Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 273
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:50:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau đó, bắt đầu từ lúc Tô Đào Đào hạ phanh tay khởi động máy, sự chú ý của tập trung cao độ cô.”
Thấy cô hề hoảng loạn, thực hiện các thao tác một cách tuần tự vững vàng để lái xe , trái tim đang treo lơ lửng của mới hạ xuống một chút.
Tô Đào Đào thấy biểu cảm của thì thấy buồn :
“Kỹ sư Phó dường như tin tưởng em lắm nhỉ."
Ánh mắt đang dán c.h.ặ.t con đường phía của Phó Chinh Đồ thu :
Lắc đầu , “Không chuyện đó, việc lái xe là trăm bằng tay quen, tài xế mới chú ý an một chút luôn là điều đúng đắn."
Thú thật, khi còn là tài xế mới, lẽ lái cũng bằng cô.
Có lẽ đây chính là thiên phú.
Tô Đào Đào qua gương chiếu hậu, mỉm tinh nghịch:
“Đã lĩnh giáo."
Sau đó Phó Chinh Đồ cũng ít chuyện với Tô Đào Đào, mắt chủ yếu con đường phía , thỉnh thoảng chú ý thao tác của Tô Đào Đào, tay đặt ở vị trí xa vô lăng cho lắm, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào.
Tô Đào Đào thấy căng thẳng như , trái tiện thể hiện quá giống lão tài xế, một thường xuyên lái xe như cô, cho dù lấy cớ đây từng học qua thì cũng nhiều cơ hội lái xe thường xuyên.
Thời gian học ở sân tập cũng chỉ bấy nhiêu, nếu lái còn hơn cả Phó Chinh Đồ thì chẳng càng khiến nghi ngờ ?
Vì , Tô Đào Đào lái chậm và cẩn thận, cố gắng thể hiện dáng vẻ mà một tài xế mới nên , đến mức hoảng loạn nhưng nhất định là lão tài xế.
Lái xong đoạn đường , Tô Đào Đào cảm thấy kỹ năng diễn xuất cả đời dùng hết .
Cô rảnh rỗi quá mới đón Phó Chinh Đồ tan gì , đợi lái thêm một thời gian nữa hãy đón , chẳng sẽ đỡ diễn kịch mệt mỏi thế ?
Chương 218 Đón Trần Trần tan học
Xe dừng thỏa ở phía nhà ăn, Phó Chinh Đồ mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Tô Đào Đào cố tình hỏi :
“Em thực sự lái tệ đến mức dọa kỹ sư Phó thành thế ?"
Phó Chinh Đồ tháo dây an .
Cúi qua tháo dây an Tô Đào Đào giúp cô, lắc đầu:
“Không tệ, đối với một tài xế mới mà , thể là lái ."
Thật lòng mà , khi còn là mới, lẽ lái bằng cô.
Có lẽ đây chính là thiên phú.
Phó Chinh Đồ khi xuống xe cũng quên mang theo nắm cúc họa mi nhỏ .
Tô Đào Đào kỹ sư Phó tự hợp lý hóa chuyện, dùng hai chữ “thiên phú" để che đậy sự thuần thục của cô khi lái xe.
Cũng .
Sau khi Trần Trần học mẫu giáo, ngoại trừ ngày đầu tiên cả nhà cùng đưa, đây là hiếm hoi cả hai vợ chồng cùng xuất hiện cổng trường.
Bác Đổng híp mắt mở cửa cho họ:
“Muộn thế ?
A Hàng đến từ sớm , nhưng đến giờ vẫn thấy ."
Tô Đào Đào :
“Không , Trần Trần chắc đang đợi cháu đến đón đấy ạ."
Những bạn nhỏ khác trong lớp đều về hết, chỉ còn Trần Trần, Phó Viễn Hàng và Trần Bình Quả ở trong lớp.
Đầu của ba sắp chạm đến nơi, ngay cả khi họ bước cũng , đang gì.
“A ~~ đến lượt con bay (phi) ~~ nếu gieo 3 ~~ con sẽ là về nhất thắng ~~"
Xúc xắc trong bàn tay nhỏ đầy thịt của nhóc con tung :
“Oa ~~ đúng là 3 thiệt nè ~~ con thắng nè ~~"
Tô Đào Đào bế nhóc con lên từ phía :
“Trần Trần thắng gì thế?"
