Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 212
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:40:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghe đến mức Tô Đào Đào chỉ .”
Phó Chinh Đồ bế bé lòng, suốt dọc đường nhỏ giọng giảng giải những gì thấy cho .
Đi ngang qua Đại học Thủ đô, Tô Đào Đào khẽ với Trần Trần:
“Chỗ đó là Đại học Thủ đô, là một trong những học phủ cao nhất của nước , đợi khi nào thời gian sẽ dẫn các con xem."
Cậu bé Trần Trần:
“Oa~~ cái cửa cao quá~~ quá~~ ơi~~ lớn lên con thể đến đó học ạ~~"
Tô Đào Đào cánh cửa sơn đỏ thẫm cổ điển và ung dung, ánh mắt kiên định, dùng giọng điệu mà chỉ Trần Trần mới rõ :
“Có thể chứ, mục tiêu của Trần Trần chính là Đại học Thủ đô."
Trần Trần híp mắt :
“Chú nhỏ cũng sẽ đến mà~~ cũng đến thủ đô~~ mở xưởng nữa~~"
Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc ở vị trí phía họ, chỉ thấy Trần Trần tên của , rõ cuộc đối thoại của họ.
Hai đồng thanh đầu , ngón tay mũm mĩm của Trần Trần chỉ cánh cửa sơn đỏ thẫm vụt qua :
“Sau chúng ~~ đến đó học nhé~~"
Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc chằm chằm tấm biển vàng chữ “Đại học Thủ đô", , hề để lời của Trần Trần là thật.
Phó Viễn Hàng tiếp tục vẽ những gì thấy , xe đến , thấy gì thú vị đều vẽ , khung cảnh nối tiếp khung cảnh , tốc độ nhanh đến mức khiến Mộc Mộc tặc lưỡi.
Mộc Mộc dùng sự im lặng để phản đối việc Phó Viễn Hàng “ sơ sơ" về mỹ thuật.
Núi cao còn núi cao hơn, Mộc Mộc bắt đầu dần dần chấp nhận cách giữa và nhóm Phó Viễn Hàng, Trần Trần, dần dần hiểu đây chỉ là “trong núi hổ, khỉ xưng đại vương", những thông minh thực sự, vẫn còn nhiều gian để tiến bộ.
sẽ nỗ lực học tập hơn nữa, đuổi kịp bước chân của họ, để bạn của bỏ xa quá nhiều, càng để bé Trần Trần “đả kích".
Hội trường chính đặt tại nhà khách căn cứ, từ ga tàu hỏa mất hơn một tiếng mới tới.
Thủ đô rộng lớn, khiến mấy đứa trẻ cái trực quan hơn về việc “đất nước rộng lớn màu mỡ".
Việc phân chia phòng cũng thú vị, vợ chồng Tô Đào Đào sắp xếp chung một phòng là điều chắc chắn, phòng đôi tiêu chuẩn dắt theo hai đứa trẻ cũng ở .
Trùng hợp là vị lãnh đạo nhỏ ở cùng toa tàu với họ phân chia ở cùng phòng với kỹ sư Mạc, đây đúng là là duyên phận.
Vị lãnh đạo nhỏ đó thích mấy đứa trẻ, khi cùng ăn cơm ở nhà khách xong liền mời họ sang phòng đ-ánh cờ.
Cuộc họp chính thức là sáng mai, nhóm Tô Đào Đào còn nửa ngày để nghỉ ngơi hồi phục.
Phó Chinh Đồ với tư cách là đại diện nghiên cứu khoa học cần lên đài phát biểu, bản thảo phát biểu một chi tiết cần điều chỉnh, mặc dù định cần bản thảo, nhưng bản gốc vẫn cần lưu một bản, nếu thời gian dài trôi qua, thể sẽ nhớ những gì, đặc biệt là liên quan đến hệ thống dữ liệu khổng lồ.
Người ghi chép cuộc họp lưu bằng chính lưu .
Còn Tô Đào Đào thì chuẩn bản thảo diễn thuyết quảng bá sản phẩm, cô nhận lệnh đột xuất, chuẩn gì tới , thật cầm tập gấp tuyên truyền của nhà máy và sản phẩm phát, tùy tiện hai câu cũng , nhưng để ấn tượng sâu sắc cho khác, vẫn cần một bản thảo phát biểu xuất sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-212.html.]
Cho nên Tô Đào Đào dứt khoát để hai đứa trẻ sang phòng nhóm kỹ sư Mạc chơi, đến giờ cơm thì cùng ăn cơm tối.
