Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 265

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:50:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đào Đào một tiếng:

 

“Các em cần , một tuần hai ba , thời gian còn tự sắp xếp, sách cũng , vẽ tranh cũng , chơi bóng rổ cũng , thể lúc nào cũng nghĩ đến chuyện thêm ."

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Mộc Mộc bảo, thư viện trường cấp ba hình như nghỉ hè mở cửa, bọn em cũng chẳng việc gì ."

 

“Không , lát nữa khi về chị dẫn em mua mấy cuốn sách."

 

Tô Đào Đào .

 

Trần Trần đang mải mê “chiến đấu" với sữa bò ngẩng đầu lên:

 

“Mẹ ơi~~ của con nữa ạ~~ con cũng mua sách để xem ạ~~"

 

Tô Đào Đào nhéo mặt bé:

 

“Con còn bắt đầu học bảng chữ cái, chữ cũng chẳng , liệu hiểu ?"

 

Trần Trần nghiêng đầu suy nghĩ một chút:

 

“Con thể học mà~~"

 

Tô Đào Đào :

 

“Tạm thời mua, tiên học thuộc bảng chữ cái , đợi khi con theo chú nhỏ nhận mặt hết các chữ trong Tam Tự Kinh, Thiên Tự Văn và Bách Gia Tính mới tính đến chuyện mua sách.

 

Con nhiều thứ học lắm đấy, còn thể giúp con hỏi các cô ở xưởng mượn sách giáo khoa lớp một lớp hai tiểu học nữa, đừng vội mua, ?"

 

Trần Trần phồng má:

 

“Được ạ~~ lời ạ~~"

 

Thằng bé thật ngoan, Tô Đào Đào xoa xoa đầu bé.

 

Phó Viễn Hàng định hỏi Tô Đào Đào xem thể dùng tiền tiêu vặt của mua sách cho Trần Trần , nhưng thấy chị dâu chắc chắn là lý lẽ riêng của chị, nên thôi hỏi nữa.

 

Phó Viễn Hàng chạy lên nhà Mộc Mộc với chuyện hôm nay thể đến xưởng giúp việc , Mộc Mộc tỏ vẻ thất vọng.

 

Cả nhà vẫn xuất phát cùng một lúc.

 

Ra cửa gặp Mạc Gia Cát đang tưới nước cho vườn rau.

 

Chàng trai trẻ khỏe mạnh rạng rỡ nở nụ tươi khoe hàm răng trắng chào hỏi .

 

Trần Trần tới, xổm xuống sờ sờ những chiếc lá bí ngô mọc lớn.

 

Trần Trần nhớ rõ lúc nó mới trồng xuống trông giống như những mầm non nhỏ xíu, bé kinh ngạc “Oa~~" một tiếng:

 

“Nó lớn nhanh quá ~~ bao giờ con mới~~ lớn nhanh như nó đây ạ~~"

 

Mạc Gia Cát ha ha:

 

“Hay là để chú tưới chút nước cho cháu nhé, để cháu cũng mau lớn?"

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Lúc tắm con tự tưới nước cho ạ~~ ban ngày cần tưới ạ~~"

 

Mạc Gia Cát:

 

“..."

 

Chẳng lẽ đến cả một đứa trẻ hai tuổi mà cũng lừa nổi ?

 

Tô Đào Đào xoa đầu Trần Trần.

 

Đông Đông và những đứa trẻ khác cũng xuống , Trần Trần một tay dắt bạn , một tay dắt chú nhỏ, vui vẻ xuống bậc thang đ-á.

 

Phải Tiểu Lục đúng là một nhân tài, đỗ xe ngay chân bậc thang đ-á của ngõ 1, thấy Tô Đào Đào và xuống, lập tức nhảy xuống mở cửa xe:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-265.html.]

 

“Chị Tô, về xưởng thẳng đến bãi thi luôn ạ?"

 

Tô Đào Đào nhướng mày :

 

“Sau bớt mấy chuyện kiểu , xưởng và xe đều là của công, chị cũng đến quẹt thẻ , cứ nộp báo cáo sử dụng xe xuất phát từ xưởng là , cần chuyên môn đến đón chị ."

 

Tiểu Lục gãi đầu, vẻ mặt chân thành :

 

“Chị Tô, em loại vì nịnh bợ lãnh đạo mà dùng đồ công việc tư ạ?

 

Chuyện nịnh hót là việc của kẻ thực lực, em bao giờ !

