Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 256
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:50:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc Tô Đào Đào đang băn khoăn, một giọng cường điệu giả tạo vang lên đầy mạnh mẽ:
“Chị Tô, chị ruột của ơi, Giám đốc Tô của ơi, cuối cùng chị cũng về !
trông coi cái xưởng của chúng , tội, nhưng cũng là bất do kỷ mà, chị thể tha thứ cho ?
Hu hu hu hu hu..."
Tô Đào Đào:
“..."
Hay thật, đang buồn ngủ đưa gối đến, tài xế chủ động dâng tận cửa !
mà thấy đ-á cho một cái bay thế ?
Trước khi Tiểu Lục chạm Tô Đào Đào, dì Chung xách sang một bên:
“Cậu chú ý ảnh hưởng một chút cho !"
Tô Đào Đào nhét đồ lòng :
“Về thật đúng lúc, lái xe đưa đến căn cứ một chuyến, gì lóc thì tìm lãnh đạo mà ."
Tiểu Lục theo phản xạ đón lấy thứ Tô Đào Đào nhét qua, cái gã hoạt bát nhanh trí lập tức phản ứng ngay:
“Rõ thưa sếp, nguyện vì chị Tô mà xông pha khói lửa, cúc cung tận tụy đến ch-ết mới thôi!"
Tô Đào Đào bước lên :
“Im miệng!"
Suốt chặng đường, Tiểu Lục kể lể việc lãnh đạo “táng tận lương tâm" điều rời khỏi xưởng như thế nào, sắp xếp đón khách quốc tế, dịch vụ quản gia hai mươi bốn giờ, đến cả thời gian vệ sinh cũng cắt xén.
Lại còn dày công sắp đặt đưa gã họ Lưu như thế nào, đến cả cơ hội báo tin cho cô cũng tìm thấy...?
Lúc đúng là nước mắt nước mũi giàn giụa, thê t.h.ả.m vô cùng.
Tô Đào Đào suốt một đêm tàu hỏa ngủ ngon đang nhắm mắt dưỡng thần, năng đầu cuối, thêm mắm dặm muối, phóng đại sự việc, mà cũng ngắt lời .
Còn coi đó như bản nhạc ru ngủ mà mơ màng chợp mắt một lát, đến căn cứ, vẫn là Tiểu Lục thủ tục đăng ký xong mới gọi cô dậy.
Tiểu Lục ôm đồ, lẽo đẽo theo Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào nhận lấy đồ:
“Ở xe đợi , lát nữa đưa về, nhanh thôi."
Tiểu Lục cô đầy mong đợi:
“Không cần rung cây nhát khỉ ?
Chuyện khác chứ cái mồm thì cũng lợi hại lắm đấy."
Tô Đào Đào khóe mắt giật giật, như thể ai mà cái mồm dẻo như kẹo kéo .
“Không cần , cứ ở đây đợi ."
Tiểu Lục còn cách nào khác, nhưng là loại chịu yên ?
Đương nhiên là , chỉ một lát , bắt đầu tán gẫu với mấy lính gác cổng căn cứ.
Tô Đào Đào cũng một thời gian đến đây, suýt chút nữa thì quên đường.
Hôm nay trực ở quầy lễ tân văn phòng mà là Chu Vi Ninh.
Chu Vi Ninh cũng lâu gặp Tô Đào Đào, cô vẫn theo thói quen lưng cô:
“Tiểu tiên... khụ khụ, Trần Trần nhà chị ?"
Tiểu tiên đồng thích khác gọi là tiểu tiên đồng.
Mẹ của tiểu tiên đồng cũng vẫn xinh như thế, , dường như còn xinh hơn xưa!
Tô Đào Đào:
“Ở nhà chơi , tìm Viện sĩ Trịnh một lát, phiền cô thông báo giúp một tiếng."
Chu Vi Ninh :
“Chủ nhiệm Lưu đang ở bên trong, chắc chị đợi một lát đấy."
Tô Đào Đào nhướn mày:
“Chủ nhiệm Lưu đang ở bên trong ?
Trùng hợp thật, cũng đang định tìm ông đây, cả hai đều mặt thì quá ."
Tô Đào Đào trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-256.html.]
Đôi mắt to tròn xoe của Chu Vi Ninh chớp chớp hai cái, đuổi theo:
“Ơ kìa kìa kìa, Viện sĩ Trịnh đang tiếp khách mà, chị thật sự ."
