“Hai đứa trẻ vốn dĩ tự lập họ chăm sóc đến mức chút luống cuống.”
Hiếm khi tới một , các cụ vui vẻ, Tô Đào Đào đương nhiên sẽ họ mất hứng, cứ để hai đứa trẻ vật may mắn mặt các cụ là .
Tô Đào Đào gần như mang theo cả bụng thắc mắc ăn xong bữa cơm.
Sau bữa cơm, cụ Hồ lấy kẹo dừa như khoe báu vật hỏi bà cụ Tống:
“Biết đây là cái gì ?"
Bà cụ Tống bực :
“Lần nào các ông họp xong mang về cũng là mấy thứ đó, gì đáng quý ?"
Cụ Hồ sờ túi bao bì nỡ rời tay, mặt đầy tự hào :
“Cái bà hiểu , cái là do xưởng của Tiểu Tô sản xuất đấy, Tiểu Tô là giám đốc xưởng lớn!"
Tô Đào Đào:
“..."
Thẹn thùng, vẫn vẫn , chỉ là xưởng nhỏ thôi.
Bà cụ Tống “ồ" một tiếng, lúc mới lấy kính viễn thị đeo :
“Tiểu Tô giỏi ?
Vậy bà cho kỹ mới , xưởng thực phẩm trực thuộc là cháu mở ?"
Tô Đào Đào chỉ đành gật đầu:
“Mới thành lập lâu ạ, vẫn đang ở giai đoạn khởi đầu, là một xưởng nhỏ thôi ạ."
Bà cụ Tống xua tay :
“Không cần khiêm tốn, đừng tưởng bà già hàng, bà cái bao bì là sản phẩm từ xưởng lớn , túi bao bì thú vị thật, bên trong đựng cái gì?
Có ngon ?"
Tô Đào Đào:
“..."
Chỉ đành mỉm , bà hàng, bà hàng, lúc nãy ai còn là kẹo rách cơ chứ?
Cụ Hồ là một khuôn mặt đầy tự hào, chỉ chữ đó:
“Bà mắt mờ nhận mặt chữ nữa ?
Kẹo dừa, từ dừa đặc sản phương Nam, đặc biệt ngon đấy."
Cụ chỉ chỉ hình vẽ đó:
“Cái là do A Hàng vẽ đấy."
Bà cụ Tống há hốc mồm, bao bì Phó Viễn Hàng:
“A Hàng nhỏ thế giỏi ?"
Phó Viễn Hàng mỉm ngại ngùng, gì.
Cụ Hồ đem những gì Tô Đào Đào với cụ kể một lượt, cuối cùng :
“Sau Trần Trần lớn lên, những nhỏ túi bao bì cũng lớn theo, để A Hàng vẽ một nữa, bao bì khác, thú vị chứ?"
Bà cụ Tống khép miệng:
“Thú vị thú vị, đầu óc của những trẻ các cháu đúng là nhanh nhạy thật, nghĩ thế chứ."
Cụ Hồ vẫn xong, tiếp tục khoe khoang:
“A Hàng còn là học trò của lão Đường đấy, theo lão Đường học vẽ tranh, bà b.út pháp xem, hời cho lão già đó ."
Ai còn tưởng Phó Viễn Hàng là cháu nội của cụ bằng.
Bà cụ Tống tưởng lầm:
“Cái gì cơ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-224.html.]
Cụ Hồ bà thấy, gật gật đầu:
“Chính là những gì bà thấy đấy."
Bà cụ Tống:
“Lão Đường hàng xóm tâm cao khí ngạo, tìm mười mấy năm cũng tìm học trò, chê cái thì chê cái , ngay cả trông cũng thể soi mói nhận, mà chịu dạy A Hàng ?"
Cụ Hồ râu bạc trắng đều sắp vểnh lên :
“Chứ còn gì nữa!
A Hàng giỏi lắm ?"
Bà cụ Tống mày hớn hở tươi, ôm lấy Phó Viễn Hàng:
“Không hổ là con của Linh Lan, khôi ngô còn giỏi giang."...
Sau khi ăn xong cơm trò chuyện thêm hơn một tiếng đồng hồ, hai cụ vẫn nỡ để họ , cụ Hồ kéo A Hàng chuyện vẽ tranh lâu, còn dắt xem tranh của cụ.
