Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 221
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:40:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dù thì cũng phát phúc lợi, đặt quà Trung thu luôn, để các đồng chí khác trong đơn vị chúng cũng nếm thử hương vị phương Nam ."
“Bên chúng cũng đặt."
“Chúng cũng đặt."...
Tô Đào Đào ngờ phản ứng tại hiện trường sôi nổi như , những lên tiếng đều là lãnh đạo của các đơn vị em, lời họ nặng tựa nghìn vàng, đương nhiên sẽ lời suông, đặt thì tự nhiên là thật.
Tô Đào Đào giơ tay ép bớt tiếng ồn xuống:
“Nếu các vị lãnh đạo đặt , thể để cho phương thức liên lạc , dự tính sơ qua lượng cần mua, đợi khi về mới thể xác nhận chi tiết với ."
Vị lãnh đạo chính diện bục phát biểu xoẹt xoẹt xuống phương thức liên lạc của , đưa cho Tô Đào Đào:
“Đây là lượng đơn vị chúng cần mua, thể là đầu tiên đặt đấy, các cô ưu tiên sản xuất cho chúng ."
Tô Đào Đào dùng hai tay đón lấy:
“Chắc chắn ạ."
Tô Đào Đào trực tiếp một chữ “1" lên phương thức liên lạc của ông, đó dùng vòng tròn khoanh .
Vị lãnh đạo sững một chút, ngay đó hài lòng gật đầu, đây đúng là cách sắp xếp thứ tự đơn giản và trực tiếp nhất.
Tiếp đó thêm mấy vị lãnh đạo đơn vị em nữa đưa phương thức liên lạc và lượng đặt mua tới.
Tô Đào Đào sắp xếp theo thứ tự nhận .
Việc nhận đơn hàng tại hiện trường là ý định ban đầu của Tô Đào Đào, cô chỉ là ép buộc, theo yêu cầu của lãnh đạo mà tới đây quảng bá thôi.
Lãnh đạo căn cứ cũng ngờ hiệu quả tại hiện trường đến thế.
Viện sĩ Trịnh và phó viện sĩ giơ ngón tay cái với Tô Đào Đào rời .
Hoàn tranh chút công lao nào, cũng ý định tiến lên chiếm chỗ của cô, trực tiếp để sân khấu cho Tô Đào Đào.
Một đơn vị em cũng hứng thú với những sản phẩm sắp mắt trong tập tài liệu nhỏ của cô, liên tục nhắc nhở Tô Đào Đào khi nào sản phẩm nhớ gửi mẫu cho họ.
Tô Đào Đào đều ghi nhớ .
Tô Đào Đào còn giải đáp ít câu hỏi tại hiện trường, tiến lui chừng mực, hào phóng lịch thiệp.
Chỉ trong mười lăm hai mươi phút ngắn ngủi, đều để ấn tượng vô cùng sâu sắc về vị giám đốc xưởng trẻ tuổi .
Và những ấn tượng do phận vợ của Phó Chinh Đồ mang , mà là do phận Giám đốc Tô.
Phó Chinh Đồ bế Trần Trần, Tô Đào Đào từ xa, ánh mắt hai va chạm giữa trung hội trường, đôi vợ chồng thấu hiểu với .
Họ ở những lĩnh vực khác , nhưng ở cùng một hội trường, cùng tỏa sáng lấp lánh.
Chương 176 Không lẽ là đóa hoa đào nát của kỹ sư Phó chứ?
Sau khi hội nghị kết thúc, một vị đồng chí lớn tuổi chống gậy xách túi quà tới hỏi Tô Đào Đào:
“Đồng chí Tô, cái túi bao bì thú vị thật, cũng là cô tự vẽ ?
Có câu chuyện gì ?"
Tô Đào Đào :
“Là em chồng vẽ, chỉ thêm một chút thiết kế thôi."
Vị đồng chí lớn tuổi ngừng gật đầu:
“ đúng đúng, đó sự linh động và thuần khiết của trẻ thơ, giống như b.út pháp của lớn, đợi , em chồng?
Em trai của Chinh Đồ ?"
“Vâng, em tên Phó Viễn Hàng."
Tô Đào Đào thấy ông hứng thú như , khi nhắc đến Phó Chinh Đồ giọng điệu cũng khá quen thuộc, nên thêm vài câu, chỉ bóng lưng hai đứa nhỏ bao bì :
“Đây là con trai của thư ký Hạ ở xưởng chúng , đây là con trai ."
