Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 216

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:40:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phó Viễn Hàng suýt nữa cho giật đến mức cả sổ lẫn b.út vẽ đều bay ngoài.”

 

Mộc Mộc vỗ vỗ cánh tay đứa trẻ mắt một mí:

 

“Cậu kiểu gì mà chẳng tiếng động thế, dọa như , tớ tên là Mộc Mộc, tên là gì thế?"

 

Mộc Mộc “hướng ngoại" lên sàn, đến tự báo danh tính, nhân tiện hỏi tên khác.

 

Những cùng lứa tuổi kết bạn vẫn dễ dàng, đứa trẻ mắt một mí cũng tính cách hướng ngoại, cũng thiện cảm với nhóm Mộc Mộc, nên chẳng hề e dè:

 

“Tớ tên là Lý Hướng Dương, bản địa thủ đô, nhỏ với các nhé, tớ bóc lột lao động trẻ em, tớ mới mười hai tuổi, đang học lớp bốn, ngày nào cũng sai bảo như công nhân ."

 

Mộc Mộc kinh ngạc :

 

“Mười hai tuổi?

 

Lớn hơn Viễn Hàng nhà tớ, bọn tớ năm nay mười một tuổi, cũng là lớp bốn."

 

Lý Hướng Dương vung tay một cái:

 

“Hầy, chẳng năm ngoái theo kịp, nên lưu ban một năm ?"

 

Cậu chạm chạm cánh tay Phó Viễn Hàng:

 

“Tranh của vẽ thật đấy, tên là gì thế?

 

Còn cái nhóc tì nữa?"

 

“Phó Viễn Hàng."

 

Phó Viễn Hàng trả lời ngắn gọn.

 

Trần Trần bĩu môi:

 

“Cháu nhóc tì~~ cháu là Trần Trần~~"

 

Lý Hướng Dương vê vê ngón tay, nhịn :

 

“Thật là đáng yêu."

 

Muốn véo một cái quá.

 

Lý Hướng Dương thoắt cái kết giao ba bạn, vốn dĩ dẫn bọn họ tham quan nhà một chút, kết quả giơ xẻng gọi bê thức ăn.

 

Dựa “công việc" để kiếm tiền tiêu vặt, Lý Hướng Dương chẳng còn cách nào khác, đành cúi đầu “đồng tiền vạn ác":

 

“Các đợi tớ một lát, đợi tớ bê thức ăn xong buôn chuyện với các ."

 

……

 

Chương 172 Hôi quá~~ còn hôi hơn cả phân của Bạch Bạch nữa~~

 

Đừng Lý Hướng Dương là một thằng nhóc choai choai, chân tay nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc, những món Tô Đào Đào gọi đều mang lên.

 

Ngoài còn tặng kèm một bát tô nước đậu to tướng.

 

Thứ đó bưng lên, mùi vị xộc thẳng khiến Tô Đào Đào ngay cả mì cũng ăn nữa.

 

Hôi quá~~ còn hôi hơn cả phân của Bạch Bạch nữa~~

 

Trần Trần bịt mũi rúc lòng Tô Đào Đào:

 

“Oa~~"

 

Lý Hướng Dương nhiệt tình chào mời bọn họ:

 

“Mọi nếm thử một miếng , thứ ngửi thì hôi nhưng uống thì thơm, hôi mãi cũng quen thôi, bọn tớ ngày nào cũng uống đấy."

 

Tô Đào Đào nín thở:

 

“Chúng chẳng quen chút nào, ý của cháu chúng xin nhận, phiền cháu mang giúp, cảm ơn."

 

Tất cả đều chịu nổi mùi vị .

 

Mộc Mộc bịt mũi ngay cả thở cũng dám:

 

“Mang mang , mau mau mau……"

 

Lý Hướng Dương:

 

“Mọi thật sự nếm thử một chút ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-216.html.]

Ngon lắm mà……"

 

Phó Chinh Đồ dậy, trực tiếp bê bát nước đậu về phía bếp.

 

“Chúng uống quen, cảm ơn."

 

Bà bác quẹt tay tạp dề, đưa tay đón lấy:

 

“Thật ngại quá, thằng nhóc thối tự tiện nhất quyết đòi tặng một bát, tiền vẫn trừ tiền tiêu vặt của nó đấy, hiếm khi thấy thằng nhóc thối hào phóng như ."

 

Phó Chinh Đồ gật đầu một cái, gì.

 

Đợi xa , bà bác mới với chồng:

 

“Thằng nhóc thối bình thường hận thể cách xa khách càng xa càng , hôm nay trúng tà gì , cứ một mực sán chỗ , bình thường keo kiệt một xu rời, hôm nay còn tặng nước đậu cho ."