Tô Đào Đào phát hiện cụ Hồ thực sự yêu hội họa, cả phòng sách của cụ đều chất đầy các tác phẩm tranh của cụ.
Phó Chinh Đồ lúc bất đắc dĩ từng gọi cụ là “Lão thủ trưởng", thể tham gia hội nghị của căn cứ, hơn nữa đều kính trọng cụ, thể ở ngôi nhà tứ hợp viện như , nghỉ hưu còn cấp tài xế và quân cần vụ, cụ chắc hẳn là lãnh đạo cấp cao trong hệ thống .
Cho nên nghiệp dư vẽ tranh thể đạt tới trình độ như cụ, chắc hẳn là từ nhỏ đến lớn từng buông bỏ, là vô cùng yêu thích .
Sở thích của cụ Hồ chỉ mỗi hội họa, cụ Trần Trần thích xếp giấy, hơn nữa còn đặc biệt giỏi, cũng hận thể giữ Trần Trần chơi thâu đêm với cụ.
Bà cụ Tống đưa tới tận cửa, cụ Hồ vẫn lưu luyến nỡ :
“Trần Trần , A Hàng , phòng ở chỗ ông nhiều, các cháu cứ chọn lấy một phòng mà ở , ông khó khăn lắm mới gặp các cháu một .
Ông chân cẳng , tuổi lớn, tìm các cháu , còn gặp các cháu nữa ."
Xem , ngay cả khổ nhục kế cũng dùng đến .
Bà cụ Tống đưa món quà chuẩn sẵn cho tài xế đặt cốp xe, kéo cụ Hồ :
“Thôi ông, ai mà ở bầu bạn với lão già như ông, bọn trẻ đều buồn ngủ , để về nghỉ ngơi sớm ."
Cụ Hồ bỏ cuộc, hỏi:
“Các cháu còn ở thủ đô mấy ngày nữa?
Sáng mai ông phái tới đón các cháu qua đây ?
Ông dắt các cháu ăn món vịt ngon nhất thủ đô!"
Trần Trần thực sự buồn ngủ , dụi mắt :
“Mẹ dắt bọn con~~ ăn vịt ạ~~ Bây giờ con về ngủ đây ạ~~"
Bà cụ Tống giữ cửa xe:
“Các cháu cần quản ông , về nghỉ ngơi sớm nhé, thời gian thì qua chơi, thời gian thì , nhưng mà mấy năm mới tới một đấy, như thế là bà sẽ giận đấy."
Phó Chinh Đồ lắc đầu:
“Sẽ ạ, bây giờ cơ bản đều ở căn cứ, mỗi năm đều tới thủ đô báo cáo công tác."
Hai cụ sờ sờ đứa , nặn nặn đứa , khi lưu luyến chia tay, gia đình Tô Đào Đào mới bước lên con đường trở về nhà khách.
Chương 179 Lão Mạc lão Mạc, ông thấy ?
Quay nhà khách bận rộn tắm rửa thu dọn, bao nhiêu thắc mắc của Tô Đào Đào cuối cùng cũng hỏi , thực cũng ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của cô.
Chỉ là trí tò mò thỏa mãn thôi, cũng .
Đợi hai đứa nhỏ lên giường ngủ say, Tô Đào Đào mới thời gian xem qua đồ bà cụ Tống chuẩn cho họ.
Đều là do tài xế giúp xách lên xách xuống, Tô Đào Đào thấy Phó Chinh Đồ ngăn cản liền tưởng đồ gì quý giá, qua một cái mới giật .
Trong ba chiếc hộp nhỏ, một chiếc đựng một chiếc vòng tay ngọc bích tổ bảo lục (emerald), rõ ràng là cho Tô Đào Đào, hai chiếc hộp nhỏ còn lượt đựng hai miếng ngọc bình an khấu trong suốt tinh khiết, một lớn một nhỏ, chắc hẳn là quà gặp mặt cho hai đứa trẻ, lẽ là lo lắng đưa tận mặt Tô Đào Đào sẽ nhận, cho nên mới nhân lúc họ chú ý mà gửi tới.
Tô Đào Đào nhỏ giọng :
“Cái quá quý giá , chúng trả ."