Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 282
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:52:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phó Viễn Hàng lười để ý tới , cầm hộp cơm múc một muỗng.”
Mộc Mộc ở bên cạnh nhảy dựng lên:
“Đủ đủ , đừng múc nữa, nhiều quá !
Bỏ một chút !
Anh lấy thêm một miếng, buổi tối chúng sẽ thiếu một miếng, ngốc hả?"
Phó Viễn Hàng cũng gì:
“Vậy bây giờ em ăn nhiều thêm một miếng, buổi tối ăn ít một miếng, cũng như ?"
Mộc Mộc cướp lấy hộp cơm và muỗng tay :
“Tất nhiên là giống , ăn cùng mới thấy thơm!"
Cuối cùng, Mộc Mộc thật sự chỉ múc một chút xíu đại tràng, còn chọn miếng cắt nhỏ nhất nữa!
Bản thì nhất quyết ăn một miếng nào, mỹ miều gọi đó là, ngửi cái mùi mà ăn, thèm đến tối ăn mới càng thơm.
Phó Viễn Hàng suy nghĩ thần kỳ của đ-ánh bại, thật sự nên gì cho , dứt khoát gì nữa.
Hai mang theo Bạch Bạch và Đại Hắc đến nhà Khang Tử, cũng chính là nhà bạn học tặng ch.ó con cho họ.
Mẹ của Khang T.ử hiện tại cũng đang việc trong xưởng của Tô Đào Đào, bình thường luôn nhắc nhở Khang T.ử giữ quan hệ với Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc.
Hôm nay nhắc đến.
Khang T.ử chút thiếu kiên nhẫn, bĩu môi :
“Mẹ, thể đừng nữa ?
Quan hệ của chúng con chừng nào!
Không cần cố ý lấy lòng !
Trước khi ở xưởng chúng con thiết , ngày nào cũng cùng chơi bóng rổ!
Nếu con thể tặng ch.ó con cho họ ?"
Mẹ Khang T.ử chủ nhật tuần tăng ca, hôm nay nghỉ bù ở nhà.
Thật bà cũng chỉ thuận miệng thôi, con trai nhà là đứa tính tình nóng nảy, thể đ-ánh nh-au với bất kỳ ai.
Không xa, đây ít đ-ánh nh-au với mấy đứa trẻ của hai gia đình mới chuyển khỏi khu gia đình gần đây.
Đã quen thuận miệng dặn dò một câu bảo chung sống với , ngờ phản ứng lớn như :
“Tốt thì , con lớn tiếng như gì chứ."
Khang T.ử ưỡn ng-ực, vẻ mặt đầy kiêu ngạo :
“Phó Viễn Hàng, Mạc Gia Lâm và con, ba chúng con là 'Tam đại đầu sỏ' đầu khối của trường, quan hệ của những khác trong trường cộng cũng sắt đ-á bằng ba chúng con, còn chúng con thế nào nữa?"
Mẹ Khang T.ử ngoáy tai:
“Biết !
Xếp hạng ba vạn năm mà cũng hào hứng ?"
Khang Tử:
“..."
Thật khi Phó Viễn Hàng đến, Mộc Mộc luôn thứ nhất, thứ hai vạn năm.
Bây giờ Mộc Mộc lùi xuống thứ hai vạn năm, rơi xuống hạng ba.
Mẹ chẳng sai chút nào, khả năng đến vượt mặt, nhưng vị trí của đại ca và nhị ca phía thì căn bản thể lay chuyển.
“Khang Tử, chúng tới đây!"
Khang T.ử tự hào hất cằm:
“Xem , họ nghỉ hè đều đến tìm con chơi."
Mẹ Khang T.ử tức giận lườm một cái, bà thấy tiếng ch.ó con kêu :
“Bớt dát vàng lên mặt , là mang ch.ó con về thăm chúng, tìm con chơi, mau mở cửa ."
Mẹ Khang T.ử tranh thủ lúc Khang T.ử mở cửa, vội vàng bếp bổ dưa hấu.
Chó vẫn còn nhớ các con của , một lớn hai nhỏ đứa đuổi đứa một cái, đứa l-iếm đứa một miếng, chơi đến là vui vẻ.
