Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 211

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:40:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Đào Đào càng cần , chỉ ăn tới nửa hộp, phần còn đưa cho kỹ sư Phó ăn.”

 

Vốn dĩ mua ba hộp cơm cũng đủ , nhưng Phó Viễn Hàng và Phó Chinh Đồ cũng ăn hết , nên Tô Đào Đào gì.

 

Rong biển khô, tôm khô, mực khô là những món ăn vặt, đều ngầm hiểu đợi đến bữa cơm mới ăn.

 

Trong toa tàu còn một đồng nghiệp khác ở bộ phận khác của căn cứ, Tô Đào Đào cũng chia cho một ít “đồ khô".

 

Đồng nghiệp đó thụ sủng nhược kinh, “chiến tích lẫy lừng" của vị giám đốc Tô kể ít, khi gặp mặt còn tưởng là một bà “La Sát" hung dữ cơ, khi tiếp xúc mới phát hiện nết, dễ gần.

 

Đồ ngon đến mức bay bổng, hèn chi thể giám đốc xưởng thực phẩm.

 

Dạy dỗ mấy đứa trẻ nhà kỹ sư Phó và kỹ sư Mạc cũng đến mức khiến ngưỡng mộ, đứa nào đứa nấy đều thông minh và lễ phép.

 

Con trai của kỹ sư Phó ở chỗ bọn họ cũng là một sự hiện diện ai , ai , lừng lẫy khắp nơi, đây là đầu tiên thấy tận mắt.

 

Ba đứa trẻ ăn cơm xong giường đ-ánh cờ, nhóc năng còn lưu loát mà đ-ánh cờ quân sự, cờ tướng, cờ cá ngựa…… món nào cũng đ-ánh thạo hơn món , hai đứa trẻ lớn hơn cũng hề ý định nhường nhịn, bé vẫn thường xuyên thắng.

 

Lợi hại như ?

 

Người đồng nghiệp đến mức tròng mắt sắp lồi ngoài.

 

Đã bé thông minh, nhưng ngờ thông minh đến thế.

 

Trần Trần vẽ rùa lên tay Mộc Mộc, giọng sữa :

 

“Chú Mộc Mộc~~ chú thua nhé~~ chú mà thua nữa~~ là còn chỗ vẽ ~~ vẽ lên mặt đấy ạ~~"

 

Mộc Mộc mếu:

 

“Oa oa……

 

Trần Trần bảo bối, cháu nhường chú nhỏ của cháu hai ván , thể nhường chú Mộc Mộc của cháu một ván ?"

 

Trần Trần chớp chớp đôi mắt to:

 

“Cháu nhường ạ~~ Chú nhỏ thông minh~~ tự thắng mà~~ chú Mộc Mộc~~ chú cũng cố gắng lên nhé~~"

 

Phó Viễn Hàng :

 

“Chúng em đ-ánh cờ bao giờ nhường , dựa thực lực của chính , em và Trần Trần thường xuyên đ-ánh với , đ-ánh bọn em là chuyện bình thường."

 

Mộc Mộc:

 

“……"

 

Oa oa oa oa, ý là trong ba ở đây ngốc nhất ?

 

Cậu thể chấp nhận !

 

Mộc Mộc xắn tay áo:

 

“Em tin!

 

Lại ván nữa!"

 

Kỹ sư Mạc nổi nữa, kéo con trai sang một bên:

 

“Con tránh , để ba!"

 

Trần Trần chớp mắt, kỹ sư Mạc Tô Đào Đào.

 

Tô Đào Đào nhịn bật , thế mà hiểu sự thắc mắc trong ánh mắt của Trần Trần, đại khái là ý “Ông nội Mạc lớn tuổi thế cần nhường một chút ".

 

Trong lòng thầm nghĩ tàu đ-ánh cờ với Đường lão cũng thấy con nhường mà?

 

Đường lão tuổi còn lớn hơn kỹ sư Mạc nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-211.html.]

 

Phó Chinh Đồ bế nhóc lòng:

 

“Nhìn ba đ-ánh ."

 

Thế là chuyển thành kỹ sư Phó và kỹ sư Mạc đối dịch, ba đứa trẻ xem.

 

Trần Trần dù tuổi còn nhỏ, cờ quân sự và cờ cá ngựa thì dễ , cờ tướng tạm thời còn đ-ánh Phó Viễn Hàng, cho nên hai ván thua thật là cờ tướng.

 

Mộc Mộc thật chút oan ức, đ-ánh cờ tướng với Phó Viễn Hàng thì thua, đ-ánh cờ quân sự với Trần Trần cũng thua, ba chơi cờ cá ngựa, vẫn là về bét.

