Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 274

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:50:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dì Hồ thực sự quá thích Trần Trần, hận thể đem hết chỗ thức ăn còn trong chậu cho bé, dì múc đầy ú nụ hai chiếc hộp lớn.”

 

Tô Đào Đào đủ , nhưng dì Hồ vẫn tiếp tục múc thêm .

 

“Dì ạ, đừng thế nữa, ảnh hưởng .”

 

Cũng may phía họ tạm thời ai đến lấy cơm nữa, nếu thì thật ngại quá.

 

Dì Hồ xua tay:

 

“Bình thường nhiều thế , hôm nay còn thừa một ít, ai là cuối cùng dì cũng đều cho như cả.”

 

thế, nhưng Tô Đào Đào chắc chắn là do ưu tiên .

 

Cả nhà chọn một vị trí trong góc, che chắn khay cơm, ăn bữa tối.

 

Trần Trần lâu ăn cơm cùng bàn với ba, hóa thành “Trần Trần mười vạn câu hỏi vì ”, hỏi đông hỏi tây.

 

Phó Chinh Đồ vẫn trả lời ngắn gọn súc tích, nhưng hề lộ vẻ mất kiên nhẫn, chăm sóc bạn nhỏ ăn cơm, trả lời từng câu hỏi của bé, trân trọng thời gian ở bên như thế .

 

Ăn cơm xong, cất “chiến mã” của Trần Trần nhà để xe, gia đình bốn tản bộ dọc bờ biển để tiêu cơm.

 

Vẫn làn gió biển , vẫn phong cảnh , sự ấm áp lâu thấy, tia sáng bạc đầu tiên của vầng trăng biển kéo dài bóng của họ thật dài.

 

Cũng giống như những ngày tháng hạnh phúc của họ , cũng sẽ thật dài, thật dài…

 

Chương 219 Chúng nên sinh thêm một đứa con nữa ?

 

Cuộc sống đảo bận rộn sung túc, bình lặng nhưng cũng đầy thú vị.

 

Ít nhất Tô Đào Đào cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại.

 

Trần Trần và Phó Viễn Hàng đều là những em bé thiên thần, cần cô lo lắng quá nhiều.

 

Hiện tại Phó Viễn Hàng bắt đầu dạy Trần Trần phát âm pinyin, chỉ là bạn nhỏ mới hơn hai tuổi chuyện còn sõi, lưỡi cũng phát triển thiện, nên đừng trông mong bé phát âm chuẩn .

 

Nào là âm đầu lưỡi, âm uốn lưỡi, với bé thì chuyện đó, nhưng cứ phát âm là chuẩn.

 

Tô Đào Đào ngang qua phòng của bạn nhỏ, thấy bé phân biệt rõ z, c, s và zh, ch, sh, cứ loạn cả lên, càng càng thấy đáng yêu.

 

, cái là âm đầu lưỡi z, cái mới là âm uốn lưỡi zh.”

 

Phó Viễn Hàng bất lực kiên nhẫn dạy dạy hết đến khác.

 

Trần Trần vẫn chỉ thể phát một âm tiết phân biệt bằng uốn, cảm thấy bản gì khác với chú nhỏ, đôi mắt đầy mong đợi Phó Viễn Hàng:

 

“Chú nhỏ ơi~~ Con đúng ạ~~”

 

Phó Viễn Hàng đôi mắt to tròn xoe của đến mức thể , chỉ đành bảo:

 

“Con cứ ghi nhớ là , bây giờ chuẩn một chút, đợi con lớn thêm một chút là sẽ thôi.”

 

Trần Trần ẩn ý:

 

“Bây giờ con chuẩn ạ~~”

 

Phó Viễn Hàng đôi mắt to tròn xoe của bạn nhỏ, khó khăn nặn một câu:

 

“Khá chuẩn .”

 

Trần Trần híp mắt:

 

“Thật ạ~~” (Chân đắc ma)

 

Phó Viễn Hàng:

 

“...

 

Thật.”

 

Tô Đào Đào tựa cửa vẻ mặt dì hiền, sợ thành tiếng ảnh hưởng đến việc “học tập” của họ, suýt chút nữa thì nội thương.

 

“Mẹ cũng thấy Trần Trần mà.”

