“Lúc , đại bộ phận công an chắc đều đang ở núi “dẹp loạn" , cho dù cá nhân nào chạy trốn thì cũng cố ý tìm đến hầm trú ẩn .”
Huống hồ bên trong còn canh giữ Lý Quốc Bang.
Sau khi Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc ngoài, Tô Đào Đào trực tiếp đưa chúng về nhà.
Tối nay chắc chắn là một đêm ngủ.
Phía thung lũng Lục Nguyệt tiếng s-úng nổ liên hồi, cuối cùng vẫn chấn động dân làng Thanh Liên.
Những dân làng hóng mát gốc đa bữa tối là trạm trung chuyển thông tin chính, họ phát hiện tình hình đầu tiên:
“Chuyện gì thế nhỉ?
Chẳng ngày lễ Tết gì mà đốt pháo thế?
Hình như tiếng nổ phát từ núi."
“Liệu ai đó đang phá đ-á ?
Trước đây làng bên cạnh xây trường tiểu học đào móng, cũng xin nổ một tảng đ-á lớn mà."
“Có phá đ-á thì cũng ban ngày chứ, ai rảnh rỗi sinh nông nổi nửa đêm lên núi phá đ-á bao giờ?
Mà giống tiếng nổ mìn."
Có xã viên yếu ớt một câu:
“Giống tiếng s-úng."
“Cái gì?
Tiếng s-úng á?"
Lời thốt tất cả đều bật dậy, về phía thung lũng Lục Nguyệt.
ngoài những tiếng s-úng liên hồi mơ hồ thì chẳng thấy gì cả.
Đến mức khi bọn Tô Đào Đào ngang qua cũng gây chú ý, nếu chắc chắn sẽ phát hiện “bố Mộc Mộc" biến mất, hỏi han đủ điều.
Nhà Tô Đào Đào già trẻ , giúp đến đây là giới hạn .
Đi tới đầu ngõ, một bóng cao lớn thẳng tắp từ bên trong hiện , Tô Đào Đào giật .
“Nói chuyện một lát."
Là Tào Quốc Hoa.
“Thầy Tào ạ."
Phó Viễn Hàng cúi đầu chào.
Tô Đào Đào khẽ vỗ đầu :
“Em và Mộc Mộc về , chị vài lời với thầy Tào."
Mọi tối nay đều tập trung ở gốc đa để ngóng tin tức, ai chú ý đến phía .
Sau khi Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc , Tô Đào Đào theo Tào Quốc Hoa chuồng bò.
Hai một một , luôn giữ cách hơn một mét.
“Phía bên tình hình thế nào?"
Một câu hỏi đầu đuôi, nhưng Tô Đào Đào hiểu.
Nếu cô đoán sai, chắc hẳn ông vẫn luôn âm thầm bảo vệ Chu Linh Lan, luôn để ý đến động tĩnh của gia đình họ.
Tào Quốc Hoa vốn là nhà, Tô Đào Đào cũng giấu giếm:
“Tiểu Hàng và Mộc Mộc, tức là bé cùng Tiểu Hàng , vô tình cứu một công an của cục thành phố, cụ thể là vụ án gì thì rõ, chỉ giúp chạy vặt, gọi điện báo tin cho cục thành phố thôi.
Bây giờ chắc là đợt hành động liên hợp của cục thành phố và các đồn công an huyện đang dẹp loạn."
Chắc là dẹp loạn thôi, Tô Đào Đào nghĩ .
Tào Quốc Hoa gật đầu, suy nghĩ một lát, một lúc mới hỏi:
“Khi nào ?"
Tô Đào Đào:
“Sáng mai mười giờ tàu chạy."
Tào Quốc Hoa hỏi:
“Mẹ của Chinh Đồ vẫn chịu ?"
Không chịu?
Tô Đào Đào nhướng mày Tào Quốc Hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-247.html.]
Ánh mắt Tào Quốc Hoa thản nhiên, hề né tránh mà :
“Bà ở đây là vì , mà ở đây cũng là vì bà , nhưng giữa chúng kiểu như thế tục định nghĩa.
và bố chồng cô là bạn bè chí cốt cùng sinh t.ử, c-ái ch-ết của bố chồng cô trách nhiệm của , vì chuyện đó mà áy náy cả đời, bảo vệ bà chu là trách nhiệm thể thoái thác của .
