Trần Trần tì trán ngúng nguẩy:
“Hai mua cho Trần Trần~~ món gì ngon thế ạ~~”
Tô Đào Đào:
“Bánh kếp đó nha~~”
Trần Trần vui sướng hơ hớ.
Tô Đào Đào hôn hôn lên má bé, mới thả bé xuống chơi.
Phó Chinh Đồ đang bày đồ ăn sáng.
Tô Đào Đào :
“Đi nhóm lửa , cho Tiểu Hàng bát mì trường thọ.”
Phó Chinh Đồ :
“Bữa sáng chẳng ăn bánh kếp ?”
Tô Đào Đào :
“Với sức ăn của hai em , lẽ nào một bát mì trường thọ nhỏ nhoi mà ăn hết ?”
Phó Chinh Đồ:
“...”
Chẳng là vì tay nghề em ?
Ở ngoài họ ăn nhiều thế .
Chẳng mấy chốc, Tô Đào Đào xong bốn bát mì trường thọ.
Trong bốn bát mì, bát của cô chỉ vài sợi mì và một quả trứng ốp, Trần Trần nửa bát và một quả trứng ốp, Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng là một bát to đầy ắp, thêm một quả trứng ốp.
Trần Trần bốn quả trứng ốp vàng ươm “Oa~~” một tiếng:
“Mẹ ơi~~ Hôm nay nhiều đồ ngon quá~~ Mẹ chẳng mua bánh ~~”
Tô Đào Đào :
“Lần sinh nhật Trần Trần, chúng cũng ăn mì trường thọ mà, hôm nay là sinh nhật chú nhỏ của con, nên cũng ăn mì trường thọ.”
“À~~” Trần Trần nhớ , “Vậy ơi~~ bánh kem ạ~~”
Tô Đào Đào :
“Buổi sáng đủ thời gian, trưa về sẽ .”
Phó Viễn Hàng :
“Chị dâu, bận quá thì thôi ạ, bánh kem nhất thiết ăn , ăn mì trường thọ là ạ.”
Cả nhà cùng ăn mì trường thọ, thấy hạnh phúc .
Tô Đào Đào :
“Làm một cái nhanh lắm, đúng , trong nồi đang kho đồ, than đó cháy hết là chắc cũng chín , chỗ đồ mang cho ông Đường và , sáng mai chị dậy sẽ .”
Phó Viễn Hàng vẻ mặt áy náy:
“Không cần chị dâu, chị khó khăn lắm mới nghỉ một ngày, như vất vả quá.”
Tô Đào Đào thở dài :
“Nghỉ , ngày mai chị còn lên trấn chút việc.”
Trần Trần giơ bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm lên hỏi ngược :
“Mẹ ơi~~ Con thì ạ~~ Con đây~~”
Tô Đào Đào cố ý vẻ mặt “sực nhận ”:
“ , Trần Trần nhà ngày mai cũng nghỉ nhỉ, bây giờ?”
Trần Trần bĩu môi.???
Tô Đào Đào nhéo nhéo cái má phúng phính của bé:
“Trêu con chút thôi, ngày mai con hai lựa chọn, một là theo chú nhỏ học vẽ, hai là theo ba .”
Trần Trần ngẩng đầu cô, ánh mắt đầy hy vọng:
“Sao là ba lựa chọn ạ~~ Không theo ạ~~”
Tô Đào Đào bỗng nhớ , “ghế an ” của Trần Trần xong , cô thể mang Trần Trần theo, Tiểu Lục cũng sẽ cùng, nhờ giúp “lao động khổ sai” cõng Trần Trần chắc cũng sẵn lòng.
Tô Đào Đào gật đầu :
“Cũng , nhưng theo sẽ vất vả hơn theo chú nhỏ và ba đấy nhé.”
Trần Trần lắc đầu :
“Trần Trần sợ~~ Cứ theo thôi~~ Trần Trần đây ngày nào cũng theo mà~~”
Tô Đào Đào xoa đầu bạn nhỏ:
“Xin nhé Trần Trần, bây giờ dành thời gian cho con ít nhiều .”
Trần Trần lắc đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-278.html.]
