“Một đứa trẻ khả năng nhớ mãi quên, trí nhớ siêu quần như , nếu nhiều sách, đắm trong biển cả tri thức, dù phục vụ ở lĩnh vực nào, cũng sẽ giống như Phó Chinh Đồ, mang lợi ích cho lĩnh vực đó.”
cô đồng thời lo lắng liệu như tước tuổi thơ của bé quá sớm , bé lúc xổm đất đếm kiến cũng thấy vui vẻ như , Tô Đào Đào thật lòng hy vọng bé thể một tuổi thơ vui vẻ như những đứa trẻ bình thường khác.
Lỡ như dạy bé chữ quá sớm, liệu bé vùi đầu sách vở, còn hứng thú với những sự vật khác ?
Hay là ở nhà học hết kiến thức , liệu bé thích đến trường học nữa, quen với những bạn nhỏ cùng trang lứa ?
Giáo d.ụ.c con cái thật sự là một môn học vĩ đại, tấm lòng già như Tô Đào Đào lo lắng mâu thuẫn, thôi thì cứ xem ý của chính Trần Trần , còn cả đợi Phó Chinh Đồ về ý kiến của nữa.
Tô Đào Đào đồng hồ, gần bảy giờ tối, trời vẫn tối hẳn, nhưng ánh sáng còn lắm.
Tô Đào Đào đến đối diện Trần Trần xổm xuống:
“Trời muộn lắm , chúng đừng phiền kiến dọn nhà nữa ?"
Trần Trần ngẩng đầu một cái, chân trời treo đầy những tầng mây ráng đỏ chồng chất lên :
“A~~ muộn thế ạ~~ ơi~~ kiến trời tối mà vẫn dọn xong nhà thì bây giờ ạ~~"
Tô Đào Đào :
“Không , chúng sẽ bận rộn cho đến khi dọn xong mới thôi.
Tuy mỗi con kiến trông đều giống hệt , nhưng thực chúng là những con kiến khác , sẽ phân công hợp tác, nên sẽ mệt ."
Thực Tô Đào Đào cũng đúng , về lý thuyết thì là như .
Cô đặt một hạt cơm lấy từ trong bếp cầm tay mặt con kiến.
Lập tức mấy con kiến tiến lên, mỗi con một bên, phân công hợp tác nháy mắt khiêng hạt cơm mất.
“Oa~~" Trần Trần vỗ bàn tay nhỏ mũm mĩm, “Chúng giỏi quá ~~"
Tô Đào Đào xoa đầu bé:
“Đây chính là sức mạnh của sự hợp tác đồng đội, một con kiến khiêng nổi, nhưng vài con kiến, một đàn kiến, thì thể khiêng một thứ thể tích lớn hơn bản chúng nhiều, chính vì mới câu kiến tha lâu cũng đầy tổ."
Trần Trần từng thấy voi ở vườn bách thú, so sánh với hình nhỏ bé của con kiến, cảm thấy vô cùng chấn động, gật gật đầu, tỏ ý hiểu:
“Thế ơi~~ chúng khiêng đồ ạ~~"
Tô Đào Đào :
“Trần Trần thấy mây ráng đỏ ở chân trời ?
Đó cũng là tín hiệu mà tự nhiên đưa rằng thể sắp mưa to đấy.
Những sinh linh nhỏ bé trong tự nhiên đều thông minh, kiến thể cảm nhận tổ của xây quá thấp, nguy cơ nước mưa nhấn chìm, nên chúng chuyển nhà đến nơi cao hơn, nơi nước mưa tẩm ướt , dự trữ thức ăn ."
Trần Trần mà mê mẩn, đôi mắt to tròn xoe chớp chớp:
“Kiến thông minh quá ~~ cũng thông minh nữa~~ nhiều như thế ạ~~"
Tô Đào Đào nắm lấy bàn tay nhỏ mũm mĩm của bé, nhân cơ hội kéo bé dậy:
“Là xem từ trong sách mà đấy, con thấy trong tủ sách của bố nhiều sách ?"
