“Cô Chung cư nhiên một chút cũng xót tiền, còn khen đúng, nuôi đến cũng đối với nuôi!”
Mộc Mộc suýt chút nữa tưởng tráo .
Giờ thì hiểu , cô Chung thực sự thích gia đình chị dâu Đào Đào, chuyện gì cũng thể phá lệ.
Chương 222 “Pùm” một cái, trực tiếp quỳ xuống mặt dì Chung
Mộc Mộc đang , bỗng nhiên thở dài một :
“Chắc là năm tới công cho cô Chung , thế nào?
Thấy em ?
Có cảm động ?
Có còn thấy ?”
Phó Viễn Hàng dở dở , tặng thì cũng tặng , nhận lấy là , vả thích bóng rổ, cũng nỡ mua, chỉ là mỗi chơi bóng đều cùng Mộc Mộc, hình như cũng chẳng cần thiết mua thêm một quả.
“Ừ, cảm động, cảm ơn em nhé.”
Mộc Mộc xua tay:
“Chuyện nhỏ, cần cảm ơn, đúng , chị dâu Đào Đào hôm nay thể đến xưởng thêm ạ?
Chị dâu Đào Đào hào phóng lắm, tiền c.h.ặ.t dừa nửa ngày cho chị dâu còn nhiều hơn tiền mười đ-ấm lưng, mười quét nhà cho cô Chung cộng đấy.”
Tô Đào Đào đang ở ngoài sân chuẩn đưa Trần Trần mẫu giáo, cuộc đối thoại của hai bạn nhỏ cô đều thấy hết:
“Cháu quét nhà cho gia đình mà còn thu phí , Tiểu Hàng nhà cô ngày nào cũng rửa bát, quét nhà, việc nhà thì .”
Mộc Mộc thò đầu :
“Chị dâu Đào Đào ơi, chị là chị dâu hào phóng mỗi tháng cho A Hàng một đồng tiền tiêu vặt mà, nếu em chịu cho em một đồng tiền tiêu vặt mỗi tháng thì em cũng thu phí !
Chị dâu Đào Đào ơi, hôm nay bọn em thể đến xưởng thêm ạ?”
Tô Đào Đào :
“Hôm nay cần , hôm nay là sinh nhật A Hàng, đợi đồ kho xong , các cháu thể ngoài chơi, chơi cho thật vui nhé, Mộc Mộc tối nhớ xuống ăn bánh kem đấy.”
“Oa...”
Mộc Mộc ngừng gật đầu, “Chị dâu Đào Đào cứ yên tâm, ở đồ ngon là ở đó Mộc Mộc.”
Tô Đào Đào:
“...”
…
Dì Chung dạo bận đến mức chân chạm đất, đây , thông báo tuyển dụng dán lên lập tức gây một làn sóng xôn xao lớn.
Lần tuyển dụng qua bao lâu?
Sao tuyển dụng tiếp ?
Mọi đều tưởng tối đa một năm tuyển một , ít nhất cũng nửa năm chứ, thật ngờ nhanh như tuyển tiếp.
Mấu chốt là:
“Không giới hạn lượng!”
Nghĩa là ?
Đăng ký là tuyển?
Cư nhiên chuyện như , khu nhà tập thể sôi sục hẳn lên, từng một như tiêm m-áu gà .
Xưởng bây giờ khác xưa, đặc biệt là khi Tô Đào Đào cùng lãnh đạo đến thủ đô họp về, truyền tai về cô như một vị thần, bây giờ thấy cô, ánh mắt sớm còn là kinh ngạc mà là sùng bái!
Mọi kinh nghiệm ứng tuyển đầu, yêu cầu tuyển dụng, tuyển thứ hai đừng là phỏng vấn, ngay cả ngày điền đơn, họ đều hận thể tắm rửa sạch sẽ đến mức bong cả một lớp da, đ-ánh răng gội đầu rửa mặt, bộ quần áo nhất chỉ dành cho ngày Tết mới dám mặc đây.