Bà cũng tưởng giáng chức và kẹt ở đây, thực tế tổ chức trả sự trong sạch cho , thể xin rời bất cứ lúc nào."
Tào Quốc Hoa tại nhiều như với Tô Đào Đào, hoặc lẽ do kẹt ở đây quá lâu, quá lâu ai để những lời thật lòng.
Tô Đào Đào tư cách để bàn luận đ-ánh giá về chuyện quá khứ của bậc trưởng bối, chỉ im lặng lắng .
Tào Quốc Hoa :
“ quen bà sớm hơn bố chồng cô, cũng tình cảm với bà bố chồng cô, nhưng vì một chuyện, bà hãm hại, đó bố chồng cô cứu, họ lưỡng tình tương duyệt, tình sâu ý nặng.
Sau khi bà lấy bố chồng cô, thậm chí còn từng với bà câu nào, cho dù đến tận bây giờ, vẫn chuyện với bà , lẽ cũng sẽ ."
Tô Đào Đào há hốc mồm, thực sự nên gì cho , đều chuyện với , thế cái miệng sinh để gì?
Cơm cũng chẳng thấy hai ăn nhiều hơn ai.
“Còn nhớ hai trăm tệ mượn bố cô ?"
Tào Quốc Hoa hỏi.
“Nhớ ạ."
Chú còn trả hai trăm rưỡi mà, nếu tính cách chú thì còn tưởng chú mượn gió bẻ măng c.h.ử.i đấy, Tô Đào Đào nghĩ thầm.
“Lúc bà khó khăn nhất, gom chút tiền đưa cho bà , nhưng bà nhận, chỉ là mãi tìm cơ hội trả cho bố cô, thực tế ngay cả tiền tuất của quân đội phát, bà cũng dành dụm động đến, chắc là để dành cho Tiểu Hàng."
Tô Đào Đào hỏi, tại chuyện nhà cháu chú nắm rõ thế ạ?
Đến cháu còn cơ mà!
“Cô khuyên bà ."
Tào Quốc Hoa bỗng chuyển chủ đề.
Tô Đào Đào :
“Mẹ cháu dự tính riêng, bảo cuối năm sẽ ."
“Cuối năm..."
Tào Quốc Hoa mím môi nhắm mắt , đang nghĩ gì.
Một lát mới mở mắt:
“Cũng , phía công an báo một tiếng, bảo họ tuyệt đối đừng tìm đến nhà để tuyên dương."
Tô Đào Đào gật đầu:
“Cháu dặn dò , họ sẽ rùm beng mà tới ."
Tào Quốc Hoa gật đầu:
“Cô về , để qua đó xem tình hình thế nào, thương đang trốn trong hầm trú ẩn ?"
Tô Đào Đào:
“..."
Chú là thầy Tào chứ Tào tiên tri, cái gì chú cũng thế?!
“Vâng."
Tô Đào Đào cũng lười hỏi tại .
Tào Quốc Hoa :
“Cô về , qua đó xem , nhớ kỹ, đêm nay bất kể xảy chuyện gì cũng ngoài, gõ cửa cũng mở."
Tô Đào Đào gật đầu:
“Cháu , chú cũng cẩn thận nhé."
Tào Quốc Hoa gật đầu:
“Cho dù giải ngũ, trong huyết quản của vẫn là dòng m-áu của quân nhân."
……
Về đến nhà, việc đầu tiên cô là với Chu Linh Lan:
“Mẹ ơi, sáng mai chúng con , ở nhà một vạn sự cẩn thận, chuyện tối nay bất kể ai hỏi, đều nhé.
Tuyên dương cảm ơn gì đó cũng cần , nếu ai hỏi về bố Mộc Mộc, cứ bảo là bố nuôi."
Có thể dạy dỗ những đứa trẻ như Phó Chinh Đồ và Phó Viễn Hàng, Chu Linh Lan thể là ngu ngơ .