Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 215

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:40:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Một nhóm tới, kỹ sư Mạc gõ cửa thật sự gõ giống như mã Morse .”

 

Không lâu , tiếng “két" vang lên, cửa từ bên trong mở , tiên thò một cái đầu nhỏ đen thùi lùi quanh quất, thấy nhóm Tô Đào Đào đông như , thằng nhóc choai choai “úi chà" một tiếng, “rầm" một cái đóng cửa .

 

Nhóm Tô Đào Đào:

 

“……" cùng kỹ sư Mạc , “Ý gì đây?"

 

Kỹ sư Mạc còn kịp gì, cửa mở nữa, mở cửa là một phu nhân mặc váy lụa in hoa nhỏ, tay cầm xẻng nấu ăn, đeo tạp dề vải vụn, gọi một tiếng:

 

“Ồ, khách tới, đông thế ?

 

Vào , mời trong ."

 

Đợi khi tất cả bọn họ trong, bà còn cẩn thận quanh quất, thấy gì bất thường, mới yên tâm đóng cửa .

 

Cập nhật xong ngày 20/8, chúc ngủ ngon.

 

Chương 171 Lý Hướng Dương

 

Bước tiệm mì nhỏ, điều đầu tiên đ-ập mắt là tấm biển “Thủ đô nhất mì", danh hiệu kêu, nhưng chữ đó—— thật khó hết lời.

 

Nói thế nhé, so với nét vẽ bậy bạ của Trần Trần lúc còn cầm chắc b.út cũng chẳng khá hơn là bao.

 

Kỹ thuật điêu khắc càng cần , qua là tự lấy d.a.o bếp khắc đại ở nhà.

 

khí thế vẫn , liếc mắt một cái cũng nhận đó là dòng chữ “Thủ đô nhất mì".

 

Thằng nhóc choai choai mở cửa đầu tiên cứ chằm chằm nhóm Tô Đào Đào, phu nhân mặc váy lụa hoa đ-ánh một cái đầu:

 

“Nhìn cái gì mà ?

 

Ăn cơm việc, việc thì đ-ánh vỡ bát, còn mau tiếp khách !"

 

Thằng nhóc đen thùi lùi bĩu môi, mắng một câu “Chu lột da chỉ bóc lột lao động trẻ em", ngoài miệng chê bai nhưng chân tay thoăn thoắt chạy đến mặt nhóm Tô Đào Đào:

 

“Mời các vị khách quan bên ạ, để ý đường, cẩn thận chân."

 

Cười đến mức hoa cũng tự thẹn.

 

Nhìn “tiểu nhị" khom lưng uốn gối , Tô Đào Đào lúc tưởng xuyên về thời cổ đại .

 

Một nhóm xuống, kỹ sư Mạc hỏi:

 

“Ở đây ngoài mì tương đen còn món gì ngon nữa ?"

 

Thằng nhóc choai choai lắc đầu nhanh nhẹn:

 

“Còn nước đậu và lòng chần, món chính thì chỉ mì tương đen, hết ."

 

Phu nhân mặc váy lụa hoa giơ xẻng từ trong bếp , dùng cán xẻng gõ đầu thằng nhóc:

 

“Đã là còn dưa chuột đ-ập và mì lạnh nữa, học hành thì hồn, chạy bàn cũng chạy xong, mày xem mày còn cái tích sự gì?

 

Cho mày về nông thôn tao còn sợ mày gây thêm rắc rối cho bà con nông dân nữa đấy!"

 

Thằng nhóc né sang một bên:

 

“Mẹ, đừng gõ nữa, gõ nữa là con càng ngốc thêm đấy!"

 

Hai hóa con.

 

Thằng nhóc qua cũng chỉ lớn hơn Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc một hai tuổi, hai con mắt nhỏ đảo liên tục, vô cùng lanh lợi, chẳng giống chút nào với sự ngốc nghếch mà bà .

 

Trần Trần hiện tại đặc biệt nhạy cảm với âm đuôi “er", hỏi Tô Đào Đào:

 

“Mẹ ơi~~ nước đậu là cái gì ạ~~"

 

Tô Đào Đào:

 

“Chính là sữa đậu xanh lên men, mùi vị kỳ lạ, chúng uống quen ."

 

Đừng là uống, Tô Đào Đào ngay cả ngửi cũng ngửi nổi, đó là một trong những món ăn đen tối mà Tô Đào Đào với tư cách là một sành ăn thể chấp nhận nhất.

