“Mộc Mộc há há mồm, định gì đó, kết quả cô bé đáng thương , lời gì cũng .”
Chương 184 Thế giới bên ngoài, ?
Phó Viễn Hàng Tiểu Mai Tử, :
“Lúc nãy bọn tớ ngang qua thấy nên bắt , là phát hiện ."
Nói thì cũng thật trùng hợp, nếu Phó Viễn Hàng nhặt con ốc ruộng lớn thì cũng phát hiện .
Khuôn mặt Tiểu Mai T.ử nhỏ, nổi bật đôi mắt đặc biệt to, khảm làn da màu lúa mạch, đầy thần thái:
“Phó Viễn Hàng là ?
Cậu trắng nhiều quá, tớ đều nhận nữa ."
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Là tớ."
Đôi mắt to của Tiểu Mai T.ử bỗng nhiên tối sầm , cố nặn một nụ :
“Là bắt thì , vốn dĩ cũng của tớ, tớ chỉ là phát hiện thôi."
Phó Viễn Hàng nghĩ nghĩ :
“Ở trong l.ồ.ng của tớ, bên trong còn ếch đồng, bây giờ tiện lấy , đợi tớ về nhà lấy ếch đồng đưa cá trê cho ."
Đôi mắt to của Tiểu Mai T.ử đầu tiên là sáng lên, nhanh tối xuống, xua tay :
“Không , đồ ngoài ruộng đều là của chung, cũng của cá nhân tớ, ai nhặt thì là của đó."
Phó Viễn Hàng từ trong túi lấy hai tờ phiếu thịt và hơn một đồng tiền, nhét tay Tiểu Mai Tử:
“Cái loại cá tanh lắm, thích hợp cho bà nội ăn, chị dâu tớ thích ăn cá trê, tớ dùng cái trao đổi với , cầm lấy nó công xã mua chút đồ bà nội thể ăn ."
Tô Đào Đào thói quen để một ít tiền và phiếu chứng cho Phó Viễn Hàng dự phòng, cũng sẽ bồi dưỡng thói quen tự đưa quyết định cho , dùng thế nào đều do chi phối, cô bao giờ hỏi đến, lâu dần, Phó Viễn Hàng bây giờ và Phó Viễn Hàng nhút nhát như hai khác .
Ngay cả Chu Linh Lan cũng cảm thấy kinh ngạc sự đổi của con trai út, Tô Đào Đào dạy bảo trẻ con hơn bà nhiều.
Lúc nấu cơm sẽ ở bên cạnh giúp đỡ Tô Đào Đào, Phó Viễn Hàng cũng , cá trê loại cá vảy sống trong bùn lầy là tanh nhất, cần tay nghề , hoặc lượng dầu lớn mới ngon, nhà Tiểu Mai T.ử điều kiện .
Tiểu Mai T.ử liên tục lắc đầu:
“Tớ lấy , thể như ?
Cá là bắt , cho dù tớ mang mẹt đây, vợt lưới cũng chắc bắt , tớ lấy !"
Bà nội từ nhỏ dạy cô nghèo cho sạch rách cho thơm, chớ tham rẻ.
Chu Linh Lan cầm lấy tiền và phiếu lương thực trực tiếp nhét túi Tiểu Mai Tử:
“Đây là cho bà nội, cho cháu, muộn thế một cháu ở đây an , cùng chúng về , đêm hôm khuya khoắt cũng đừng một đây nữa."
Tiểu Mai T.ử lau nước mắt, cô cũng đây, nhưng phía đường lớn đông quá, cô đèn pin, căn bản giành với họ.
Cô gật đầu:
“Vâng, cháu cảm ơn ạ."
Đứa trẻ khổ, Chu Linh Lan lắc đầu, thêm gì nữa.
Tiểu Mai T.ử cúi đầu, theo họ đến đường lớn:
“Cháu sông rửa một chút, cứ về ạ."
Chu Linh Lan nhà cô bé gánh nước dễ dàng, yên tâm để cô bé một muộn thế bờ sông, liền :
“Chúng cũng rửa ráy một chút, cùng ."
