Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 243

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:50:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đặc biệt là khi thấy Mộc Mộc ôm cái dưa hấu lớn ngâm lạnh lên, họ càng thêm ghen tị.”

 

Thế là, cả thôn nhanh ch.óng chuyện Tô Đào Đào dẫn hai đứa trẻ chơi bên bờ suối suốt cả buổi chiều.

 

Chao ôi, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.

 

Tô Đào Đào về đến nhà, Chu Linh Lan xử lý xong móng giò và ếch, ngay cả rau phụ cũng chuẩn sẵn, cơm cũng cắm xong.

 

Trần Trần cả buổi thấy họ , thấy về là như cái đuôi nhỏ, ôm một cái, cọ một tí.

 

“Mẹ ơi~~ Con trông nhà ngoan nhé~~"

 

Tô Đào Đào bế bé lên hôn một cái:

 

“Mẹ , Trần Trần giỏi nhất, lát nữa ăn cơm xong, Trần Trần cùng chú và chú Mộc Mộc tắm rửa xong thì phòng chơi, ngoài chút việc, chắc là tối muộn mới về."

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc đồng thanh:

 

“Chị dâu/

 

Chị Đào Đào, bọn em cũng giúp."

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Chuyện đợi đến khi các em trưởng thành mới giúp , bây giờ chỉ vướng chân thêm thôi, Tiểu Hàng và Trần Trần khi về nhớ theo bác Đổng học võ cho , Mộc Mộc nếu hứng thú cũng thể học cùng, bản mạnh mẽ lên mới thể coi thường kẻ thù."

 

Phó Viễn Hàng gật đầu:

 

“Em sẽ học ạ chị dâu," Phó Viễn Hàng lấy tấm bản đồ vẽ sẵn , “Chị dâu, đây là bản đồ núi, để em giải thích cho chị một chút..."

 

Đợi khi Tô Đào Đào quen thuộc với địa hình và các lối , Phó Viễn Hàng mới :

 

“Chú Lý bọn chúng mang theo hàng hóa, nên đường xuống núi chỉ một lối ."

 

Tô Đào Đào đ-ánh dấu .

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Thực em theo là nhất."

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Em quên lời chị ."

 

Phó Viễn Hàng lắc đầu:

 

“Em quên ạ."

 

Mộc Mộc vẫn họ đang chuyện gì.

 

Tranh thủ lúc Tô Đào Đào nấu cơm, Phó Viễn Hàng mới bắt đầu phổ biến chuyện học võ cho Mộc Mộc.

 

Mộc Mộc bày tỏ tham gia, nhất định rèn luyện bản lĩnh, đ-ánh kẻ .

 

Nói cũng , trai cũng khá lợi hại đấy chứ.

 

Món móng giò gừng và ếch xào lăn của Tô Đào Đào vô cùng thơm ngon, khi bưng thì mặt trời lặn hẳn.

 

Cả nhà tranh thủ chút ánh sáng cuối ngày để ăn cơm, hai bé trưa nay ăn no nên ăn cực kỳ ngon miệng.

 

Ăn nửa bữa thì tiếng gõ cửa.

 

Tô Đào Đào chậm rãi dậy, với họ:

 

“Mọi cứ như bình thường, việc ai nấy , con sẽ tự chăm sóc , đừng lo cho con, ơi, nhà cửa giao cho , con một lát về."

 

Tô Đào Đào xong, dứt khoát về phía cửa lớn...

 

Người đến chính là công an cải trang thành dân làng, tuổi tác lớn lắm, chắc cỡ tuổi Đổng Thăng Bình.

 

Đồng chí công an ngờ gặp một nữ đồng chí trẻ trung xinh như , sững một lát mới định thần :

 

“Cô là đồng chí Tô?"

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Vào nhà chuyện."

 

Giờ nhà nào nhà nấy đều bắt đầu ăn cơm tối, cũng ai chú ý đến nhà Tô Đào Đào nữa.

 

Đồng chí công an theo Tô Đào Đào nhà chính mới tự giới thiệu:

 

“Chào cô, là Minh Nhật Lãng, đây là thẻ ngành của , từ cục thành phố xuống, là tổng chỉ huy của đợt hành động liên hợp ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-243.html.]

