Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 200
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đào Đào bên trong, Phó Hạo Trần đang dẫn dắt các bạn nhỏ khác —
Ra khơi đ-ánh cá?
Hay là đ-ánh thủy chiến?
Tô Đào Đào qua là ngay “đội tàu" mà Trần Trần gấp , còn là “tàu buôn" “tàu chiến" thì hỏi nhóc con mới .
“Đông Đông ~~ 001 là của tớ ~~ 002 mới là của ~~ 003 là của Hồng Hồng ~~ 004 là của Vân Vân ~~..."
Chị gái sinh đôi tên là Phùng Thái Hồng, em gái tên là Phùng Thái Vân, tên và hiệu tàu giấy là do Trần Bình Quả , các bạn nhỏ đều nhớ rõ tàu của , cũng nhận chữ và tên của .
“Tớ từ đây ~~ chèo qua đó ~~ xem ngọn hải đăng của ông nội ~~"
“Các ~~ các chắn đường của tớ ~~"
Đông Đông dời con tàu 002 :
“Được , , vội hơn, tớ nhường ."
Trần Trần lẩm bẩm giả tiếng động cơ “đùn đùn đùn", “chèo" con tàu nhỏ của qua bên cạnh Đông Đông, “chèo" mãi cho đến khi dừng ở một nơi ngọn hải đăng bằng giấy gấp.
“Haizz ~~" nhóc con thở dài, bắt chước dáng vẻ ngày thường của Tô Đào Đào cổ tay vốn chẳng đồng hồ, “Ông nội ở đây ~~ chắc là ăn cơm cơm ~~"
Cậu nhóc xoa xoa cái bụng mỡ của , lẩm bẩm:
“Mình cũng đói ~~ vẫn tới đón ~~ ăn cơm cơm nhỉ ~~"
Nói xong, nhóc con chu cái mỏ hồng phấn phía cửa, khi bắt gặp ánh mắt của Tô Đào Đào, đôi mắt to sáng rực lên “tưng" một cái, vứt con tàu trong tay chạy nhanh như pháo nhắm thẳng về phía Tô Đào Đào:
“Mẹ ơi ~~"
Hai cô giáo nãy giờ vẫn đang xuất thần các bé chơi trò gia đình lúc mới sực tỉnh, dì Tần đồng hồ:
“Các bạn nhỏ ơi, đến giờ tan học ăn trưa , chúng ngủ trưa xong sang chơi tiếp nhé."
Tô Đào Đào cúi đón lấy nhóc con, bế lên nhấc nhấc:
“Trần Trần buổi sáng ngoan ?"
Trần Trần gật đầu:
“Ngoan lắm ạ ~~ Con giúp các bạn gấp tàu tàu ~~ vượt qua biển lớn thăm ông nội ạ ~~"
Tô Đào Đào hôn lên má nhóc con một cái, từ khi Trần Trần nhận chiếc xe tăng đầu đ-ạn từ Phó Chinh Đồ, nhóc vẫn luôn canh cánh trong lòng về “ông nội", cô dối một cách thiện ý, đến giờ kết thúc thế nào, chỉ thể đợi nhóc lớn hơn một chút mới cho nhóc sự thật.
Tô Đào Đào cũng là đúng sai, Trần Trần là một đứa trẻ bình thường, lẽ ngay từ đầu nên cho nhóc sự thật rằng ông nội còn đời nữa.
Trần Bình Quả chạy tạch tạch tới, Hạ Tri Thu giải thích nguyên nhân đưa phần thịt lợn nướng của cô và dì Tần cho họ.
Trần Bình Quả hớn hở nhận lấy, híp mắt :
“Thư ký Hạ, Đông Đông hôm nay ngoan;
Xưởng trưởng Tô, Trần Trần cũng ngoan, buổi sáng đều là bé dẫn mấy bạn nhỏ cùng chơi, một tấm gương , hôm nay tất cả các bạn nhỏ đều ngoan và lời ạ."
Trần Trần là nhỏ tuổi nhất trong tất cả các bé, ngờ là bé dễ trông nhất, còn là nhân vật linh hồn trong đám trẻ, đều xoay quanh bé, do dẫn dắt cả hội chơi đùa, cơ bản là các cô cần bận tâm gì nhiều.
Trần Bình Quả cảm thấy cô giáo lớp mẫu giáo quá nhàn nhã, nếu ngày nào cũng thế thì cô nhận lương cũng thấy c.ắ.n rứt lương tâm mất thôi.