Một nhóm bờ sông rửa sạch mặt và tay chân, đường lớn chuẩn mỗi một ngả.
Phó Viễn Hàng bỗng nhiên hỏi cô bé:
“Bây giờ còn tiếp tục học ?"
Tiểu Mai T.ử gật đầu, thẹn thùng :
“Có ạ, bà cháu dù ăn cám rau dại cũng nuôi cháu học hết cấp ba, khi , nào tớ cũng thi thứ nhất đấy."
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Vậy thì , luôn học, cơ hội hãy ngoài xem thế giới bên ngoài."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-231.html.]
Tiểu Mai T.ử nghiêng đầu Phó Viễn Hàng:
“Thế giới bên ngoài, ?"
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Đẹp lắm."
Thế giới bên ngoài nhiều thứ mà trong núi sâu , đương nhiên, trong núi sâu cũng nhiều thứ mà thế giới bên ngoài .
Ví dụ như những cánh đồng lúa bát ngát, hương lúa thơm, ví dụ như khe núi nước chảy, ví dụ như ếch đồng và cá trê……
Trong đôi mắt sáng ngời của Tiểu Mai T.ử tràn đầy sự khao khát:
“Nếu tớ cũng thể xem một chút thì mấy."
Phó Viễn Hàng từ trong túi lấy cuốn sổ tay luôn mang theo bên vẽ đầy thế giới bên ngoài, đưa cho Tiểu Mai Tử:
“Tớ tiện tay vẽ thôi, rảnh thể xem qua."
Tiểu Mai T.ử trân trọng đón lấy:
“Cho, cho tớ ?"
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Cậu giúp tớ giữ gìn cho , xem đồ thật , thì trả cho tớ."
Tiểu Mai T.ử nheo đôi mắt to một tiếng, như vầng trăng khuyết trời:
“Được."
……
Mộc Mộc hiếm khi thấy Phó Viễn Hàng đối xử với một bạn cùng lớp như , hiếu kỳ cực kỳ.
“A Hàng, đối xử với bạn thế?
Cậu đối với tớ cũng như thế!
Tớ hỏi xin một bức tranh còn ngập ngừng nửa ngày, lúc nãy cư nhiên đem cả cuốn sổ tranh đưa cho bạn luôn!"
Phó Viễn Hàng:
“……" cạn lời cực kỳ.
“Cậu bảo tớ vẽ tư thế ném bóng dũng của , đương nhiên tớ đợi đến lúc ném bóng mới vẽ chứ."
Mộc Mộc vẫn phục:
“Thế đưa cả cuốn sổ tranh cho bạn !"
Phó Viễn Hàng càng cạn lời hơn:
“Mộc Mộc, những thứ tớ thấy cái gì mà thấy?
Cậu những ở đây bước khỏi núi để xem thế giới bên ngoài khó khăn đến mức nào ?
Lúc tớ theo chị dâu tìm trai, ngay cả công xã cũng mấy ."
Mộc Mộc im lặng.
Không chỉ Mộc Mộc im lặng, cuộc đối thoại của hai đứa trẻ, ngay cả Chu Linh Lan cũng im lặng.
“A Hàng, là ."
Phó Viễn Hàng ngẩn , lắc đầu:
“Mẹ, con ý đó."
Chu Linh Lan xoa đầu :
“Mẹ con ý đó, nhưng quả thực cũng , suýt nữa lỡ dở con."
Phó Viễn Hàng mới ngoài hai tháng, sự đổi của thể là nghiêng trời lệch đất, nếu cứ mãi ở đây, thật sự sẽ lỡ dở một đứa trẻ như .
Phó Viễn Hàng vẫn lắc đầu:
“Mẹ, đừng nghĩ thế, chị dâu vạn cuốn sách vạn dặm đường, để rời xa quê hương, mà là để một ngày khi trở nơi , con rèn luyện một bản lĩnh, năng lực cho quê hương trở nên hơn.
Bây giờ con vẫn năng lực cho quê hương hơn, đây là thấy bạn học cũ, một bạn học nỗ lực như , con hy vọng bạn thể trở nên hơn."