 

Thật nếu đ-ánh cờ tướng với Trần Trần, Trần Trần chắc đ-ánh thắng , dù Trần Trần mới bắt đầu học, mới nắm quy tắc bao lâu, cách của các quân cờ, quân nào ăn quân nào, thế nào mới tính là thắng, còn về việc bày binh bố trận thì vẫn đang trong giai đoạn tìm tòi.

 

Phó Chinh Đồ đ-ánh cờ với kỹ sư Mạc thật ngoài việc g-iết thời gian cũng là để dạy trẻ nhỏ, mỗi nước đều sẽ với Trần Trần tại như , âm thầm cho ba nước chuẩn bố trận thế nào, nhân tiện dự đoán kỹ sư Mạc sẽ thế nào, bọn họ phòng thủ và tấn công .

 

Kỹ sư Mạc tự nhiên đ-ánh Phó Chinh Đồ.

 

Phó Chinh Đồ vì mục đích dạy học nên nương tay, vô tình ăn sạch bách quân cờ của kỹ sư Mạc, thua mặt cho lắm.

 

Cũng may kỹ sư Mạc lòng rộng rãi, tính tình , đổi khác chắc trở mặt ngay tại chỗ .

 

Đã thế , ông còn hớn hở đúc kết kinh nghiệm với Mộc Mộc, bảo Mộc Mộc nghìn vạn đừng học theo ông , nhất định khổ luyện kỳ nghệ, giúp ông lấy thể diện.

 

Mộc Mộc lập tức thấy nhẹ nhõm hẳn, ba còn đ-ánh ba của Trần Trần, đ-ánh Trần Trần là chuyện quá bình thường, là do truyền thống gia đình!

 

Ngược đồng nghiệp xem náo nhiệt âm thầm kinh ngạc.

 

Bởi vì khi Trần Trần xem ba và kỹ sư Mạc đ-ánh cờ xong, khi đối dịch với Phó Viễn Hàng thể chiếm thế thượng phong!

 

Trước đó rõ ràng bé đ-ánh Phó Viễn Hàng, nhưng ván , mèo nào c.ắ.n mỉu nào !

 

Tai bằng mắt thấy, sự thông minh của đứa trẻ thật sự khoác!

 

Chương 168 Hiếm khi mới thời gian riêng tư như

 

Mấy đứa trẻ ở trong một toa tàu , ăn đồ ăn vặt, xem sách, đ-ánh cờ, chơi bài, thời gian trôi qua nhanh.

 

Giường mềm chỉ giường và giường , buổi tối ngủ cũng đủ rộng rãi, ban ngày, bọn trẻ cũng thích áp mặt cửa sổ phong cảnh đổi từ Nam Bắc.

 

Tàu hỏa màu xanh chạy xình xịch mấy chục tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến ga tàu hỏa thủ đô trưa ngày thứ ba.

 

Tháng bảy ở thủ đô, mức độ oi bức hề kém cạnh các thành phố phương Nam, lúc giữa trưa ánh mặt trời thậm chí còn oi bức hơn.

 

Nhóm Tô Đào Đào khỏi ga tàu, một luồng khí nóng hầm hập ập mặt.

 

Cậu bé Trần Trần vai Tô Đào Đào, chớp chớp đôi mắt to dòng qua tấp nập:

 

“Mẹ ơi~~ nhiều quá~~"

 

Trần Trần dù cũng coi là một đứa trẻ “từng trải", mà đây là đầu tiên thấy nhiều như thế.

 

“Ừm, đây là thủ đô của đất nước chúng , cũng là một trong những thành phố lớn nhất, cho nên đặc biệt nhiều, nhà cao tầng cũng đặc biệt nhiều, Tiểu Hàng và Mộc Mộc sát nhé, nghìn vạn đừng để lạc."

 

Phó Viễn Hàng và Mộc Mộc:

 

“Biết chị dâu/chị dâu ạ."

 

Lần là kỹ sư Mạc tiên phong mở đường, Phó Chinh Đồ bọc hậu.

 

Cơ bản đều cần tìm phương hướng, cứ thuận theo dòng mà chen .

 

Cũng may tổng bộ sắp xếp xe đưa đón chuyên dụng đón họ đến nhà khách, khỏi ga xa là lên xe.

 

Mấy đứa trẻ từ phương Nam tới chen bên cửa sổ, từng đứa một cứ như thể bà nội Lưu đại quan viên , cái gì cũng thấy mới lạ.

 

Cậu bé Phó Hạo Trần đều cạn lời , lúc thì “Oa~~ một cái cây to quá~~", lúc thì “Oa~~ một tòa nhà cao quá", “Oa~~ một cái xe to quá~~"……

 

 

Loading...