Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 257
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:50:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô đừng tưởng rằng Phó Chinh Đồ thể bảo vệ cô, thể khiến cho còn chẳng lo nổi cô tin ?!"
Tô Đào Đào còn kịp lên tiếng, Viện sĩ Trịnh trực tiếp ném một chiếc nghiên mực Đoan Khê thượng hạng ngoài:
“Lưu Tại Điền!
Ông đang gì ?"
Tô Đào Đào nhướn mày:
“Trùng hợp thật, cháu ruột của ông cũng với như thế, cũng bảo Phó Chinh Đồ cũng chẳng bảo vệ .
cũng thấy lạ thật đấy, nhà máy thực phẩm là do tự tay gây dựng nên, từ việc nộp phương án đến định vị nhà máy, từ việc lấy đất đến xây xưởng, từ tuyển dụng nhân viên đến đưa sản xuất, từ bao bì thực phẩm đến việc thủ đô quảng bá...
Tất cả thứ đều do một thành, chỉ hỏi một câu, chuyện thì liên quan gì đến Phó Chinh Đồ?
chỉ mở một cái xưởng, một lòng vì căn cứ mà tăng thu nhập, một lòng kiếm thêm chút kinh phí nghiên cứu khoa học, hy vọng một ngày thể cung cấp sự hỗ trợ tài chính hơn cho đông đảo những đang ngày đêm phấn đấu tuyến đầu nghiên cứu khoa học giống như Phó Chinh Đồ.
Xin hỏi Chủ nhiệm Lưu vĩ đại, cần Phó Chinh Đồ bảo vệ cái gì!"
Tô Đào Đào một xong, dừng một chút, thẳng Chủ nhiệm Lưu:
“Còn ông, ông lấy quyền gì, lấy tư cách gì mà câu thể khiến Phó Chinh Đồ còn chẳng lo nổi!
Chủ nhiệm Lưu đúng là cho mở mang tầm mắt, thấy thế nào mới là ngang ngược đấy, căn cứ quả thực do nhà mở, mà trông giống như do nhà Chủ nhiệm Lưu mở hơn, là cấp của ông còn nào khác thể khiến ông những lời ngang ngược như mặt Viện sĩ Trịnh?"
Thực từ lúc chiếc nghiên mực Đoan Khê của Viện sĩ Trịnh ném xuống, vỡ tan tành mặt đất, Chủ nhiệm Lưu bừng tỉnh .
Bình thường ông quen thói hống hách với cấp , ngay từ đầu cũng chẳng coi Tô Đào Đào gì, là do Tô Đào Đào chọc tức đến nỗi lỡ lời mới những lời như mặt Viện sĩ Trịnh, lúc bình tĩnh , mồ hôi hột vã đầy .
“Không , Viện sĩ Trịnh, ý đó, chỉ là Tô Đào Đào chọc tức đến lú lẫn nên mới năng bậy bạ thôi."
Chủ nhiệm Lưu Tô Đào Đào:
“Cô cố ý đúng , cố ý kích động , khiến lỡ lời mặt Viện sĩ Trịnh để che đậy sự thật cô hỗn xược, coi lãnh đạo căn cứ gì đúng ?"
Tô Đào Đào thèm ông nữa, cũng chẳng buồn tiếp lời, mà sang Viện sĩ Trịnh:
“Viện sĩ Trịnh, nếu căn cứ đều là những lãnh đạo như Chủ nhiệm Lưu đây, thì cái chức giám đốc cũng .
Để tránh việc vắng vài ngày, hôm nay thì lãnh đạo nhét cháu ruột phó giám đốc, ngày mai lãnh đạo khác nhét cháu gái chủ nhiệm phân xưởng để phá hoại sản xuất.
Trong xưởng của cần thói quan liêu, cái cần là những việc thực sự, cùng quan niệm sản xuất kinh doanh với chúng , hướng tới việc chất lượng, tạo dựng uy tín, trở thành thương hiệu quốc dân nhà đến, hễ nhắc đến nhà máy thực phẩm của chúng là ai cũng giơ ngón tay cái lên khen ngợi.
Nếu giống như Lưu Vệ Quốc nôn nóng đạt thành công, bớt bát vật tư, vì theo đuổi lợi nhuận mà bất chấp tất cả thì cái xưởng như thế thà mở còn hơn."
Những lời đại loại như , thực Tô Đào Đào từng một khi quảng bá thực phẩm ở thủ đô, chỉ là Chủ nhiệm Lưu tư cách thủ đô họp nên thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-257.html.]