 

Tô Đào Đào bước .

 

Trần Trần lập tức bỏ rơi chú nhỏ, sà lòng .

 

“Mẹ vẫn ngủ ạ~~ Thơm thơm quá~~”

 

Tô Đào Đào bế bạn nhỏ lên hôn một cái:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-274.html.]

 

“Chuẩn ngủ , Trần Trần cũng ngủ sớm , ngủ nhiều một chút mới thể ch.óng lớn.”

 

“A~~ Không tưới nước nước mới ch.óng lớn ạ~~ Anh Chiêu Chiêu ngày nào cũng tưới nước cho cây mầm mà~~”

 

Tô Đào Đào :

 

“Cây mầm là thực vật, thực vật lớn lên nhờ khí, đất, nước và quang hợp.

 

Trần Trần là con , thuộc phạm trù động vật, thì cần ăn nhiều, ngủ nhiều, vận động nhiều, uống nhiều sữa, tắm nắng thêm một lát nữa…

 

Như mới nhanh lớn.”

 

Không chỉ Trần Trần đến say sưa, mà ngay cả Phó Viễn Hàng cũng lấy giấy b.út ghi .

 

Chị dâu bao nhiêu sách, dường như cái gì chị cũng .

 

Thật mong chờ thư viện nhanh ch.óng mở cửa quá.

 

Bạn nhỏ hỏi :

 

“Vậy ơi~~ Bây giờ Trần Trần~~ đều hết ạ~~”

 

Tô Đào Đào gật đầu :

 

“Nếu bây giờ con ngoan ngoãn ngủ, thì đều hết .”

 

Trần Trần vùng vẫy xuống khỏi lòng Tô Đào Đào, lăn một cái xuống chiếc gối nhỏ của , nhắm mắt .

 

“Mẹ ngủ ngon~~ Trần Trần bắt đầu lớn cao đây~~”

 

Tô Đào Đào xoa trán bạn nhỏ:

 

“Được, các con cũng ngủ ngon nhé, Tiểu Hàng cũng ngủ , để chị tắt đèn.”

 

Sau khi Tô Đào Đào khỏi, bạn nhỏ lén mở mắt , liếc cửa một cái.

 

Xác định Tô Đào Đào thật, Trần Trần mới lật , níu lấy cánh tay chú nhỏ:

 

“Chú nhỏ ơi~~ Chú đừng ngủ nhé~~ Con còn thuộc thơ Đường~~ Vẫn đủ ba trăm bài ~~”

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Tạm thời nữa, ngày mai chú tìm thời gian chú thích pinyin cho con, đến lúc đó dạy con ghép chữ hãy học thuộc.”

 

Trần Trần :

 

mà~~ sách mới~~ con ngủ ~~”

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Vậy con Pi .”

 

Trần Trần nghĩ một lúc :

 

“Ba dạy mới ạ~~ Con nhiều lắm ~~”

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Được , chú dạy con thêm một bài thơ nữa, bài cuối cùng tối nay thôi nhé.”

 

Trong bóng tối, đôi mắt Trần Trần lấp lánh ánh sáng:

 

“Vâng ~~ Chúng bắt đầu thôi ạ~~”

 

Phó Viễn Hàng suy nghĩ hồi lâu, dạy Trần Trần một bài khá khó mà học:

 

“Nộ phát xung quan bằng lan xứ, tiêu tiêu vũ yết...” (Bài Mãn Giang Hồng của Nhạc Phi)

 

Trần Trần theo từng chữ một, một lúc, chẳng từ lúc nào chìm giấc ngủ.

 

Phó Viễn Hàng đứa cháu nhỏ thở đều đặn, đắp góc chăn cho bé, từ từ thở phào nhẹ nhõm.

 

Thư viện rốt cuộc bao giờ mới mở cửa đây, Trần Trần trí nhớ quá, sắp hết vốn liếng, còn gì để dạy nữa .

 

Có một đứa cháu thông minh hơn quá nhiều, cũng thật là phiền não.

 

 

Trong phòng, khi tắm rửa và xong việc nhà, Phó Chinh Đồ thẳng lưng bàn học lật xem sách, cách giữa sách và mắt sẽ cận thị.

 

 

Loading...