Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 249

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:50:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Linh Lan lấy thêm hai cái ba lô lớn khác :

 

“Cái là của Tiểu Hàng, cái là của Mộc Mộc."

 

Mộc Mộc cầm lên xem, ba lô của và Phó Viễn Hàng ngoài hình chú ch.ó thêu đối xứng trái , còn hầu như y hệt .

 

Mộc Mộc vui vẻ đón lấy, chỉ hình chú ch.ó hỏi Phó Viễn Hàng:

 

“Trông giống Đại Hắc và Bạch Bạch ?

 

Tay nghề của nuôi thật đấy, tớ thèm cái ba lô của Tiểu Hàng lâu lắm , cảm ơn nuôi ạ, con và Tiểu Hàng thể đeo ba lô em học , thế một cái là ngay chúng con là em ruột!"

 

Phó Viễn Hàng cạn lời :

 

“Tớ họ Phó, họ Mạc."

 

Mộc Mộc :

 

“Tiểu Hàng ơi đúng là chẳng tí khiếu hài hước nào hết."

 

Chu Linh Lan tay xách nách mang, quyến luyến tiễn họ cửa.

 

Cả ba đứa trẻ đều đỏ hoe mắt.

 

“Mẹ nuôi ơi, hứa đấy, Tết nhất định qua nhé ạ."

 

Chu Linh Lan gật đầu:

 

“Được, nhất định sẽ ."

 

Lái xe chính là Minh Nhật Lãng, Chu Linh Lan đưa bánh rán, trứng luộc và khoai lang chuẩn sẵn cho :

 

“Đồng chí công an vất vả quá, mấy thứ các chú giữ ăn đường."

 

Minh Nhật Lãng liên tục từ chối:

 

“Bà ơi, thế tiện ạ, cán bộ công chức chúng cháu kiên quyết lấy của dân một cây kim sợi chỉ, bà thế là khiến cháu phạm sai lầm đấy ạ."

 

Tô Đào Đào đón lấy, trực tiếp để trong xe, bỏ luôn cả củ đậu :

 

“Lãng phí lương thực là đáng hổ thẹn, nấu chín ăn, để hỏng mới là thực sự phạm sai lầm, ăn miếng lót bữa sáng cần nghiêm trọng thế , già sợ đấy."

 

Minh Nhật Lãng gì cho , chỉ đành liên tục cảm ơn, giúp Tô Đào Đào chuyển hành lý lên xe.

 

Đây là một chiếc xe bảy chỗ rộng rãi, lẽ để gây chú ý nên Minh Nhật Lãng lái xe cảnh sát.

 

Hàng ghế cuối cùng đầy , nhóm Tô Đào Đào và tụi nhỏ ở hàng ghế giữa.

 

Sau khi định chỗ , Tô Đào Đào vẫy tay với Chu Linh Lan:

 

“Về , Tết gặp ạ."

 

Chu Linh Lan vẫy tay với họ:

 

“Mẹ , đường bình an nhé các con."

 

lúc , Mộc Mộc thò đầu :

 

“Mẹ nuôi ơi, đôi xăng đan mua đó là món quà con tặng đấy, để ở gầm bàn phòng khách ạ, nhớ nhé."

 

Chu Linh Lan Mộc Mộc đầy trìu mến, gật đầu:

 

“Được, cảm ơn Mộc Mộc nhé, nuôi sẽ mà."

 

Xe lăn bánh, Chu Linh Lan nhà ngay mà cứ phía vẫy tay mãi theo hướng chiếc xe.

 

Phía lưng bà trong ngõ nhỏ, bóng dáng Tào Quốc Hoa vẫn ẩn hiện trong góc khuất mà ai thấy.

 

Những hàng xóm chăm chỉ cũng ngủ dậy, thấy tiếng xe đều lượt chạy hỏi Chu Linh Lan:

 

“Mẹ Chinh Đồ, Tiểu Hàng tụi nó ?"

 

“Vâng ạ, còn cả ô tô lớn đến đón cơ đấy, oai thật đấy."

 

“Mẹ Chinh Đồ, họ là ai thế?

 

Sao mà sáng sớm tinh mơ đến đón ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-249.html.]

 

……

 

Chu Linh Lan :

 

“Bên phía bố Mộc Mộc sắp xếp ạ, cũng rõ lắm."

