Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 209
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:40:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trần Trần xong, chạy “bạch bạch bạch" lấy dụng cụ vẽ của , nhét hết ba lô của Phó Viễn Hàng.”
Phó Viễn Hàng:
“??"
Trần Trần chớp chớp đôi mắt to, vẻ mặt ngây thơ, coi đó là chuyện đương nhiên bé:
“Vẫn còn chỗ mà~~"
Phó Viễn Hàng:
“..."
Được , còn giọng vần “er" nữa, xách giúp nhóc .
Sau khi hai bạn nhỏ thu dọn xong đồ đạc của , phía Tô Đào Đào cũng thu dọn gần xong, thực là Phó Chinh Đồ tối qua thu dọn , cô chỉ kiểm tra xem thiếu sót gì , bổ sung thêm một thứ.
Ngoài còn mang theo một ít đặc sản gì đó về cho Chu Linh Lan, nhưng một cô dắt theo mấy đứa nhỏ cũng tiện mang nhiều, may mà đó gửi về nhiều nên cũng thiếu gì, chỉ là mang theo cho ý nghĩa thôi.
Dì Chung và Hạ Tri Thu cũng lấy một ít đặc sản phía các dì, nhờ Tô Đào Đào mang về cho Chu Linh Lan nếm thử, thứ một ít thứ một ít thì nhiều, thực tế thu dọn cũng thực sự ít .
Đây còn là giữa mùa hè, Tô Đào Đào và Phó Chinh Đồ chỉ mang đủ quần áo thế, nếu là mùa đông thì còn khủng khiếp hơn.
Tô Đào Đào giúp các bạn nhỏ kiểm tra hành lý, chỉ nhắc nhắc rằng bọn họ tự chịu trách nhiệm về đồ đạc thu dọn, đến thủ đô mà phát hiện thiếu cái gì đều mua , tự kiểm tra cho kỹ.
Thế là hai bạn nhỏ đổi chỗ cho để kiểm tra hành lý cho đối phương một lượt, xác nhận sai sót gì mới xuống lầu.
Bạch Bạch đưa đến nhà dì Chung, nhờ Mạc Gia Triết giúp chăm sóc mấy ngày.
Thực gửi đến nhà Hạ Tri Thu thể bầu bạn chơi với Đông Đông mấy ngày, nhưng nhà dì Chung Đại Hắc bạn, Trần Trần khi “trưng cầu" ý kiến của Bạch Bạch thì mới quyết định gửi nó đến nhà dì Chung, nhà bọn họ đối xử với cún con cũng “dân chủ" nha.
Mọi việc sắp xếp thỏa, Phó Chinh Đồ và Kỹ sư Mạc cũng tan sớm về chuẩn , lát nữa sẽ tập trung xe buýt của căn cứ đảo để kịp tàu hỏa.
Chương 166 Con thể sẽ nhanh ch.óng xách nổi ~~
Đàn ông công tác đơn giản, chỉ là đồ dùng vệ sinh cá nhân và quần áo thế.
Thời buổi các nữ đồng chí cần trang điểm, cũng nhiều quần áo để đổi trưng diện, ngoài cũng tương đối đơn giản.
Lúc Phó Chinh Đồ về đến nhà, thứ thu dọn xong xuôi.
Anh nhấc thử ba lô của hai bạn nhỏ lên , nhíu mày :
“Nặng thế ?"
Lắc lắc đầu, “Không , nặng quá, giảm bớt ."
Trần Trần và chú nhỏ , lắc đầu :
“Bố ơi~~ Mẹ ~~ Chúng con tự xách ~~ thì thể mang theo ạ~~"
Phó Chinh Đồ:
“Các con đến lúc đó đổi tàu hỏa về huyện Thanh Liên, tàu hỏa đổi ga, xuống tàu hỏa bắt xe khách đường dài và xe máy kéo, hành lý càng gọn nhẹ càng ."
Phó Viễn Hàng Phó Chinh Đồ, ánh mắt kiên định:
“Anh, em và Trần Trần đều kiểm tra giúp đối phương , đây đều là những thứ cần thiết, chúng em nhất định sẽ tự xách, sẽ để chị dâu xách ạ."
Tô Đào Đào kéo kéo cánh tay Phó Chinh Đồ:
“Được , em hứa để bọn trẻ tự thu dọn hành lý, suốt quãng đường tự chịu trách nhiệm về hành lý của , đến lúc đó xách nổi thì chỉ thể mang tặng giữa đường hoặc vứt thôi, em sẽ giúp bọn trẻ xách ."