Tô Đào Đào ngạc nhiên đón lấy thẻ ngành của xem thử:

 

“Hành động liên hợp?

 

Là phối hợp cùng đồn công an huyện hành động ạ?"

 

Minh Nhật Lãng gật đầu:

 

, lực lượng cảnh sát cục thành phố thể phái tới nhiều, đây là một đợt hành động trấn áp tội phạm đặc biệt lớn, chỉ huyện Thanh Liên, mà lực lượng cảnh sát thể huy động ở mấy huyện lân cận đều xuất quân bộ."

 

Còn về hành động trấn áp tội phạm đặc biệt lớn đó là gì, Minh Nhật Lãng tự nhiên sẽ cho Tô Đào Đào .

 

Tô Đào Đào cũng chẳng , phim truyền hình đều chiếu cả , càng nhiều ch-ết càng nhanh, cô còn sống thêm mấy năm nữa.

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Cần chúng phối hợp thế nào?"

 

Minh Nhật Lãng :

 

“Chúng quen địa hình ở đây, nếu thể, gặp mặt Lý Quốc Bang, tức là đồng chí công an các cô cứu , để nắm rõ tình hình chi tiết."

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Được, dẫn tìm chú ."

 

Chu Linh Lan dậy:

 

“Hay là để cho, hiện tại trời vẫn tối hẳn, nam nữ thụ thụ bất , vạn nhất ai thấy, ngày mai sẽ đồn thổi những lời thị phi gì ."

 

Tô Đào Đào nghĩ , để bà dẫn Minh Nhật Lãng qua đó đúng là .

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Hay là để cháu và Mộc Mộc cho ạ, chú Minh thể giả của Mộc Mộc, do cháu và Mộc Mộc dẫn chú nhổ củ đậu mò ốc đ-á đều ."

 

Phó Viễn Hàng sợ Tô Đào Đào đồng ý, thêm:

 

“Bọn cháu lên núi, chỉ dẫn chú tới hầm trú ẩn thôi."

 

Mộc Mộc nhanh trí bao, ngẩng đầu lên, Minh Nhật Lãng đầy chân thành:

 

“Bố ơi, để con dẫn bố mò ốc đ-á nhé?"

 

Phó Viễn Hàng:

 

“?"

 

Minh Nhật Lãng:

 

“..."

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Mộc Mộc , nếu chú Mạc mà , m-ông cháu chắc nở hoa mất.

 

công nhận Mộc Mộc phản ứng nhanh thật, giả sử Minh Nhật Lãng kết hôn ngoài hai mươi tuổi thì con trai cũng tầm cỡ tuổi Mộc Mộc.

 

Tô Đào Đào giao bản đồ cho Minh Nhật Lãng:

 

sẽ cùng , hai đứa trẻ ở đó, sợ điều tiếng gì ."

 

Để hai đứa trẻ như Tô Đào Đào yên tâm, nên quyết định cùng luôn.

 

, chân của đồng chí Lý Quốc Bang gãy, để tránh đ-ánh động đến bọn chúng nên vẫn dám di chuyển, nhất nên cử thêm một nữa cùng chúng để đưa chú cứu chữa, chúng thể phối hợp."

 

Minh Nhật Lãng gật đầu:

 

“Được, , cảm ơn ."

 

Diễn kịch thì diễn cho trọn bộ, Phó Viễn Hàng mang đầy đủ dụng cụ, nhóm bốn khỏi cửa.

 

Trần Trần vẫn theo, nhưng bé còn nhỏ quá, .

 

Trần Trần c.ắ.n ngón tay mũm mĩm theo bóng lưng họ, bao giờ khao khát lớn lên như hôm nay.

 

Rốt cuộc khi nào mới lớn đây?

 

Lần ngoài, Tô Đào Đào rùm beng gì, chỉ là đường gặp những cũng ngoài mò ốc hỏi thăm, cô liền bảo bố của Mộc Mộc tới, cũng trải nghiệm cảm giác mò ốc bắt ếch ở nông thôn nên dẫn suối xem thử.

 

May mà bình thường buổi tối đều ruộng gần đó mò ốc, ít suối, nên gặp ai cùng đường, nếu cũng khá khó thoát .

 

 

Loading...