“Nếu vì hành vi của cá nhân nào đó xưởng thiệt hại thì cũng sẽ truy cứu trách nhiệm kinh tế, trường hợp nghiêm trọng còn báo công an xử lý.”
Đám đông sôi sục:
“Không , Chủ nhiệm Chung, khác thế nào , nhưng nhất định sẽ trân trọng vị trí , nhất định sẽ dốc sức việc.”
“Cái gì mà khác thế nào bà ?
Chúng chắc chắn cũng sẽ việc chăm chỉ mà!”
“ thế đúng thế, đến liều mạng luôn!”
…
Họ ghen tị với những việc trong xưởng đến mức nào, hằng ngày ăn mặc sạch sẽ, sống một cuộc sống thú vị.
Vô hối hận tại lúc phỏng vấn coi trọng hơn một chút, tại bình thường thể sạch sẽ hơn một chút, để vuột mất cơ hội việc như .
Nếu cơ hội , họ nhất định sẽ liều mạng việc!
Kết quả là cơ hội nhanh như .
Họ nhất định sẽ liều mạng việc!
Dì Chung nén tiếng ồn xuống:
“Cái gì mà liều mạng?
Chúng cần mạng các bà gì?
Xưởng trưởng Tô của chúng , kết hợp giữa việc và nghỉ ngơi.
Một c-ơ th-ể khỏe mạnh mới là vốn liếng để cách mạng, lúc lười biếng, lúc cần việc thì việc, nhưng lúc cần nghỉ ngơi thì cũng nghỉ ngơi cho là .”
“Là chúng sai, nhất định sẽ việc , nghỉ ngơi , dùng tinh thần nhất để !”
“ đúng đúng, chỉ cần cho chúng cơ hội , nhất định sẽ .”
…
Lúc đám đông đang phấn khích nhất, một giọng hợp lúc vang lên:
“Xin , thực sự , xin hãy cho một cơ hội việc!”
Sau đó đó “pùm” một cái, trực tiếp quỳ xuống mặt dì Chung…
…
Chương 223 Cô thực sự sợ gãy bao giờ nối
Ngay lúc Dương Liễu Nguyệt “pùm” một cái quỳ xuống, Tô Đào Đào đưa Trần Trần học xong, ghé qua xem tình hình tuyển dụng.
Thế nhưng ngờ xem một vở kịch thế .
Tô Đào Đào:
“Làm gì thế?
Đang diễn tuồng ?”
Mọi :
“Xưởng trưởng Tô đến ?”
“Chào xưởng trưởng Tô ạ!”
“Chào xưởng trưởng Tô ạ!”
…
Dì Chung lúc mới sực tỉnh giữa tiếng chào “Chào xưởng trưởng Tô”, vội nhảy sang một bên:
“Ối giời ơi cái đồ quỷ nhỏ , cô định cái gì thế?
Cô nghĩ cái gì ?
Quỳ một cái mà xin việc thì còn đợi đến tận năm nay mới ?
thế từ mười tám năm !”
Dì Chung rốt cuộc vẫn là dì Chung, lập tức bước tới nắm lấy tay Tô Đào Đào:
“Tờ khai hôm nay phát cũng gần hết , chúng về xưởng báo cáo , giờ tan buổi trưa phát tiếp.”
“Chủ nhiệm Chung, bà đừng vội, vẫn lấy tờ khai mà.”
“ thế đúng thế, cũng lấy .”
“ cũng .”
…
Dì Chung ôm c.h.ặ.t tờ khai trong tay:
“Không phát nữa, phát nữa , một sống sờ sờ như chỉ quỳ tổ tiên và cha , sáng sớm quỳ thế , thật là xúi quẩy.
Các bà thông báo cho , mười một giờ trưa nay tập trung đúng giờ ở cổng xưởng để xếp hàng lấy, đừng để chuyện như thế thấy ghê tởm nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-280.html.]
“Chủ nhiệm Chung, chữ chậm, bà cứ cho một tờ .”
“ thế đúng thế, chữ cũng chậm.”
…
Dì Chung sa sầm mặt mày:
“Đừng ồn ào nữa, còn ồn ào nữa là phát một tờ nào đấy!”
Nói xong liền kéo tay Tô Đào Đào bỏ .
Sau khi dì Chung kéo Tô Đào Đào , những lấy tờ khai mới giận dữ trừng mắt Dương Liễu Nguyệt vẫn đang quỳ mặt đất.
“Lại là cô ?
Lần hại mất chỗ cũng là cô.”
“Cô mà âm hồn bất tán thế hả?
Kiếp đào mộ tổ nhà cô trộm cuốc nhà cô ?
Có thể đừng cứ ám mãi , cũng xin cô đấy, mau .”
“ đấy, Ngô Lệ Hoa lâu như , cô vẫn còn ở khu nhà tập thể?”
“ đúng đúng, các chẳng vi phạm quy định cư trú, trục xuất ?
Sao cô vẫn còn ở đây.”
“Chân cô quỳ , chắc chắn là khỏi , khỏi thì mau , đừng đến quấy phá nữa, chúng xin cô đấy.”
“Xin cô, ơn phước cho.”
…
Dương Liễu Nguyệt c.ắ.n môi, một lời nào.
Xem cách cũng xong, cô nghĩ cách khác để ở mới .
Chân khỏi ...
Làm thương thêm nữa cũng chẳng chuyện gì khó đúng .
Cô loạng choạng dậy, một động tác quỳ lâu nên ch.óng mặt ôm đầu, cả đổ ập về phía bồn hoa bằng đ-á hình tròn xây quanh gốc cây cọ bên cạnh——
Đảm bảo cái chân mới tháo bột lâu va đúng tảng đ-á, kèm theo một tiếng thét t.h.ả.m thiết “A”, cả ngã gục bồn hoa…
Chuyện gì thế ?
Mọi chuyện xảy quá nhanh, vẫn còn đang trong trạng thái ngơ ngác, thậm chí còn rõ cô ngã xuống như thế nào.
Cuối cùng cũng phản ứng :
“Các đồng chí nữ ngẩn gì, mau qua xem tình hình thế nào .”
…
“Dương Liễu Nguyệt cũng kinh ngạc thật đấy, thế thì lúc đầu đừng , chả cô nghĩ gì nữa, bảo cô chuyện gì cùng hung cực ác thì cũng hẳn, nhưng tóm cứ ám như thế cũng đủ mệt .”
Tô Đào Đào lắc đầu, đưa b-ình lu-ận gì về .
Người cuối cùng đến việc đúng giờ là Tiểu Lục, đăng ký chỗ Đổng Thăng Bình xong là lập tức chạy tìm Tô Đào Đào.
“Chị Tô chị Tô, lúc nãy đường em thấy một chuyện náo nhiệt, chị ?”
Tô Đào Đào:
“Không .”
Tiểu Lục sang dì Chung.
Dì Chung phối hợp với Tô Đào Đào :
“ cũng .”
Tiểu Lục suýt thì nghẹn ch-ết, hắng giọng một cái:
“Thế em cứ đấy!
Em cho hai , chân Dương Liễu Nguyệt gãy !”
Tô Đào Đào và dì Chung .
Dì Chung thể tin Tiểu Lục:
“Quỳ đến gãy ?
Chuyện khi nào thế?”
Lúc nãy cái tiếng “pùm” đó quan trọng thế ?
Tiểu Lục xua tay:
“Làm gì chuyện đó, là ngã gãy đấy.”