Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 263

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:50:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 210 Con trai của Phó công, Phó công quyết định

 

Phó Chinh Đồ chín giờ rưỡi tối mới về đến nhà, lúc về đến nhà, Tô Đào Đào và Trần Trần đều ăn xong bữa tối, tắm rửa xong, đang chiếc chiếu trúc trải sàn nhà mà Phó Viễn Hàng lau dọn từ sớm, bật quạt hóng mát.

 

Còn Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc khi ăn cơm xong tìm một bạn khác để học bù những bài học lỡ trong mấy ngày qua, Tô Đào Đào bảo về mười giờ, hiện tại vẫn về.

 

Trần Trần nhóc tỳ thấy bố về là lao tới ôm lấy đùi:

 

“Bố ơi~~ bố về muộn thế ạ~~ Trần Trần buồn ngủ ạ~~"

 

Phó Chinh Đồ đặt túi công văn sang một bên, cúi bế bé lên:

 

“Hôm nay bố chẳng xin nghỉ đón các con ở ga tàu ?

 

Cho nên tăng ca về muộn một chút."

 

Trần Trần ôm cổ bố gật đầu:

 

“À~~ thịt vịt ạ~~ ngon lắm đấy ạ~~ bố ăn ạ~~"

 

“Được."

 

Phó Chinh Đồ nhếch môi, đặt bé xuống.

 

Tô Đào Đào đang lười chiếu định dậy xới cơm cho Phó Chinh Đồ.

 

Phó Chinh Đồ ấn nhẹ đầu cô:

 

“Cứ đấy , tự ."

 

Tô Đào Đào ngửa đầu, chớp mắt .

 

Phó Chinh Đồ thuận tay xoa xoa tóc cô.

 

Tô Đào Đào lườm :

 

“Em gội đầu đấy, rửa tay!"

 

Phó Chinh Đồ nụ bên khóe môi rộng hơn:

 

“Lỗi của ."

 

Trần Trần bước đôi chân ngắn chạy , bàn tay nhỏ mũm mĩm vỗ vỗ lên đầu Tô Đào Đào:

 

“Mẹ ơi~~ Trần Trần tắm rửa rửa tay ạ~~ để con lau sạch cho ~~"

 

“Ha ha ha ha..."

 

Tô Đào Đào bế bé lên lớn, hôn mạnh một cái mặt .

 

Trần Trần vui sướng ha ha, cũng ôm hôn một cái.

 

Hai con hôn một cái, hôn con một cái, chơi đùa vô cùng vui vẻ.

 

Phó Chinh Đồ đống cơm canh đang ủ ấm trong nồi, tiếng của yêu và con trai, sự mệt mỏi suốt cả ngày trời tan biến hết.

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc gấp, sáng sớm hôm nghỉ luôn, kịp đợi điểm thi cuối kỳ và bài tập hè lên tàu thủ đô .

 

Bài tập hè nhà trường giao nhiều, với tốc độ bài của Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc, ước chừng một hai ngày là xong.

 

Điểm thi cuối kỳ cũng gì bất ngờ, Phó Viễn Hàng đạt điểm tuyệt đối, tiếp tục giữ vững vị trí thứ nhất.

 

Mộc Mộc vì văn chữ quá cẩu thả nên giáo viên trừ mất năm điểm, ngoài môn toán cũng vì sơ ý nhầm một dấu thập phân mà mất hai điểm.

 

cũng vẫn vị trí thứ hai cách biệt khá xa với những .

 

Thời khí học hành lắm, giáo viên cũng yêu cầu học tập quá khắt khe đối với học sinh, chỉ cần tuân thủ kỷ luật lớp học, yên phận một học sinh ngoan là giáo viên cảm tạ trời đất lắm .

 

Môi trường học tập đảo so với bên ngoài thể hơn.

 

điểm trung bình của thứ ba thậm chí còn đến chín mươi điểm.

 

Một học sinh đạt điểm tuyệt đối, phát triển diện đức trí thể mỹ lao như Phó Viễn Hàng, trong mắt khác đúng là một sự tồn tại phi thường.

 

Thành tích , vẽ , tính tình , ngay cả tiết lao động, tiết thể d.ụ.c đều thể đạt loại ưu, thời đó đại đa phụ tư tưởng “nhồi nhét", nếu đổi là hiện tại, Phó Viễn Hàng chính là “ác mộng" của những đứa trẻ con nhà .