 

Bà bác mặc váy hoa thời thượng sảng khoái:

 

“Nghe giọng điệu thì phương Nam ?

 

Đừng , ngay cả bản địa chúng cũng nhiều uống quen .

 

Bình thường chỉ và ông nhà , bận xuể, thường chỉ mì tương đen, đây chẳng nhân lúc thằng nhóc thối nghỉ hè, mới thêm mấy món, đều là món ăn vặt đặc sản ở đây, xem ăn chút gì, để thằng nhóc thối ghi đơn."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-215.html.]

Bà bác lườm thằng nhóc một cái:

 

“Lanh lợi một chút ."

 

Thằng nhóc mặt quỷ với nó, hỏi nhóm Tô Đào Đào:

 

“Mọi ăn chút gì?"

 

Cậu lén bếp một cái, thấy bà sang bên , liền ghé sát nhóm Tô Đào Đào thì thầm:

 

“Mẹ cũng chỉ mì tương đen với lòng chần là ngon một chút thôi, mấy thứ khác dở tệ, liệu mà gọi nhé."

 

Kỹ sư Mạc hì hì :

 

“Vậy và Mộc Mộc ăn mì tương đen, xem ăn chút gì."

 

Tô Đào Đào cảm thấy đứa trẻ mắt một mí khá thú vị, cố tình lời , :

 

“Chúng lấy hai phần mì tương đen, hai phần mì lạnh, một phần lòng chần và một phần dưa chuột đ-ập."

 

Đứa trẻ mắt một mí chớp mắt:

 

“Chẳng mấy thứ ngon ?

 

Sao cô còn gọi?"

 

Bà bác mặc váy hoa cầm xẻng đuổi :

 

“Thằng nhóc thối , ngứa da , đ-ập phá biển hiệu của !"

 

Đứa trẻ thấy tình hình , nhanh chân chạy mất:

 

“Nấu ăn ngon còn cho ……"

 

Bà bác tức đến mức thở nổi:

 

“Mọi đừng thằng nhóc thối linh tinh, tay nghề của đều khá cả, đều thể gọi nếm thử.

 

Thằng nhóc thối đó chính là việc, thấy đông khách là tiếp, ngay cả mấy cọng dưa chuột cũng chịu rửa.

 

Đại tràng phổi lợn là do ba nó rửa đấy, nó cứ một mực giới thiệu mì tương đen và lòng chần cho , tức ch-ết mất."

 

Hèn chi, Tô Đào Đào cứ thắc mắc đứa trẻ mở cửa thấy bọn họ xong là đóng cửa ngay, hóa là chê đông quá mà.

 

Cặp con thật là thú vị.

 

Tô Đào Đào :

 

“Không , cứ lên những món gọi ạ."

 

Bà bác " một tiếng, nhịn lầm bầm:

 

“Người phương Nam đúng là thanh tú, đứa nào đứa nấy đều xinh xắn, mấy đứa trẻ cứ như bước từ tranh Tết , thật là quá, chẳng giống thằng nhóc thối , đen g-ầy, cứ như con khỉ khô ."

 

Cái quán thật là một căn tứ hợp viện diện tích nhỏ, lâu ngày tu sửa nên cũ kỹ, nhưng những kiến trúc cần như bức tường bình phong, hành lang, cửa thùy hoa, sân ……

 

đều đủ.

 

Trước cửa trồng một cây hương xuân, bên trong trồng cây táo và cây hồng, mặc dù chín nhưng quả treo trĩu cành, trông đầy sức sống.

 

Trần Trần thấy cảm thấy mới lạ, hỏi Tô Đào Đào:

 

“Mẹ ơi~~ con thể xem xung quanh một chút ạ~~"

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Được chứ, nhưng chỉ xem thôi, tự tiện chạm đồ đạc của ."

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Con ơi~~"

 

Mộc Mộc sớm yên nữa, kéo Phó Viễn Hàng dậy:

 

“Đi thôi, chúng cũng xem thử."

 

Ba đứa trẻ đều hứng thú với kiến trúc tứ hợp viện, chỗ ngó một chút chỗ một lát, Phó Viễn Hàng theo thói quen lấy quyển sổ nhỏ , ghi chép những gì thấy .

 

Một cái đầu nhỏ thò từ lưng Phó Viễn Hàng, “suýt" một tiếng hít một khí lạnh:

 

“Úi chà, giỏi quá, vẽ thế?"

 

 

Loading...