Tô Đào Đào gọi tên.
Anh gật đầu:
“Cháu cũng thấy vị trí đặc biệt phù hợp."
Tô Đào Đào vung b.út một cái, vẽ một vòng tròn bản đồ:
“Vậy thì theo kỹ sư Phó nhà chúng , chọn chỗ ."
Tô Đào Đào thầm thở dài, cũng chỉ mảnh đất thời buổi là đáng giá, nếu đặt ở đời , tốn bao nhiêu tiền mới thể xây xưởng mảnh đất .
Phong cảnh chẳng khác nào khách sạn năm hướng biển đời , xây xưởng đúng là chút đáng tiếc.
Phó Chinh Đồ :
“Thử xem thể mở một băng chuyền vận chuyển , để dừa trực tiếp từ băng chuyền chuyển xuống chân núi, cần vận chuyển thủ công, thể giảm bớt nhiều chi phí vận chuyển."
Mắt Tô Đào Đào “tinh" một cái sáng rực lên:
“Được, quá luôn!"
Nếu vì cảnh cho phép, cô ôm Phó Chinh Đồ hôn một cái thật mạnh .
Quá thông minh, hổ là cha đẻ của bạn nhỏ thiên tài, đầu óc thật sự !
Tô Đào Đào thừa thắng xông lên, bám lưng ghế của Phó Chinh Đồ, nhân cơ hội xoa xoa đường xương hàm của , hi hi :
“Vậy phương án thiết kế xưởng và băng chuyền vận chuyển, giao cho kỹ sư Phó nhé, ý kiến gì chứ?"
Phó Chinh Đồ nhếch môi :
“Không ."
Tiểu Lục vô tình liếc thấy cái “xoa" đó của Tô Đào Đào qua gương chiếu hậu, tim đ-ập thình thịch, cái khác gì vuốt râu hùm?
Tiểu Lục lập tức vận động bộ não nhỏ, nghĩ xem nếu kỹ sư Phó đen mặt thì cứu vãn tình hình thế nào.
Không ngờ kỹ sư Phó thế mà !
Chị Đào nhà , hổ là nữ đồng chí đỉnh chuỗi thức ăn, lợi hại thật đấy!
Tô Đào Đào càng nghĩ càng phấn khích:
“Dừa từ núi cao như lăn xuống, vạn nhất lăn vỡ , chúng còn tiết khẩu cả nhân công bổ dừa nữa, thật là một công đôi việc nha."
Phó Chinh Đồ :
“Giảm tốc thì khó, tăng tốc thì dễ, thể thêm một công cụ tương tự như d.a.o phay ở phía , lăn xuống là chia đôi luôn."
“Cũng thể thiết kế vài đường băng chuyền với tốc độ khác , thuận tiện vận chuyển những quả dừa xiêm cần tách vỏ."
Tô Đào Đào càng càng thấy đáng tin:
“Anh quá thông minh , Phó Chinh Đồ!
Cứ quyết định thế ."
Phó Chinh Đồ dừng một chút, :
“Thật nếu thể nhập một chiếc máy gọt vỏ, tách vỏ, thái lát, rửa sạch, thể giảm bớt nhiều chi phí nhân công và thời gian."
Tô Đào Đào sâu sắc đồng ý:
“Sẽ thôi, theo khoa học kỹ thuật ngày càng phát triển, tự động hóa là chuyện sớm muộn thôi, cái dựa hàng nghìn hàng vạn nhân viên nghiên cứu khoa học vĩ đại như kỹ sư Phó ."
Phó Chinh Đồ đây cảm thấy, tìm một bạn cùng tần khó, huống chi là bạn đời, cho nên từng ảo tưởng .
Tuy nhiên thật may mắn bao, Tô Đào Đào chính là bạn đời cùng tần với , đôi mắt sáng lấp lánh của cô qua gương chiếu hậu, mỉm :
“Anh sẽ cố gắng."