Nhóc con đang bay bổng trung nãy giờ vẫn còn đang vùng vẫy, thấy giọng của liền lập tức híp mắt dừng , ôm lấy cổ Tô Đào Đào cọ tới cọ lui:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-273.html.]
“Mẹ ơi ~~ đến muộn thía ~~ quên Trần Trần gồi ~~"
Tô Đào Đào xoa đầu nhóc con, hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính:
“Mẹ đón ba mới qua đón con, như sẽ thuận đường hơn đúng nào?"
“Đón ba ư ~~ ồ ~~ ba ơi ~~ ba còn mang hoa hoa đến đón Trần Trần tan học nữa kìa ~~"
Nhóc con nheo đôi mắt lớn hướng về phía Phó Chinh Đồ dang tay .
Phó Chinh Đồ:
“..."
Vẻ mặt vô cảm bế nhóc con qua.
Hóa cái hình cao hơn mét tám của ba lưng con nãy giờ mà con thấy .
Với hoa là con tặng cho ba, ba tặng cho con .
Nhóc con vui vẻ nhận lấy hoa trong tay Phó Chinh Đồ, sấp vai ba một lát, cũng quên đầu chào cô giáo:
“Cô Chần (Trần) ơi ~~ con là báu vật của cả nhà ~~ ba chú nhỏ của con ~~ đều đến đón con gồi nè ~~ chào cô ạ ~~"
Trần Bình Quả:
“..."
Cô thấy , Trần Trần con ở cũng là báu vật cả, ở chỗ cô giáo con cũng là báu vật mà!
“Chào Trần Trần, hẹn gặp ngày mai, Giám đốc Tô, kỹ sư Phó, A Hàng, chào ."
Sau khi chào tạm biệt, Trần Trần cũng quên sắp xếp công việc cho chú nhỏ:
“Chú nhỏ ơi ~~ đừng quên cái xe xe của con nhé ~~"
“Biết , quên ."
Phó Chinh Đồ bế nhóc con phía , Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng theo họ.
Mấy ngày nay Phó Chinh Đồ tan đều khá muộn, hiếm khi thấy ba sớm như , Trần Trần vui vẻ trò chuyện với ba:
“Ba ơi ~~ tối nay chúng ăn gì thía ~~"
Phó Chinh Đồ :
“Ăn ở nhà ăn."
Trần Trần hỏi:
“Hôm nay nhà ăn gì ngon ạ ~~"
Phó Chinh Đồ lắc đầu:
“Đến nơi mới ."
Trần Trần vẫn hỏi:
“Vậy hôm nay ba ăn gì ạ ~~"
Phó Chinh Đồ vẫn lắc đầu:
“Gì cũng ."...
Tô Đào Đào mà sắp chịu nổi nữa , cuộc đối thoại của hai cha con vô vị đến mức độ mà thế mà vẫn câu chuyện ngõ cụt!
Hôm nay đúng là đến muộn một chút, ăn cơm trong nhà ăn còn nhiều nữa.
Bà cụ múc cơm ở nhà ăn thấy bé đáng yêu, đến nỗi thấy mặt trời :
“Ái chà chà, Trần Trần hôm nay muộn thế con?"
Trần Trần híp mắt :
“Vâng ạ bà Hồ ơi ~~ con đón ba ~~ đó ba cùng ~~ mang theo hoa hoa đến đón con ~~ nên mới muộn thía ạ ~~ hôm nay gì ngon bà ~~"
Tô Đào Đào:
“..."
Lát nữa cả khu gia đình sẽ tưởng con cố tình đón ba con tan mất, chỉ thiếu điều cho bà là chỉ thuận đường đón thôi.
Tô Đào Đào thầm nghĩ, may mà cho nhóc cúc họa mi là cô tặng cho Phó Chinh Đồ, nếu lát nữa cả khu gia đình cũng luôn .
Nhóc con bây giờ thuộc tính ngoại giao , chuyện mặt nhóc vẫn nên chú ý một chút, hoặc là bắt đầu nhắc nhở nhóc những lời nào là ngoài mới .