 

Em nộp đơn xin mới lái xe qua đây đấy, lãnh đạo , bằng lái của chị là để chạy việc cho đơn vị, thuộc về việc công, hôm nay cả em và xe đều là của chị hết!"

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Nếu đây là ngày đầu tiên chị thì chị tin cái lời ma quỷ của đấy.

 

Chương 212 Giao đường cho xưởng đường quốc doanh

 

Tô Đào Đào đưa Trần Trần đến lớp mầm non , đưa cho bé phiếu lương thực và phiếu thịt dùng để ăn trưa:

 

“Trưa nay về kịp, Trần Trần cùng Đông Đông và dì Thu đến nhà ăn ăn cơm nhé, thích ăn gì thì con cứ tự gọi cái đó, ?"

 

Trần Trần phiếu thịt và phiếu cơm mà mặt đầy vẻ ngơ ngác.

 

Từ nhỏ tới lớn hình như bao giờ tự mua đồ cả, hôm nay để tự nhà ăn lấy cơm ?

 

Chẳng lẽ là bởi vì mỗi tối đều tự tưới nước cho nên lớn thêm một chút, vì thế mới giao cho nhiệm vụ quan trọng như thế ?

 

Trần Trần đột nhiên ưỡn ng-ực hẳn lên, bàn tay nhỏ mũm mĩm nắm c.h.ặ.t lấy phiếu lương thực và phiếu thịt:

 

“Được ạ ơi~~ Trần Trần nhất định sẽ ăn thật no ạ~~"

 

Tô Đào Đào bế bé xuống khỏi “tọa kỵ":

 

“Mẹ tin là Trần Trần thể , trưa con cứ ở lớp nghỉ ngơi, đợi lúc tan học đến đón con."

 

Trần Trần ngừng gật đầu:

 

“Vâng ~~ con ạ~~ việc ạ~~"...

 

Tô Đào Đào xưởng một vòng, xác định chuyện đều bình thường, dặn dò một việc xuống , mới để Tiểu Lục chở cô và Phó Viễn Hàng ngoài.

 

Tiểu Lục đưa Phó Viễn Hàng đến chỗ Đường lão , đưa Tô Đào Đào đến tiệm ảnh để lấy ảnh thẻ.

 

Tô Đào Đào tầm xa, hôm từ huyện Thanh Liên về cô chụp ảnh thẻ mới về đảo.

 

Thầy dạy lái xe một thời gian gặp Tô Đào Đào, cô đ-ánh tiếng nên thầy hôm nay cô qua thi bằng, tài liệu đăng ký sớm nộp lên cho cô .

 

“Cô cứ thi trực tiếp là , kỹ năng lái xe của cô thành vấn đề, quên hỏi cô kỹ thuật sửa xe thế nào, tuy tính điểm nhưng những câu hỏi về hỏng hóc đơn giản cũng sẽ hỏi đến, đó cũng là một trong những yếu tố quyết định cấp bằng ."

 

Tô Đào Đào cũng trả lời ông là “ sơ sơ".

 

Thầy giáo nhớ khi cô sơ sơ" phô diễn kỹ năng lái xe tuyệt vời như thế nào, liền thêm gì nữa.

 

Tiểu Lục thấy Tô Đào Đào hai chữ “ sơ sơ" là cũng thấy ê cả răng.

 

Cậu cũng sơ sơ" như thế lắm chứ.

 

Bãi thi cách bãi tập xa, hôm nay thi lẽ nhiều, Tiểu Lục ở bên ngoài đợi đầy nửa tiếng đồng hồ thì Tô Đào Đào cầm một cuốn sổ nhỏ màu đỏ .

 

Bằng lái xe thời tay, cùng là hiệu, đó là họ tên, quê quán, ngày tháng năm sinh các thứ, vì bắt buộc giấy giới thiệu của đơn vị cử thi nên bên còn tên đơn vị công tác.

 

Lúc đó xưởng vẫn chính thức thành lập nên đơn vị ghi đương nhiên là tên của căn cứ.

 

Bên dán một tấm ảnh thẻ đen trắng cỡ một thăng, may mà hôm đó Tô Đào Đào đột nhiên nảy ý định chụp , nếu trì hoãn mấy ngày.

 

Bên tên đơn vị đóng hai cái dấu đỏ, một cái là dấu của cơ quan chủ quản, một cái là dấu của cơ quan cấp bằng.

 

Loading...