Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 198
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ Trần Bình Quả quá yêu trẻ con, tự chuẩn ít đồ chơi nhỏ cùng sách thiếu nhi, đủ để các bé chơi cả ngày thấy chán.”
Công nhân viên xưởng cũng mới chỉ hơn ba mươi , bên ngoài tạm thời ý định gửi con lớp mẫu giáo, trừ những lập gia đình và con cái quá tuổi, thực tế trẻ gửi lớp mẫu giáo chỉ sáu bé, trong đó bao gồm cả Trần Trần và Đông Đông, vì dì Tần và Trần Bình Quả hai trông nom cũng nhẹ nhàng.
Tất nhiên đây chỉ là lúc mới bắt đầu, cùng với việc xưởng mở rộng tuyển dụng và lớp mẫu giáo ngày càng vận hành hơn, trẻ gửi tới chắc chắn sẽ càng ngày càng nhiều, đến lúc đó mới cân nhắc việc xây dựng riêng một trường mẫu giáo độc lập, tạm thời chỉ thể quá độ như thôi.
Phó Chinh Đồ đưa con tới nơi, xoa đầu nhóc con xong là vội vàng ngay.
Phó Viễn Hàng vẫn đến giờ lớp, nhưng Tô Đào Đào bảo cứ về lớp , tan học và Trần Trần thể qua tìm chơi.
Sau khi xong thủ tục đăng ký cho tất cả các bé, Tô Đào Đào :
“Trần Trần lời cô giáo Tần và cô giáo Trần nhé, tan học cũng thể sang tìm chú út chơi, lúc trong lớp ngoan ngoãn nhé."
“Được ạ ơi ~~" Dù Trần Trần cũng mang theo một cặp đầy bảo bối của , với bé mà thì ở cũng như , chỉ là chỗ chơi khác chút thôi.
Cậu nhóc duy chỉ một sự chấp niệm đối với việc thi cử, thấy dì Tần câu đầu tiên hỏi:
“Cô giáo Tần ơi ~~ Lúc nào con thể thi cử ạ ~~"
Với một em bé nhỏ thế , lớn chắc chắn sẽ ấn tượng sâu sắc nhất với bé nào ngoại hình xinh xắn, dì Tần ấn tượng cực kỳ sâu sắc với Trần Trần, ngày phỏng vấn bé cạnh Tô Đào Đào, như một tiên đồng hạ phàm, một vốn luôn nghiêm túc như bà cũng nhịn mà trở nên ôn tồn, âm lượng khi chuyện cũng giảm xuống mấy decibel:
“Bạn nhỏ Phó Hạo Trần, cô giáo còn dạy kiến thức gì mà, thi cử ?"
Trần Trần chớp mắt:
“Bởi vì sáng nay con ăn một trăm điểm ạ ~~ Con thi một cái một trăm điểm ~~ Mang về tặng ạ ~~"
Dì Tần nhiều phụ ngày đầu tiên con học sẽ cầu một điềm lành, cho con ăn hai quả trứng gà cộng một chiếc đũa, nhà nào điều kiện thì thêm một chiếc quẩy ngụ ý một trăm điểm, liền :
“Vậy lát nữa cô giáo giao bài tập cho cả lớp, nếu các con đều đúng thì cũng thể nhận một trăm điểm đấy."
Đông Đông giơ tay:
“Con cũng , con cũng ăn một trăm điểm !"
Hai bé gái khác lớn hơn một chút cũng yếu ớt giơ tay:
“Bọn con cũng ăn ạ..."
Trần Trần “Ơ ~~" một tiếng:
“Vỏ ốc cũng cái nào giống hệt nha ~~ Sao các bạn lớn lên giống hệt thế ạ ~~"
Tô Đào Đào :
“Các bạn là sinh đôi, nên mới giống hệt ."
Cặp chị em sinh đôi đúng là giống thật, từ quần áo đến cách ăn mặc đều y đúc, ngay cả Tô Đào Đào cũng phân biệt ai là chị ai là em.
Mẹ của cặp song sinh tên là Lưu Ngọc Bình, đương nhiên là công nhân trong xưởng, bà chỉ ai là chị, ai là em thì bọn Tô Đào Đào mới .
Trần Trần nghiêng cái đầu nhỏ hỏi:
“Sinh đôi là cái gì ạ ~~"
Tô Đào Đào:
“Chính là cùng một lúc m.a.n.g t.h.a.i hai em bé đó con, của Bạch Bạch chẳng cùng lúc sinh Bạch Bạch và Đại Hắc ?