Càng sự công nhận của các đơn vị bạn dành cho nhà máy thực phẩm, đúng hơn là dành cho cá nhân Tô Đào Đào.
Ông chỉ đồ của Tô Đào Đào , bán cũng chạy, nhà máy triển vọng phát triển lớn, chắc chắn sẽ lớn mạnh, nên mới tranh thủ nhét một của chiếm vị trí phó giám đốc, nhất định sẽ lợi ích to lớn.
Nếu , ông chắc chắn sẽ hối hận vì nhét Lưu Vệ Quốc nhà máy thực phẩm.
Điều ông càng nữa là, chính vì đà phát triển của nhà máy thực phẩm đang , nên dù là căn cứ Tô Đào Đào thì đều sẽ cho phép bất kỳ ai phá hoại con đường phát triển của nhà máy.
Chủ nhiệm Lưu thực cũng chẳng Tô Đào Đào bao lâu, lời “mách lẻo" của ông mới vài câu, Viện sĩ Trịnh vốn dĩ vẫn chuyện gì đang xảy , Tô Đào Đào xong, ông cơ bản hiểu vấn đề.
Trong mắt Viện sĩ Trịnh, Lưu Tại Điền bình thường quả thực thích lên mặt quan, thích giọng quan liêu, cũng chút ích kỷ, nhưng bảo ông phạm sai lầm lớn lao gì thì cũng hẳn.
Viện sĩ Trịnh xong những lời ông hôm nay, kết hợp với những lời Tô Đào Đào , sống lưng cũng cảm thấy lạnh toát.
Một nhân tài thúc đẩy sự phát triển của khoa học công nghệ như Phó Chinh Đồ là mà cả quốc gia bảo đảm, mà Lưu Tại Điền dám những lời như thế.
Chứng tỏ vấn đề của Lưu Tại Điền lẽ còn nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì ông từng nghĩ.
“Đồng chí Tô Đào Đào, chuyện , hiểu sự phẫn nộ của cô, cũng đồng tình với cách của cô.
Nhà máy thực phẩm là do một tay cô gây dựng, cũng là tâm huyết của cô, từng bước một đến ngày hôm nay, hiện tại đang là giai đoạn phát triển quan trọng, cũng mong cô đừng lời giám đốc nữa, cô luôn là lựa chọn duy nhất cho vị trí giám đốc nhà máy thực phẩm.
Cô cứ về , chuyện chúng nhất định sẽ điều tra rõ, trả cho cô và các công nhân nhà máy thực phẩm một lời giải thích thỏa đáng."
Tô Đào Đào dậy, đến cạnh bàn, lấy thỏa thuận và các quy định đặt mặt Viện sĩ Trịnh, chỉ các điều khoản, năng đĩnh đạc:
“Viện sĩ Trịnh, viện sĩ quản lý mảng kinh doanh, mục đích ban đầu khi mở nhà máy thực phẩm tin rằng phó viện trưởng và mấy vị lãnh đạo liên quan khác cũng báo cáo với viện sĩ .
Những chuyện khác nhắc nữa, chỉ mảng bổ nhiệm nhân sự , vẫn xin nhấn mạnh một nữa, trong thỏa thuận ký ban đầu một điều khoản là quyền phủ quyết đối với việc bổ nhiệm nhân sự.
Nói cách khác, nếu sự đồng ý của , bất kỳ ai bao gồm cả Viện sĩ Trịnh đây, đều phép đưa nhà máy thực phẩm khi sự đồng ý của , ngay cả một công nhân sản xuất cũng qua sự đồng ý của mới tuyển dụng.
Về điểm , viện sĩ ý kiến gì chứ?"
Viện sĩ Trịnh lắc đầu:
“Không , thực tế thì Giám đốc Tô là giám đốc nhà máy phụ thuộc bản lĩnh nhất mà từng thấy.
tin rằng dù cô đưa bất kỳ quyết định nào thì cũng đều là vì cho nhà máy thực phẩm, chúng sẽ can thiệp quá sâu, những chuyện tương tự cũng bảo đảm sẽ để xảy nữa."
Tô Đào Đào gật đầu:
“Có câu của viện sĩ là yên tâm ."
Tô Đào Đào xong, đặt xuống vài viên kẹo dừa:
“Viện sĩ ăn kẹo dừa do giám sát sản xuất , còn đây là sản phẩm sản xuất sự đổi công thức tùy tiện của cháu ruột Chủ nhiệm Lưu, mời viện sĩ nếm thử."