Từng một tinh thần phấn chấn, ngày xem mắt cũng sạch sẽ bằng ngày hôm nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-279.html.]
Có cắt tóc ngắn, cạo râu, quần áo mới, còn bôi cả kem dưỡng da mặt…
Lúc dì Chung phát tờ khai, mấy đó suýt chút nữa nhận , nửa ngày ai là ai.
Người vốn lôi thôi lếch thếch còn đặc biệt chạy đến mặt dì Chung, xoay một vòng như công xòe đuôi:
“Chủ nhiệm Chung xem, thói quen lôi thôi của sửa , bây giờ còn tật lôi thôi nữa, thể cho một cơ hội ?”
“ , Chủ nhiệm Chung, chỉ dọn dẹp sạch sẽ bản mà ngay cả nhà cửa cũng cọ rửa sạch một lượt, nếu tin thì bà thể đến nhà kiểm tra, đảm bảo cửa kính sáng loáng.”
“ cũng ...”
“Chúng cũng ...”
“Nhà kịp dọn dẹp, nhưng lát nữa về dọn ngay, đảm bảo ngay cả cửa chính cũng lau sạch một hạt bụi!”
“ đúng đúng, chúng về sẽ dọn dẹp nhà cửa thật sạch sẽ, còn đảm bảo vợ con cũng vấn đề về vệ sinh!”
…
Dì Chung thật sự dở dở , đến cả con các bà còn quản xuể, lấy thời gian quản đến tận trong nhà các bà?
“Được , lẽ nên thêm vài câu nhé, mục đích ban đầu của xưởng trưởng Tô khi mở xưởng thực là vì vấn đề việc cho nhà chúng .
tuyển các bà coi trọng , chúng mở xưởng thực phẩm đấy, coi trọng nhất chính là vấn đề vệ sinh.
Mọi việc trong phân xưởng hằng ngày, đó đều đeo tạp dề, khẩu trang, mũ trùm đầu, ống tay áo thiếu thứ gì, đảm bảo ngay cả một sợi tóc cũng rơi sản phẩm.”
Dì Chung dừng một chút:
“Các bà thật đấy, từng một mặt mày lem luốc mà đến, trong kẽ móng tay còn đóng cả viền đen, các bà bảo chúng nhận các bà kiểu gì?”
Có cố ý chìa tay cho dì Chung xem:
“Chủ nhiệm Chung xem?
thực sự rửa sạch cả kẽ móng tay , nhất định sẽ vấn đề về vệ sinh .”
“ cũng ...”
“ cũng ...”
…
Trước mắt dì Chung lập tức xuất hiện thêm mấy bàn tay.
Dì Chung:
“...”
“Thu , thu hết , còn thể thống gì nữa.”
Dì Chung đợi thu tay mới :
“Kẹo của chúng chẳng ưa chuộng ở thủ đô ?
Đây , xưởng trưởng Tô về, phía lãnh đạo gọi cô đến chuyện, bảo cần tuyển thì tuyển, cần mở rộng sản xuất thì mở rộng.
Đợt tuyển các bà bây giờ mới qua bao lâu?
Đợi đến lúc các bà tuyển thì những thăng chức lên tổ trưởng đấy, cho nên cơ hội ngàn năm một.
Số lượng tuyển dụng của chúng giới hạn, ai đủ điều kiện đều thể đến thử, chừng còn mở rộng xưởng ngoài đảo, lúc đó cơ hội thăng tiến còn nhiều lắm.”
“Oa...”
Đám đông xôn xao.
Dì Chung tiếp tục :
“ nhé, những ai lười biếng, định trộn , đợi tuyển là lập tức hiện nguyên hình thì đừng đến.
Đến cũng vô ích thôi, hợp đồng lao động của chúng sẽ ghi rõ quyền lợi và nghĩa vụ của cả hai bên, chỉ cần vi phạm nội quy xưởng, xưởng trưởng Tô quyền sa thải ngay lập tức.”