Bạch Bạch và Đại Hắc lúc nhỏ giống hệt ?
Sinh hai là sinh đôi, sinh ba là sinh ba, cứ thế suy ."
Cái gọi là “lúc nhỏ" thực mới chỉ là nửa tháng , vật giống chủ nhân, Bạch Bạch hiện tại b-éo hơn Đại Hắc chỉ một vòng, trông chẳng giống chút nào.
“À ~~" Trần Trần lắc đầu lắc não, “Vậy Trần Trần và Đông Đông là sinh một đôi ~~"
Tô Đào Đào:
“..."
Có thể giải thích như ?
Tô Đào Đào đồng hồ, thấy đến lúc về xưởng, liền :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-198.html.]
“Cô Tần, cô Trần, ở đây giao cho hai cô nhé, trưa bọn qua đón, tạm thời cứ thế , nếu chúng quấy quá thì cứ đưa qua xưởng thực phẩm."
Hai cô giáo gật đầu:
“Cứ yên tâm giao lũ trẻ cho chúng ."
Tô Đào Đào cùng mấy vị phụ khác vội vàng về xưởng.
Cuộc đời học ở lớp mẫu giáo của bạn nhỏ Phó Hạo Trần cũng chính thức bắt đầu...
Chương 157 tới giao 'phát tài' đây
Đổng Thăng Bình vẫn là đến việc sớm nhất, mở cửa từ sớm để đợi sẵn, ở cổng cầm sổ danh sách đăng ký từng một thời gian xưởng, dì Chung cũng đang giúp điểm danh.
Dì Chung xem đăng ký cảm thán:
“Tiểu Đổng con nhận mặt giỏi thật đấy, mới gặp qua một hôm qua mà đều nhớ hết ?"
Đổng Thăng Bình :
“Nhớ ạ, đây đám lính con dẫn dắt còn nhiều hơn thế ."
Khi , trong mắt lấp lánh ánh sáng và niềm hy vọng, chắc hẳn nhớ những ngày tháng dẫn quân, cùng đồng đội kề vai chiến đấu .
Dì Chung là vô tư như thấy cũng thấy tiếc cho .
Lúc Tô Đào Đào và Hạ Tri Thu đến nơi thì đại đa công nhân viên đều đến vị trí, chỉ thiếu mấy đưa con mẫu giáo.
Sau khi giúp họ đăng ký xong, dì Chung hỏi:
“Sắp xếp thỏa cho hai đứa nhỏ chứ?"
Tô Đào Đào gật đầu:
“Sắp xếp xong cả ạ."
“Mọi đến đông đủ ?"
Tô Đào Đào hỏi Đổng Thăng Bình.
Đổng Thăng Bình:
“Trừ hai cô giáo lớp mẫu giáo , đến là ba mươi ba, thực tế đến là ba mươi ba, đủ ạ."
Tô Đào Đào:
“Được, nghi thức khai trương sẽ dẫn mấy bắt đầu công tác chuẩn , Tri Thu cô dẫn vài quét dọn vệ sinh một chút, dì Chung, dì dẫn những còn rửa sạch phơi khô tất cả các dụng cụ cần dùng, nửa tiếng bộ tập trung ở xưởng sản xuất."
Hạ Tri Thu và dì Chung gật đầu:
“Được."
Lúc , Tiểu Lục cũng tới, vác con lợn sữa nướng mà Tô Đào Đào dặn nhà bếp lớn chuẩn từ .
“Nước sôi nước sôi!
Tránh tránh !
Chị Tô, tới giao 'phát tài' đây, chân lợn nướng phát tài tới đây!"
Tô Đào Đào:
“..."
Cái hoạt náo viên .
, Tô Đào Đào từ mấy ngày nhờ nhà bếp lớn đặt một con lợn sữa nướng, nhưng thời lợn quý, nuôi lớn thì nỡ g iết, lợn sữa nướng quá xa xỉ, cô đành lùi một bước, nhờ đầu bếp nướng giúp một cái chân lợn.
Ngay cả cái chân lợn nướng cũng khiến nhà ăn lớn tốn ít tâm sức, cuối cùng vẫn là nhờ quan hệ của Tiểu Lục mới đặt .
Cái chân lợn nướng bóng loáng vàng ruộm thơm phức bưng , công nhân viên mặt tại đó đều trợn tròn mắt, kìm mà nuốt nước miếng.
Dì Chung bảo hai nam đồng chí khiêng chiếc bàn trong bốt bảo vệ , Tiểu Lục đặt chân lợn nướng lên .