Trần Trần gật gật đầu:
“Thấy ạ~~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-262.html.]
“Mẹ cũng chỉ là một phần nhỏ nhỏ thôi, Tổ quốc của chúng , thế giới ," Tô Đào Đào chỉ tay lên bầu trời đầu, “Còn cả gian, vũ trụ, hệ Ngân hà... còn nhiều nhiều điều bí ẩn đang chờ chúng khám phá, phát hiện đấy."
Tô Đào Đào tiếp tục :
“Trần Trần lúc ở trong thôn, trong thôn một con suối nhỏ, trong suối những đàn cá bơi qua bơi , lúa cũng là từ mạ lớn lên, cũng gà mái thể đẻ trứng, ấp gà con ."
“Sau bố đưa Trần Trần vườn bách thú ở thành phố, Trần Trần thấy nhiều loài động vật mà đây từng thấy."
“Sau nữa Trần Trần đến đây, hóa biển lớn và xanh như thế, biển còn mòng biển đang bay lượn, còn thêm nhiều loại hải sản, còn vỏ ốc thể thấy tiếng sóng biển nữa.
Ngay còn thấy kiến dọn nhà nữa đấy."
Trần Trần đến mê mẩn, Tô Đào Đào tiếp:
“Sau nữa, Trần Trần theo bố đến thủ đô, thang máy, xe phun nước, Thiên An Môn, còn ăn món vịt và mì tương đen mà Trần Trần từng ăn, còn ngửi thấy mùi thối của nước đậu vân vân và vân vân, đúng nào?"
Trần Trần gật gật đầu chiều suy nghĩ.
“Những thứ cũng chỉ là một phần nhỏ nhỏ, đáng kể trong biển cả tri thức mà thôi, những nơi chúng tới , chỉ thể lĩnh hội từ trong sách, đó chính là tầm quan trọng của việc học hành chữ."
“Bố và chú nhỏ nhiều hơn Trần Trần một chút, ngoài việc qua nhiều đường hơn một chút, còn một điều nữa là nhiều sách hơn một chút."
Nghe đến đây, Trần Trần vô cùng khổ sở, hai ngón tay trỏ chạm , cúi gằm cái đầu nhỏ:
“ mà ơi~~ Trần Trần chữ~~ hiểu sách ạ~~"
Thực chỉ Trần Trần, mà ngay cả Phó Viễn Hàng những lời của Tô Đào Đào cũng thấy thu hoạch nhiều.
Cậu mặt chữ nhiều, nhưng sách quả thật tính là nhiều, dự định sẽ thêm nhiều sách nữa.
Tô Đào Đào hai đứa trẻ ngoan ngoãn như , cũng những lời rốt cuộc nên .
Cô bế Trần Trần lên, hôn má bé một cái:
“Không , Trần Trần bây giờ còn nhỏ, thích gì thì nấy, việc học chữ muộn một chút cũng cả."
Trần Trần lắc đầu:
“ mà ơi~~
Con vẫn tự tại kiến dọn nhà ạ~~
Tại mây trời biến thành màu đỏ ạ~~
Tại vỏ ốc thấy tiếng sóng biển ạ~~
Ngọn hải đăng của ông nội thể cần ông nội trông coi ạ~~
Có thể đổi một con cá giúp ông nội trông coi ạ~~
Để ông nội về nhà ạ~~..."
Tự thấy vốn tri thức của quá nông cạn, ngay cả những câu hỏi cũng nghĩ , Phó Viễn Hàng lặng lẽ về phía bếp.
Tô Đào Đào:
“..."
Tô Đào Đào Trần Trần “Mười vạn câu hỏi vì ", cô hối hận , cô tầm thường như , tại những điều với một đứa trẻ thông minh như thế chứ!