“Ba của đều mà~~ Các bạn nhỏ khác cũng giống như~~ chú nhỏ của Trần Trần học mà ạ~~”
Tô Đào Đào nhẹ lòng rộ lên, cầm bát của và bát của Trần Trần cụng một cái:
“Trần Trần đúng, Trần Trần thông minh hơn , cạn chén.”
Trần Trần bê bát của , bắt chước dáng vẻ của Tô Đào Đào cụng một cái bát của Phó Viễn Hàng:
“Chú nhỏ ơi~~ Sinh nhật vui vẻ~~ Chóng lớn cao cao nhé~~ Cạn chén~~”
Phó Viễn Hàng cụng bát bé một cái:
“Cảm ơn Trần Trần.”
Trần Trần giơ chiếc bát to hơn cả mặt về phía Phó Chinh Đồ:
“Ba ơi~~”
Bát mì của Trần Trần nóng, cũng cho nước dùng, nếu Phó Chinh Đồ đều lo bé đổ đầy .
Chỉ đành dậy, bưng bát cụng với bé một cái:
“Ngoan nhé.”
Trần Trần lúc mới hài lòng đặt bát xuống:
“Con ngoan lắm ạ~~”
Nói xong bắt đầu ăn mì thật to.
…
Cả nhà ăn xong bữa sáng, Phó Chinh Đồ khỏi nhà sớm nhất.
Phó Viễn Hàng đang rửa bát trong bếp, Mộc Mộc xuống gõ cửa, tay xách một quả bóng rổ mới.
Mộc Mộc tặng Tô Đào Đào một nụ thật tươi:
“Chị dâu Đào Đào chào buổi sáng, A Hàng ạ?”
Tô Đào Đào chỉ tay bếp:
“Đang rửa bát ở trong đó.”
Mộc Mộc giấu quả bóng rổ lưng:
“Em tìm .”
Sau đó Mộc Mộc rón rén bước bếp, định vỗ vai giật .
Kết quả Phó Viễn Hàng đầu , chằm chằm cánh tay đang giơ lên của Mộc Mộc.
“Từ xa thấy tiếng của , bỗng nhiên im lặng thì chắc chắn là định trò .”
Mộc Mộc vẫn vỗ tay lên lưng Phó Viễn Hàng:
“Không hổ là em của , cũng thông minh giống .”
Phó Viễn Hàng lưng :
“Giấu cái gì thế?”
Mộc Mộc ngoan ngoãn đưa quả bóng rổ cho :
“Tặng , quà sinh nhật.”
Phó Viễn Hàng ngẩn :
“Chẳng , cần tặng quà qua , thích cái gì thì tự mà mua.”
Mộc Mộc nhét quả bóng rổ mới tinh lòng :
“ tin cái con ma , ngày nào cũng sờ quả bóng của nỡ buông, mà nỡ tự mua, đây hào phóng, tặng đấy.”
Phó Viễn Hàng vô thức đón lấy:
“Cậu lấy tiền?”
Mộc Mộc thẳng lưng, hùng hồn :
“Đương nhiên là tiền thêm kiếm !”
Phó Viễn Hàng:
“Ngoài việc ở xưởng , còn thêm ở khác nữa?”
Mộc Mộc gật đầu:
“Đương nhiên, thì vẫn cảm ơn chị dâu Đào Đào, cô Chung bây giờ chẳng thành Chủ nhiệm Chung , bận đến mức chân chạm đất.
Việc nhà chẳng còn thời gian mà lo nữa, cô bảo một việc, liền đòi tiền công, bảo là để dành tiền mua bóng rổ tặng .
Kết quả đoán xem thế nào?
Cô hai lời ứng cho năm đồng!”
Mộc Mộc giơ năm ngón tay , đó là bà cô Chung vắt cổ chày nước đấy, mà tay một cái là năm đồng!
Suýt chút nữa thì dọa cho ngớ .
Còn nữa, kể chuyện “phiêu lưu ký” ở thôn Thanh Liên cho cô Chung , còn nhận của Phó Viễn Hàng nuôi, tặng bà một đôi dép lê trị giá hai đồng quà.