Tô Đào Đào cũng khó cô :
“Cô gõ cửa, hỏi xem ."
Chu Vi Ninh hôm nay là tạm thời chạy đến quầy lễ tân trực , thật, cũng hiểu rõ quy tắc lắm.
Nên bạo dạn lên gõ cửa.
“Mời ."
Chu Vi Ninh thò cái đầu :
“Viện sĩ Trịnh, cái cô của tiểu tiên đồng ạ, , đồng chí Tô Đào Đào đến ạ, chị tìm viện sĩ và Chủ nhiệm Lưu việc, thể cho chị ạ?"
Viện sĩ Trịnh và Chủ nhiệm Lưu , ngẩn một chút.
Chủ nhiệm Lưu :
“Ông xem kìa, bên mới đuổi chúng sắp xếp qua về, mà còn dám tìm tận cửa, ngược xem cô gì!
Kẻ ngang ngược thấy nhiều , nhưng nữ đồng chí ngang ngược như thế thì mới thấy đầu đấy.
Phó công đúng là tinh mắt thật, chọn một cô vợ giỏi giang như thế !"
Một tiếng “cạch" vang lên, cửa đẩy .
Chu Vi Ninh đang bám tay nắm cửa suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.
Tô Đào Đào mỉm rạng rỡ từ bên ngoài bước , mới tắm rửa cách đó lâu, còn chợp mắt một lúc nên bây giờ cả cô trông tràn đầy sức sống, kết hợp với nụ tươi tắn môi, đến nghiêng nước nghiêng thành.
“Cảm ơn lời khen của Chủ nhiệm Lưu, cũng cảm thấy Phó công nhà tinh mắt thật, còn về việc Chủ nhiệm Lưu ngang ngược, điểm đồng tình cho lắm."
Tô Đào Đào tự tìm một chiếc ghế, ung dung xuống:
“Không phiền nếu xuống chuyện chứ?
Hay Chủ nhiệm Lưu cảm thấy xứng, để báo cáo công việc với ông?"
Viện sĩ Trịnh :
“Ngồi ."
Đồng thời, Viện sĩ Trịnh vẫy tay hiệu cho Chu Vi Ninh đang đờ bám tay nắm cửa ngoài.
Trăm năm mới một màn kịch bùng nổ thế , Chu Vi Ninh ở hóng hớt, nhưng cô chỉ là một kẻ tép riu nên dám đưa yêu cầu, đành luyến tiếc lui ngoài.
Lúc khép cửa , cô cố ý để một khe hở, dán tai cửa lén, , hóng kịch.
Chương 205 Cái chức giám đốc cũng
Tô Đào Đào xuống, điềm tĩnh hai vị lãnh đạo, :
“Trước tiên xin rõ hai điểm, thứ nhất, hề ngang ngược, chỉ là cái xưởng nhỏ bé của chúng chứa nổi một vị bồ tát lớn như cháu ruột của ông ."
Chủ nhiệm Lưu tức nghẹn:
“Cô!"
Tô Đào Đào thèm để ý đến ông :
“Thứ hai, cháu ruột của Chủ nhiệm Lưu mưa gió trong xưởng của chúng , gây tổn thất nhất định, đây là hóa đơn, phiền Chủ nhiệm Lưu thanh toán giúp cho."
Chủ nhiệm Lưu tức đến nỗi thăng thiên:
“Tô Đào Đào!
Cô đang gì ?"
Tô Đào Đào :
“Câu quen tai thật đấy, , cháu ruột của ông cũng từng với như , cũng bằng cái giọng điệu , hai đúng thật là chú cháu ruột thịt mà.
Anh còn chính là cháu ruột của Chủ nhiệm Lưu đây, là chủ nhiệm phân xưởng của nhà máy đường quốc doanh lớn nào đó, hạ đến cái xưởng thủ công nhỏ của chúng , bảo khách sáo với một chút, đại khái là đ-ánh ch.ó cũng ngó mặt chủ ."
Chủ nhiệm Lưu đ-ập bàn một cái rầm:
“Tô Đào Đào, cô đủ đấy!
Hỗn xược, phân biệt tôn ti trật tự, trong mắt cô còn quy tắc ?
Cô tưởng căn cứ là do nhà cô mở chắc?
Thái độ như thế của cô nếu là ngang ngược thì là cái gì?