Mẹ Khang T.ử thấy ch.ó con lông đen mượt bóng loáng suýt nữa dám nhận:
“Các cháu nuôi ch.ó con quá, mới bao lâu gặp mà lớn thế ."
Mộc Mộc nỡ buông tay xoa đầu Bạch Bạch:
“Bạch Bạch nhà Hàng là nuôi nhất, sắp lớn hơn Đại Hắc nhà cháu một vòng , lông cũng đen nhất, bóng nhất."
Mẹ Khang T.ử :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-282.html.]
“Đều tệ, Đại Hắc nhà cháu là ch.ó cái, sẽ lớn chậm hơn một chút."
“Ra là ?"
Được , Mộc Mộc chấp nhận cách giải thích .
“Đến đây đến đây, mau đây ăn dưa hấu."
Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc đồng thanh :
“Cảm ơn ạ."
Rồi rửa tay .
Khang T.ử đưa cho mỗi một miếng dưa hấu lớn nhất, bản cũng cầm một miếng, ba đứa trẻ xổm đất, xem ch.ó gặm dưa, hình ảnh đó hài hòa gì bằng.
“Cô chuẩn nấu cơm đây, Viễn Hàng và Mộc Mộc buổi trưa ở nhà cô ăn cơm nhé."
Mẹ Khang T.ử .
Mộc Mộc lắc đầu :
“Hôm nay sinh nhật Hàng, tụi cháu còn định 'bắt cóc' Khang T.ử biển đây, xem tìm món gì ngon , nướng ăn bên bờ biển."
Mẹ Khang T.ử ngạc nhiên Phó Viễn Hàng:
“Sinh nhật Viễn Hàng ?
Chúc mừng sinh nhật nhé Viễn Hàng, cháu là đứa nhỏ nhất trong mấy đứa đúng ."
Phó Viễn Hàng gật đầu, nở nụ bẽn lẽn:
“Vâng, cháu cảm ơn cô ạ."
Phó Viễn Hàng thật thường , cái suýt chút nữa lóa mắt Khang Tử, nhà họ lớn lên kiểu gì mà ai nấy đều , đứa trẻ lớn lên chắc chắn cũng sẽ tầm thường.
Mộc Mộc bổ sung:
“Anh Hàng kém tụi cháu một tuổi, cháu và Khang T.ử cùng tuổi, Khang T.ử lớn hơn cháu."
Khang T.ử chờ đợi nữa:
“Mẹ, tụi con đây, còn tìm Đông T.ử và Áp Đản nữa."
Mẹ Khang T.ử :
“Các con mang thêm ít khoai lang, khoai môn gì đó mà nướng, vạn nhất tìm hải sản thì cũng cái lót , đúng , trong nhà còn sườn, là mang sườn nướng luôn?"
Phó Viễn Hàng lắc đầu:
“Cô ơi cần ạ, tụi cháu đều mang theo đồ ."
Mẹ Khang T.ử thấy họ khoác một túi lớn đồ đạc, cũng thêm nữa.
Bà vẫn nhất quyết đưa hơn nửa quả dưa hấu cắt trong bếp cho họ mang ăn.
Chương 225 Cha của Bạch Bạch là ai nha~~
Ra khỏi cửa nhà Khang Tử, Phó Viễn Hàng mới Mộc Mộc hỏi:
“Có thấy hổ ?"
Mộc Mộc mờ mịt, chỉ tay mũi :
“Tớ?
Tớ hổ cái gì?"
Phó Viễn Hàng :
“Ăn miếng dưa hấu lớn như của , mà nỡ cho ..."
“Khụ khụ khụ..."
Mộc Mộc hắng giọng đầy chiến thuật.
Phó Viễn Hàng ngậm miệng.
Khang T.ử :
“Hai đang đ-ánh đố cái gì ?
Sao tớ hiểu gì hết."
Mộc Mộc khoác vai Phó Viễn Hàng, với Khang Tử:
“Chuyện giữa hai em bọn tớ, ít quản ."
Khang T.ử đ-ấm :
“Tớ chẳng lẽ em của các ?"
Khang T.ử đau lòng ch-ết mất, khi Phó Viễn Hàng đến, Mộc Mộc ngày nào cũng là em nhất của .
Kết quả Phó Viễn Hàng đến, chỉ thành tích, mà cả vị trí trong lòng Mộc Mộc của cũng tụt xuống một bậc.