“Tô Đào Đào càng nghĩ càng giận, nhịn mà lườm .”
Phó Chinh Đồ dường như cô giận vì chuyện gì, tính khí mỉm một cái, nắm lấy tay cô, gì.
Xe dừng cửa một ngôi nhà tứ hợp viện lẽ mới tu sửa lâu, vì tường ngoài và cửa lớn đều dấu vết sơn , trông mới.
Cụ Hồ với tài xế:
“Cậu cũng ở ăn cơm luôn , đợi ăn xong cơm hãy đưa họ về."
Tài xế là một thanh niên trẻ tuổi, gãi gãi đầu, chút ngại ngùng :
“Cảm ơn thủ trưởng, nhưng hẹn với yêu ăn mì ạ, ngay gần đây thôi, một lát nữa là về."
Cụ Hồ thuận miệng hỏi một câu:
“Lại tới Thủ đô nhất diện ?"
Thanh niên gật đầu:
“Vâng ạ."
Cụ Hồ xua tay:
“Đi , họ về nhanh thế , hai tiếng đón là ."
“Vâng thưa thủ trưởng."
Thanh niên đợi họ xuống xe hết, khóa kỹ xe mới về phía đối diện.
Cụ Hồ ngay, chỉ chỉ ngôi nhà tứ hợp viện xa:
“Đó là nhà lão Đường, nhưng bây giờ là cháu ngoại của ông ở."
Cụ Hồ đến đó thì dừng , gì thêm.
Tô Đào Đào và Phó Chinh Đồ , cô còn phàn nàn nữa , thủ đô nhỏ như ?
Chương 178 Bây giờ con về ngủ đây ạ~~
Nhà cụ Hồ là một ngôi nhà tứ hợp viện tiêu chuẩn nhị tiến chính tông, gian nhiều, nhưng thắng ở diện tích đủ rộng, lẽ do tu sửa nên giống với những ngôi nhà tứ hợp viện mà Tô Đào Đào thấy ở thế kỷ 21.
Viện t.ử bốn phía gồm nhà chính, gian sương đông tây và nhà đối diện, tạo thành một sân khép kín ở giữa, ở chính giữa cũng là một cây lựu trĩu quả nhưng chín.
Người dân thủ đô dường như thích trồng một loại cây ăn quả ý nghĩa trong sân, ví dụ như lựu, hồng, táo... những loại cây ăn quả đều họ ưa chuộng.
Gần vị trí bức tường chắn còn một giàn nho, đó treo từng chùm quả xanh mướt, chỉ thôi cũng thấy vui mắt.
Tóm bộ kiến trúc và trang trí của ngôi nhà đều thể hiện phận và địa vị của gia đình sống trong đó.
Họ vòng qua bức tường chắn, một bà cụ mặc sườn xám, dáng vẻ ưu nhã, tóc bạc trắng về phía họ.
“Chinh Đồ tới ?"
Phó Chinh Đồ cúi lưng:
“Bà Hồ."
Bà cụ Tô Đào Đào đầu tiên, đó hai đứa trẻ, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên vui mừng:
“Chinh Đồ lập gia đình ?
Đứa lớn là em trai cháu ?
Đứa nhỏ giống cháu, là con trai cháu hả?"
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Vâng ạ," vươn tay ôm lấy vai Tô Đào Đào, “Vợ cháu Tô Đào Đào, Tiểu Tô, đây là bà Tống."
“Cháu chào bà Tống ạ."
Tô Đào Đào mỉm chào hỏi.
Bà cụ Tống híp cả mắt:
“Chào cháu, chào cháu, xứng đôi với Chinh Đồ."
Phó Chinh Đồ giới thiệu Trần Trần và Phó Viễn Hàng.
Bà cụ Tống suốt cả quá trình miệng hề khép , Tô Đào Đào hai đứa nhỏ, thật là mắt, cảm thấy đôi mắt dùng xuể, ngừng .
Lại Phó Chinh Đồ :
“Cháu đấy, bao lâu tới, tới mang cho bà niềm vui bất ngờ lớn thế , , quá ," cúi Phó Viễn Hàng, hiền từ , “Em trai lớn thế , bà vẫn là đầu gặp đấy."