 

Chồng của bà bác hớn hở :

 

“Mấy đứa trẻ dễ thương mà, còn thấy thích nữa là."

 

Bà bác sang phía Tô Đào Đào một cái, gật gật đầu:

 

“Cũng đúng."

 

Hèn chi bản địa ở đây đều giới thiệu tiệm mì .

 

Tay nghề của bà bác quả thật khá, giữa mùa hè nóng nực ăn một bát mì lạnh hoặc mì tương đen, kèm thêm một miếng dưa chuột đ-ập chua cay khai vị, mới là cách mở đúng đắn nhất cho cái mùa hè ở thành phố Tứ Cửu.

 

Còn về lòng chần, ba vị quý ông nhà họ Phó cũng chỉ nếm thử mùi vị, hẳn là thích cũng đến nỗi thể chấp nhận như nước đậu, dù tay nghề lòng lợn của Tô Đào Đào là nhất , tùy tiện cũng ngon hơn cái .

 

Kỹ sư Mạc và Mộc Mộc thì ăn ngon lành, dù cũng tay nghề nấu nướng độc lạ của chị Chung đầu độc nhiều năm, cũng chỉ dạo gần đây Mạc Gia Triết về, bữa ăn mới cải thiện, họ vẫn dễ dàng chấp nhận.

 

Tóm bữa cơm chung còn ngon hơn cả bữa cơm chiêu đãi ở nhà khách.

 

Lúc về, Mộc Mộc và Lý Hướng Dương như gặp tri kỷ, trao đổi địa chỉ liên lạc, một hứa nhất định sẽ thư cho Mộc Mộc, một hứa cùng kỹ sư Mạc đến thủ đô họp, nhất định sẽ đến nhà ăn cơm.

 

Lý Hướng Dương vỗ ng-ực mời khách.

 

Phó Viễn Hàng mặc dù ít , nhưng Lý Hướng Dương vẫn đặc biệt thích , vì trai, vẽ cũng , chê bai .

 

Trần Trần bé nhỏ thì càng cần , Lý Hướng Dương hận thể giữ nhà linh vật, quá đáng yêu mà.

 

“Sau tất cả chúng cháu đều~~ sẽ đến thủ đô học ạ~~" Trần Trần bỗng nhiên .

 

Đôi mắt một mí nhỏ của Lý Hướng Dương lóe lên một tia sáng:

 

“Thật ?

 

Khi nào thế?"

 

Trần Trần lắc đầu:

 

“Cháu ạ~~ lẽ đợi cháu lớn đến~~ cao bằng lúc ạ~~"

 

Lý Hướng Dương lập tức thất vọng:

 

“Thế chẳng còn đợi mười năm nữa ?

 

Lâu quá mất."

 

Tô Đào Đào cuộc đối thoại của hai đứa trẻ, thầm nghĩ, thật cũng cần lâu đến mười năm, còn hơn ba năm nữa là khôi phục kỳ thi đại học, cho dù cô thi đỗ đại học ở thủ đô, thì bảy tám năm nữa, Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc cũng đến tuổi thi đại học .

 

mà, thời gian đối với lớn mà thì dài, đối với trẻ nhỏ mà thì khá là dài.

 

Trước đây Tô Đào Đào từng cân nhắc đến vấn đề lỡ như cô học đại học, thì hai đứa trẻ trong nhà .

 

vẫn còn vài năm nữa mà, chuyện , để tính .

 

Mấy đứa trẻ cũng ngờ ăn một bữa cơm kết giao một bạn .

 

Lý Hướng Dương lưu luyến rời tiễn họ cửa, tiên mở cửa ló đầu ngoài xem, thấy gì bất thường, mới cho họ ngoài, thật buổi tối muộn thế , băng đỏ đều tan , gì còn vấn đề gì nữa.

 

Lý Hướng Dương chỉ chỉ biển nhà, với mấy bạn nhỏ:

 

“Nhớ kỹ địa chỉ nhà tớ, đừng nhầm đấy nhé."

 

Tô Đào Đào thuận theo vị trí chỉ liếc một cái, luôn cảm thấy địa chỉ chút quen mắt, nhưng nhớ từng thấy ở .

 

Mãi cho đến lúc tới chỗ cây hòe vẹo cổ, Tô Đào Đào mới vỗ trán một cái:

 

“Em nhớ , cái địa chỉ mà Đường lão đưa cho chúng dường như chính là ở gần đây."

 

 

Loading...