 

Mộc Mộc từ lúc thôn gánh tội đến tận bây giờ vẫn tháo xuống.

 

“Con trai tiền đồ đúng là thật, ngay cả bạn bè bên cạnh cũng đều tiền đồ."

 

“À đúng , bà ?

 

Tối qua bắt đại tặc đấy!"

 

Chu Linh Lan lắc đầu :

 

cũng thấy tiếng động, nhưng tối qua nhà ngủ sớm lắm, hôm nay chẳng lên đường ?"

 

Bà thím hàng xóm:

 

cho bà nhé, tối qua bắt ít tặc , là bọn trộm trâu trộm lợn, mấy vụ mất trâu mất lợn ở huyện bên cạnh dạo gần đây đều là do bọn chúng , chúng ẩn náu ở mấy ngọn núi gần đây là để chuẩn tay với đại đội đấy, may mà đều bắt hết ."

 

Một bà thím khác xua tay, tỏ vẻ cho là đúng:

 

“Chẳng , rõ ràng là cái ổ nhóm gì đó, ở phía thung lũng Lục Nguyệt kìa, nuôi mấy mống đàn bà, cô nào cô nấy mơn mởn, đàn ông cứ đưa tiền đưa phiếu là sung sướng."

 

Nơi nào chuyện phiếm là nơi đó các bà thím tụ tập, hầu như chỉ trong chớp mắt, chủ đề từ việc “Tô Đào Đào sáng sớm tinh mơ ô tô đón " chuyển sang chuyện khác :

 

đúng đúng, cũng , tối qua bắt gian tại trận, lúc đó bắt hai đứa lôi về văn phòng đại đội đấy, chao ôi, lúc đó quần áo xộc xệch đang ôm cơ, bố của Mộc Mộc hình như còn đuổi theo kẻ cắm sừng nữa."

 

“Làm mà thế , rõ ràng là trực tiếp chuyện ở ruộng dưa nhà thím Vương, còn đè hỏng hết dưa của thím Vương nữa."

 

“Thế bắt kẻ chuyện đồi bại nổ s-úng?"

 

“Không nổ s-úng , bảo là tiếng phá cửa phát tiếng động ."

 

“Nhà bà phá cửa mà phát tiếng nổ liên tiếp thế ?"

 

?

 

Nhà phá cửa bao giờ ."

 

“Chao ôi trời ơi, đúng là xúi quẩy, các bà vẫn nên mau về nhà hỏi nhà xem dạo gần đây bén mảng đến thung lũng Lục Nguyệt , khéo đều mắc bẫy mấy con mụ đồi bại đấy."

 

nhổ !"

 

Mấy bà thím đồng thời lườm bà , “Nhà bà mới thung lũng Lục Nguyệt chuyện đồi bại !"

 

……

 

Tóm là, đợt hành động liên hợp tối qua trở thành một vụ án đầu cuối, chẳng ai rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

Càng gia đình Tô Đào Đào cùng Tào Quốc Hoa việc giúp .

 

Nó chỉ là chủ đề bàn tán sôi nổi lúc dư t.ửu hậu của các xã viên, còn sự thật là gì thì hình như cũng chẳng ai quan tâm lắm.

 

Lên xe , Trần Trần cứ ngoảnh đầu phía mãi, kết quả che khuất chẳng thấy gì cả, bé bĩu môi, cái đầu nhỏ .

 

“Trần Trần ở bế bà nội ?"

 

Tô Đào Đào trêu .

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Không ạ~~ Con nhớ ba ~~"

 

Tô Đào Đào thẫn thờ một lát, rõ ràng mới xa vài ngày, mà cảm giác như trôi qua lâu .

 

là như xưa , một ngày gặp như cách ba thu .

 

Không bây giờ Phó Chinh Đồ đang gì nhỉ?

 

Lý Quốc Bang đến giờ vẫn thoát khỏi cơn chấn động về thị giác, qua lớp kính cửa sổ, ông chỉ lướt qua một cái, cho đến khi Tô Đào Đào và Trần Trần lên xe, mỉm với họ.

 

Nói ngoa chứ tim ông như hẫng một nhịp.

 

Nữ đồng chí với đứa bé cũng quá mức , ông công an bao nhiêu năm, gặp qua đủ hạng , nhưng con thế đúng là đầu tiên thấy.

 

Loading...