Trần Trần và Phó Viễn Hàng , ăn ý lên lầu.
Lên lầu, Trần Trần lục lọi ba lô của Phó Viễn Hàng, lấy dụng cụ vẽ :
“Dụng cụ vẽ mang nữa ạ~~ Con thấy là~~ thể sẽ thời gian vẽ tranh ~~"
Phó Viễn Hàng cũng lẳng lặng lấy dụng cụ vẽ của :
“Em cũng chỉ dùng sổ nhỏ ghi chép là ."
Trần Trần bắt đầu lục lọi ba lô nhỏ của , lấy chiếc xe tăng đầu đ-ạn nặng nhất , thở dài :
“Xe tăng nặng nhất~~ vẫn là để ở nhà ạ~~ Con thể sẽ nhanh ch.óng xách nổi ~~"
Đôi chân ngắn thông minh vẫn chút tự về thực lực của , luôn lời giữ lời, ngộ nhỡ xách nổi mà đem tặng hoặc vứt thì thể mạo hiểm như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-209.html.]
Phó Viễn Hàng :
“Hay là đồ ngủ cũng mang nữa nhé?
Chúng lúc ngủ cẩn thận một chút?
Về đến làng Thanh Liên vẫn còn đồ cũ thể mặc mà."
Trần Trần suy nghĩ một chút, gật đầu :
“Con thấy đấy ạ~~"
Còn về vỏ ốc lớn, hai chú cháu đều ăn ý đến chuyện lấy , nhất quyết xách về làng Thanh Liên.
Tô Đào Đào khoanh tay ng-ực, tựa cửa xem náo nhiệt, nghiêng đầu hếch cằm về phía Phó Chinh Đồ, thấp giọng hỏi:
“Kỹ sư Phó bây giờ hài lòng ?
Ngay cả đồ ngủ cũng mang theo nữa ."
Phó Chinh Đồ giơ tay xoa xoa đầu Tô Đào Đào, thấp giọng đáp :
“Càng ít càng , bọn trẻ xách nổi thì em xách đấy."
Tô Đào Đào mỉm rạng rỡ, ngón tay trắng nõn gãi gãi trong lòng bàn tay .
Đôi mắt sâu thẳm của Phó Chinh Đồ tối sầm , nắm lấy bàn tay cô bóp nhẹ:
“Còn quậy nữa hả?
Không khỏi cửa ?"
Tô Đào Đào bên trong, các bạn nhỏ vẫn đang nghiêm túc thảo luận cái nào nên mang, cái nào nên mang, về phía .
Cô áp lòng bàn tay của lên mặt Phó Chinh Đồ, nhanh ch.óng hôn một cái lên mu bàn tay , nghiêng đầu mặt quỷ với Kỹ sư Phó mới xuống lầu.
Phó Chinh Đồ giơ tay sờ sờ chỗ lòng bàn tay Tô Đào Đào áp , nhếch môi, nở một nụ thành tiếng....
Sáu giờ chiều, xe buýt đảo dừng đúng giờ lầu.
Cha con Kỹ sư Mạc và gia đình Tô Đào Đào đợi sẵn ở đó.
Trương Xuân Thành thủ đô họp, Đông Đông khi Trần Trần và chú nhỏ, chú Mộc Mộc bọn họ đều thủ đô thì buồn bã suốt cả buổi chiều, nhất quyết đòi đến tiễn bọn họ.
“Trần Trần, khi nào về thì kể cho tớ thủ đô những gì, ?"
Trần Trần gật đầu:
“Được chứ~~ Tớ còn mang quà về cho nữa~~ Mang bánh dẻo bà nội nữa~~"
Tô Đào Đào lo lắng nhóc con thất hứa, nhắc nhở:
“Xa quá , bánh dẻo mùa mang , đường sẽ hỏng, đến mùa đông mới ."
Trần Trần suy nghĩ một chút :
“Vậy tớ mang củ đậu về cho ~~"
Đông Đông đỏ hoe mắt gật đầu:
“Được..."
Sau đó đôi mắt rơm rớm các bạn nhỏ lỉnh kỉnh đồ đạc cùng bố chú nhỏ xếp hàng lên xe.
Trương Xuân Thành từ chiếc xe buýt phía bước xuống.
Đông Đông thấy , ôm lấy chân rống lên, nước mắt nước mũi tố cáo:
“Bố... tại ... bố thể...
thủ đô?!
Hu hu hu hu..."
Trương Xuân Thành:
“..."
Con trai , con tưởng là bố ?
Chẳng qua là do cấp bậc của bố đủ thôi mà?