Tô Đào Đào gật đầu:
“Vậy thì , chúng dẫn các cháu ăn cơm , cô và dì Tần cũng ăn cơm , khi buổi chiều chúng sẽ đưa các cháu ."
Phó Viễn Hàng các bạn học đuổi theo hỏi liệu thể bảo Trần Trần gấp cho họ một con tàu , trông nó quá, họ cũng một con.
Phó Viễn Hàng mỉm từ chối.
Trần Trần gấp đồ tùy thuộc tâm trạng, cũng dễ dàng tặng khác, những thứ họ cùng chơi buổi tối chắc chắn nhóc con cũng sẽ thu hồi về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-200.html.]
Mộc Mộc kẹp cổ Phó Viễn Hàng:
“Trần Trần gấp xe tăng ?
Anh một chiếc xe tăng."
Phó Viễn Hàng gật đầu:
“Chắc là đấy, gì mà nó gấp cả, còn nó chịu gấp cho thì em ."
Mộc Mộc:
“...
Đừng mà ly gián, cục cưng Trần Trần thể gấp cho chú Mộc Mộc của nó chứ?"
Phó Viễn Hàng:
“Anh tự mà hỏi thì ."
Mộc Mộc tìm Trần Trần, quả nhiên nhóc con từ chối thẳng thừng, Mộc Mộc tỏ vẻ đau lòng.
Chiếc “tọa kỵ" oai phong của Trần Trần thu hút những ánh mắt ngưỡng mộ đồng loạt từ các bạn nhỏ, đặc biệt là cặp song sinh, đây là đầu tiên các bé thấy “tọa kỵ" của Trần Trần.
khi thấy cái tên “tọa kỵ", chị gái sinh đôi hơn bốn tuổi Phùng Thái Hồng hiểu nhiều hơn một chút, bé “ơ" một tiếng hỏi:
“Trần Trần ơi, tại tên xe của bạn giống tên tàu ?"
Trần Trần :
“Đây là tên của ba ba tớ ~~ Ba ba tớ tên là Phó Chinh Đồ ~~ Cái lò nướng ở nhà tớ mới là tên của tớ ~~ Người một nhà ~~ Viết tên ai cũng hết á ~~"
Tô Đào Đào suýt chút nữa bật thành tiếng, lúc đầu là bạn nhỏ nào thấy xe của tên ba ba mà vui nhỉ?
Tuy nhiên trẻ con vẫn chơi cùng trẻ con, như lợi cho việc phát triển ngôn ngữ, mới bấy nhiêu thôi mà Trần Trần chuyện dường như trôi chảy hơn một chút .
Phùng Thái Hồng “ồ" một tiếng, ngoan ngoãn nắm tay Lưu Ngọc Bình tiếp hỏi nữa.
Buổi trưa ăn cơm ở nhà ăn xong về nghỉ ngơi một lát, buổi chiều tiếp tục việc.
Thời tiết buổi trưa đội nắng về về vẫn quá vất vả, lớn thì , trẻ nhỏ nhất là nên, Tô Đào Đào nghĩ là để sẵn mấy chiếc chiếu trúc nhỏ trong lớp, cho các bé trưa ăn cơm ở nhà ăn xong thì về thẳng lớp nghỉ ngơi cho .
Lúc ăn cơm tối, Tô Đào Đào ý tưởng với Phó Chinh Đồ.
Phó Chinh Đồ :
“Anh sẽ tìm thợ mộc đóng cho bọn trẻ mấy chiếc giường nhỏ, ngủ đất thoải mái, em nộp đơn xin mua cho bọn trẻ một chiếc quạt máy nhỏ, nếu buổi trưa ngủ trong lớp cũng nóng lắm."
Tô Đào Đào suy nghĩ một chút:
“Lớp mẫu giáo là phụ thuộc xưởng thực phẩm chúng , tính tài khoản của xưởng cũng .
, là ngày mồng sáu tháng thủ đô họp ?"
Phó Chinh Đồ gật đầu:
“Tối mồng năm , sáng mồng tám mới họp."
Tô Đào Đào:
“Vậy em chuẩn xong sản phẩm ngày mồng năm, để vận chuyển theo xe đến thủ đô, cả hai loại hương vị cộng vài nghìn phần đấy, thời gian đúng là khá gấp."
Phó Chinh Đồ:
“Chẳng chỉ một loại hương vị ?"
Tô Đào Đào:
“Em định tăng thêm một loại hương vị lạc vừng, loại đó đắt hơn một chút nhưng sẽ thơm hơn, đợi ngày mai một mẻ ăn thử là ngay."