 

Lúc Phó Viễn Hàng về đến nhà, Phó Chinh Đồ ăn xong bữa khuya, đang ở trong bếp rửa bát.

 

Phó Viễn Hàng đặt đồ đạc xuống, im lặng bước bếp, giúp Phó Chinh Đồ dọn dẹp nhà bếp.

 

“Mẹ vẫn khỏe chứ?"

 

Phó Chinh Đồ hỏi.

 

Phó Viễn Hàng gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-263.html.]

 

“Ở nhà chuyện đều ạ, sẽ đến đây ăn Tết."

 

Lúc Phó Viễn Hàng những lời , giọng điệu rõ ràng là vui vẻ hơn nhiều.

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

“Vậy thì , nghỉ hè em dự định gì ?"

 

Phó Viễn Hàng của hiện tại sớm còn là thiếu niên vô tri chủ kiến ở thôn Thanh Liên nữa.

 

“Lúc nào xe khỏi đảo thì em vẫn theo thầy học vẽ, bình thường thì đến xưởng của chị dâu thêm, lúc Trần Trần học thì em ở nhà trông nó cũng ạ."

 

Phó Chinh Đồ gật đầu, đứa em trai trưởng thành nhanh, mặt lộ nhưng trong lòng thực sự hài lòng:

 

“Em cứ tự sắp xếp là , việc thêm thì theo sự sắp xếp của chị dâu em."

 

Còn về phần Trần Trần, nghĩ bé sẽ học.

 

Phó Viễn Hàng gật đầu, đó hỏi :

 

“Anh ơi, sách giá sách của em đều thể xem chứ ạ?"

 

Phó Chinh Đồ một cái, nghĩ ngợi :

 

“Sách phù hợp với em ít, đa là sách chuyên ngành, trình độ của em xem hiểu ."

 

Phó Viễn Hàng suy nghĩ một chút:

 

“Em thể mượn sách phù hợp với ạ?"

 

Phó Chinh Đồ nghĩ :

 

“Trường cấp ba thư viện, nhưng sách phù hợp với lứa tuổi của em cũng ít."

 

Mắt Phó Viễn Hàng sáng lên:

 

“Vậy em thể đến mượn sách ạ?

 

Đọc sách cũng ạ."

 

Phó Chinh Đồ thắc mắc:

 

“Em tìm hiểu về lĩnh vực nào?

 

Có thể hỏi ."

 

Phó Viễn Hàng lắc đầu:

 

“Em đắm trong biển cả tri thức, là chị dâu ạ."

 

Phó Chinh Đồ:

 

“?"

 

Sau đó, đồng chí Phó Viễn Hàng cũng trí nhớ siêu quần thuật gần như sót chữ nào cuộc đối thoại giữa Tô Đào Đào và Trần Trần.

 

Cuối cùng bổ sung thêm:

 

“Em tranh thủ lúc Trần Trần còn chữ mà thêm nhiều sách, Trần Trần thông minh quá, nếu sẽ nó hỏi đến mức gì mất."

 

Phó Chinh Đồ khẽ mỉm .

 

Anh và Tô Đào Đào ít khi xảy tranh cãi về vấn đề giáo d.ụ.c Trần Trần.

 

Tô Đào Đào dùng cách của riêng để dạy dỗ Trần Trần và Phó Viễn Hàng .

 

Còn về cái thằng nhóc Trần Trần , khi chữ, chỉ cần chệch hướng, việc vượt qua tất cả bọn họ là chuyện sớm muộn, ngay cả bây giờ đôi khi cũng những câu hỏi của cho bí bách.

 

một như Tô Đào Đào ở bên cạnh mưa dầm thấm lâu, thể chệch hướng chứ?

 

, chẳng hề lo lắng chút nào về vấn đề giáo d.ụ.c của nhóc, với chỉ thông minh của bé, gì thì cứ , cần can thiệp quá nhiều.

 

“Em cần cái gì cũng so bì với Trần Trần, mỗi đều sở trường sở đoản riêng, những điểm cũng bằng nó ."

 

Phó Chinh Đồ .

 

Phó Viễn Hàng gật đầu vô cùng tán đồng:

 

“Em hiểu ạ, cứ yên tâm."

 

Phó Chinh Đồ :

 

“Lúc em rảnh thể dạy Trần Trần học bảng chữ cái và nhận mặt chữ, lúc đến thư viện cũng thể dắt nó theo cùng."

 

 

Loading...