Cô và Phó Chinh Đồ ở phòng chuẩn .
“Kỹ sư Phó, gợi ý gì cho em ?"
Phó Chinh Đồ kéo cô lòng, một tay cởi cúc áo phong kỷ, lắc đầu:
“Em tắm rửa một cái , bộ quần áo."
Tô Đào Đào chun mũi, giơ tay lên ngửi ngửi:
“Em hôi lắm ?"
Phó Chinh Đồ bật , ôm cô hôn một cái:
“Không , là tắm một cái cho tỉnh táo hơn, hiệu suất công việc sẽ cao hơn."
Thật hai đứa trẻ cũng nên tắm một cái mới ngoài, thời tiết nhốt tàu hỏa hai ngày tắm, dù hôi thì cũng thoải mái , nhưng dường như đều định đợi đến buổi tối mới tắm, cứ để họ cùng hôi đến tối , dù cũng còn mấy tiếng nữa.
Bàn tay mềm mại xương của Tô Đào Đào đặt lên gáy Phó Chinh Đồ, nhẹ nhàng nắn bóp, cúi đầu hôn lên môi một cái, áp vành tai thì thầm:
“Cùng tắm nhé?"
Thật cái bóng đèn nhỏ Trần Trần và cái bóng đèn trung bình Phó Viễn Hàng cứ luôn ở bên cạnh, ngoài thời gian ngủ buổi tối, bình thường họ hiếm khi thời gian riêng tư bên như .
Trong đôi mắt dài hẹp của Phó Chinh Đồ sóng cuộn mây vờn, áp má Tô Đào Đào hôn từ ốc tai cho đến môi, khẽ c.ắ.n một cái, buông , áp môi cô hỏi ngược :
“Em chắc chứ?"
Tâm linh tương thông, Tô Đào Đào ngậm lấy môi cuồng nhiệt cướp đoạt, đầu lưỡi đẩy hàm răng , tiến thẳng trong……
Phó Chinh Đồ dùng hai tay nâng m-ông cô bế bổng lên, để chân cô quấn quanh eo , một bên đáp nụ hôn của cô, một bên về phía cửa chốt khóa .
Quần áo rơi rải r-ác cửa phòng tắm, lâu , từng khúc ngâm khẽ lượn lờ, xuyên qua cánh cửa phòng tắm nửa khép nửa mở truyền ngoài.
Màn tắm uyên ương , hai vợ chồng tốn tận hơn một tiếng đồng hồ mới chính thức kết thúc……
Cập nhật xong ngày 19/8, chúc ngủ ngon.
Chương 165 thêm một chút tình tiết, một bạn nhỏ đúng, nghèo ở nhà giàu đường, cho nên thêm tình tiết chị Chung để một trăm đồng chỗ Tô Đào Đào dành cho kỹ sư Mạc và Mộc Mộc dự phòng, vì kỹ sư Mạc tâm hồn treo ngược cành cây, mất tiền, nên chị Chung sẽ để nhiều tiền ông , Mộc Mộc giống cha, tính toán như Phó Viễn Hàng, cũng chả trách chị Chung keo kiệt, chị Chung tuy keo kiệt, nhưng là điều nhé.
Chương 169 Lúc còn nhỏ
Ban ngày chuyện đó, đối với hai vợ chồng mà đều là trải nghiệm mới mẻ.
Người đàn ông phẩm hạnh giường sẽ quan tâm đến cảm nhận của bạn đời , cho dù làn da trắng như tuyết của Tô Đào Đào ánh mặt trời rạng rỡ đến lóa mắt, khiến Phó Chinh Đồ mấy suýt nữa mất khống chế, nhưng vẫn hầu hạ Tô Đào Đào thoải mái , mới tính đến bản .
Sau một trận mây mưa , Tô Đào Đào chẳng những cảm thấy mệt mỏi, ngược cả thần thanh khí sảng, thoải mái đến mức rên hừ hừ.
Xong xuôi, một lát thì sai bảo kỹ sư Phó giúp cô rót nước, một lát thì ăn đồ ăn vặt, một lát thì mỏi chân đau tay…… sai bảo kỹ sư Phó mòng mòng.
Phó Chinh Đồ bề ngoài thì lạnh lùng, đặc biệt là mặt ngoài, là lạnh như băng nể tình chút nào, nhưng thật trong xương cốt chảy dòng m-áu của một quý ông, giáo d.ụ.c , cảm xúc định, hầu như bao giờ nổi cáu, ít nhất Tô Đào Đào bao giờ thấy nổi cáu với nhà.