Bà cụ Tống xong, nghĩ tới điều gì, hỏi Phó Chinh Đồ:
“Mẹ cháu vẫn khỏe chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-223.html.]
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Mọi thứ đều ạ."
Bà cụ Tống thở dài một :
“Vậy thì , ông ngoại cháu..."
Phó Chinh Đồ ngắt lời bà:
“Bà Tống."
Bà cụ Tống lườm Phó Chinh Đồ một cái, xua tay:
“Được , bà , , nào?"
Bà cụ Tống một tay dắt một đứa trẻ:
“Nào nào nào, hai bé ngoan, theo bà ăn cơm nào."
Cụ Hồ cam lòng yếu thế, gậy cũng cần nữa, cưỡng ép đặt hai hộp kẹo dừa lòng bà cụ, tự dắt lấy đôi tay nhỏ của Trần Trần:
“Bà ít nhất cũng để cho một đứa chứ, mỗi dắt một đứa mà."
Tô Đào Đào:
“..."
Bà cụ Tống bực :
“Ông tự chân què chậm ?
Trách ai?"
Khí thế đủ nha.
Cụ Hồ:
“Chân què, chỉ là tái phát bệnh phong thấp thôi!"
Bà cụ Tống nhét kẹo dừa lòng cụ, giành lấy Trần Trần về:
“Không mưa tuyết, ông lấy phong thấp?
Bé cưng theo bà nội, đừng để ý đến lão già ."
Cụ Hồ trợn trừng mắt:
“Kẹo bà lấy ?
Một lát nữa bà đừng hối hận đấy!"
Bà cụ Tống:
“Ai thèm cái kẹo rách của ông!"
Tô Đào Đào:
“..."
Kẹo rách...
Sau đó đầy ẩn ý về phía Phó Chinh Đồ, như đang hỏi “Bà Tống là bà cụ đoan trang ưu nhã , đối với cụ Hồ hung dữ thế ?"
Phó Chinh Đồ nắm lấy tay cô, khẽ :
“Bà Tống là bậc nữ trung hào kiệt, thời trẻ từng chiến trường đấy."
Tô Đào Đào gật đầu:
“Thật lợi hại quá ạ."
Phó Chinh Đồ gì thêm, nắm tay cô trong.
Cách bài trí trong nhà đơn giản, đồ nội thất đều là gỗ gụ đơn giản tao nhã, so với ngôi nhà tứ hợp viện ung dung đại khí thì vẻ khiêm nhường, đồ bày biện cũng đơn giản, lấy một món đồ trang trí xa hoa dư thừa nào, thể thấy cuộc sống của hai cụ vẫn khá giản dị.
Vốn dĩ tưởng rằng cụ ông chỉ đưa Phó Chinh Đồ về, món ăn tuy phong phú, thêm mấy nữa cũng đủ ăn, chỉ là món chính chuẩn đủ, bà Tống bảo giúp việc trong nhà nấu một nồi món chính.
Lúc ăn cơm cũng chỉ hai cụ và gia đình Tô Đào Đào.
Ngôi nhà tứ hợp viện rộng lớn như mà chỉ hai cụ sinh sống, Tô Đào Đào tuy cảm thấy tò mò, nhưng cũng hỏi han gì.
Còn Hồ Điệp mà cụ Hồ nhắc tới đó, Tô Đào Đào cũng tò mò.
Vừa nãy bà cụ Tống còn nhắc tới Chu Linh Lan và ông ngoại của Phó Chinh Đồ, Tô Đào Đào cũng tò mò về quan hệ của họ với Phó Chinh Đồ.
Tiếc là Phó Chinh Đồ thích chuyện phiếm, hai cụ quá thích hai đứa trẻ, lúc thì gắp thức ăn cho đứa , lúc thì cuốn bánh cho đứa , thỉnh thoảng còn cãi vã vài câu, bận rộn đến mức còn thời gian để giải đáp thắc mắc cho Tô Đào Đào.