Cô tiện thể qua một chút về ý tưởng thiết kế bao bì.
Vị đồng chí lớn tuổi vô cùng chấn động:
“Hay lắm, cái đúng là ý tưởng kỳ diệu, các cô cũng giống như Chinh Đồ, đều là hậu sinh khả úy cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-221.html.]
Vị đồng chí lớn tuổi đầu , nheo đôi mắt già nua mờ đục, chỉ về hướng Phó Chinh Đồ đang :
“Là hai đứa trẻ đó ?
Đứa trong lòng Chinh Đồ là con trai hai nhỉ, Phó Viễn Hàng là đứa trẻ lớn hơn bên cạnh Chinh Đồ ?
Tranh là do bé đó vẽ ?"
Kỹ sư Mạc dẫn Mộc Mộc quen với bạn bè của ông, bên cạnh Phó Chinh Đồ chỉ còn Phó Viễn Hàng và Trần Trần.
Tô Đào Đào gật đầu:
“Vâng ạ."
Vị đồng chí lớn tuổi rõ ràng là quen với Phó Chinh Đồ, cũng hiểu về tranh, sờ túi bao bì nỡ rời tay, hỏi:
“Phó Viễn Hàng, bé học vẽ tranh ?"
Tô Đào Đào cũng giấu giếm:
“Trước đây thì , bây giờ đang theo học vẽ một cách hệ thống với một cụ ông."
“Cụ ông..."
Vị đồng chí lớn tuổi lẩm bẩm một chút, “Có thể tiết lộ là cụ ông nào ?"
Tô Đào Đào chút ngạc nhiên khi ông hỏi sâu như .
Vị đồng chí lớn tuổi vội vàng giải thích:
“Đồng chí Tô đừng hiểu lầm, đứa trẻ vẽ bức tranh quá linh tính, chỉ lo mai một tài năng của bé thôi."
Tô Đào Đào :
“Là cụ Đường Bá Dung Đường lão , ông hiểu về tranh chắc hẳn qua tên cụ ."
Vị đồng chí lớn tuổi bừng tỉnh đại ngộ:
“Là ông , , là ông thì , ông là một si mê hội họa thuần túy, sẽ mai một tài năng của đứa trẻ , duyên phận mà.
Cái lão già mười mấy năm nhận một học trò, hồi đó còn giới thiệu Phó Chinh Đồ cho ông , tiếc là Phó Chinh Đồ chí ở đó, nên từ chối.
Không ngờ tìm kiếm mười mấy năm đều tìm học trò ưng ý, giờ thì , ông nhận em trai của Phó Chinh Đồ học trò, đây đúng là duyên phận gì ."
Tô Đào Đào ngẩn , giới thiệu Phó Chinh Đồ cho cụ Đường học vẽ tranh?
Đây là ngọn nguồn gì ?
Tuy nhiên, nền tảng vẽ tranh của Phó Chinh Đồ thực sự vững chắc, từ sửa bản vẽ của xưởng là thể thấy .
Lúc , Phó Chinh Đồ vốn thích xã giao bế Trần Trần, dẫn theo Phó Viễn Hàng chủ động tới.
“Trần Trần, A Hàng, gọi ông Hồ ."
Trần Trần ôm cổ ba, tò mò cụ già tóc hạc mặt hồng hào, giọng sữa gọi:
“Ông Phù (Hồ)~~"
Phó Viễn Hàng cũng gọi theo “Ông Hồ".
Thông thường nếu Phó Chinh Đồ phân biệt vai vế mà bảo cả hai đứa trẻ đều gọi là ông, thì ở chỗ Trần Trần thực nên thuộc hàng cụ .
Cụ Hồ thấy tiếng “Ông Phù" giọng sữa của Trần Trần thì ha hả:
“Tốt , là ông Phù, đứa bé phúc khí khôi ngô quá , cháu tên là gì nhỉ?"
Trần Trần c.ắ.n đôi tay nhỏ mũm mĩm, nghiêng đầu :
“Phó Hạo Trần~~ Trần Trần~~"
Cụ Hồ:
“Trần Trần , , Trần Trần."
Giống Phó Chinh Đồ, cũng giống Tô Đào Đào, cục bột tuyết lớn lên thật .
Cụ Hồ cầm bao bì với Phó Viễn Hàng:
“Phó Viễn Hàng, cũng giống như Phó Chinh Đồ, đều là tên , tranh của cháu cũng vẽ ."