Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 196
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chúng thể độc chiếm bộ thị trường, chỉ thể nhanh chân chiếm lĩnh thị phần, tạo cho một ấn tượng ăn sâu tiềm thức rằng sản phẩm của xưởng thực phẩm chúng mới là hàng chính tông, nếu thị phần sẽ nhanh ch.óng các xưởng khác xâu xé mất."
Phó Chinh Đồ kinh ngạc Tô Đào Đào:
“Em thiên phú kinh doanh, cách giống kinh tế học phương Tây, nhưng phù hợp với tình hình đất nước và môi trường thị trường hiện tại của chúng ."
Tô Đào Đào gật đầu:
“ là , chúng là kinh tế kế hoạch, phương Tây là kinh tế thị trường, nhưng dù là kinh tế gì thì cũng là phục vụ tiêu dùng, chiếm lĩnh thị phần luôn luôn sai, cứ xem mức độ hỗ trợ của căn cứ thế nào, cần em đóng góp bao nhiêu kinh phí nghiên cứu khoa học thôi."
Tô Đào Đào thầm nghĩ, đợi vài năm nữa cải cách mở cửa mới bước dàn trận quan trọng đến nhường nào.
Phó Chinh Đồ ôm cô, một nữa cảm thán:
“Em sinh nhầm thời đại ."
Tô Đào Đào một tiếng, gì thêm.
Thực cô cảm thấy hề nhầm, cô của thế kỷ hai mươi mốt suốt ngày uể oải, chỉ ườn cá mặn, mỗi ngày sống vật vờ chờ ch-ết.
Còn cô hiện tại chồng con gia đình ước mơ mục tiêu, còn một nhóm chiến hữu cách mạng cùng chí hướng cùng phấn đấu, cùng g-ầy dựng sự nghiệp, góp gạch xây dựng sự phát triển của chủ nghĩa xã hội.
Tô Đào Đào nghĩ, còn phiên bản nào hơn cô lúc nữa.
Chương 155 Một trăm điểm ~~
Một ngày thứ Hai mới, là hành trình mới của Tô Đào Đào và cũng là hành trình mới của nhóc con Trần Trần.
Tối qua Tô Đào Đào công tác tư tưởng lâu cho nhóc con, để nhóc nhận thức việc học là chuyện bỏ dở giữa chừng, từ khi chính thức học thứ Hai, nếu tình huống đặc biệt thì mỗi ngày bất kể mưa gió đều học đúng giờ.
Trần Trần thực thích học, nên đồng ý ngay tắp lự.
Sáng nay, nhóc con là dậy sớm nhất nhà, dậy còn sớm hơn cả Phó Viễn Hàng.
“Chú út ơi ~~ Mặt trời sưởi m-ông ~~ Dậy học thôi ~~"
Phó Viễn Hàng đang trong giấc nồng Trần Trần lắc tỉnh dậy từ sớm, may mà tính gắt ngủ, nếu Trần Trần sẽ tét m-ông mất.
Trẻ con đồng hồ, Phó Viễn Hàng hiện tại là mấy giờ, nhưng mỗi ngày sáu giờ rưỡi sẽ tự nhiên tỉnh, bây giờ nhiều nhất chắc sáu giờ.
“Trần Trần, hơn bảy giờ cháu mới học mà, dậy sớm thế gì?"
Trần Trần chu môi:
“Mẹ ~~ Kế hoạch một ngày là ở buổi sáng nhi ~~ Con chim dậy sớm sâu nhi ăn ~~"
Nhóc con dạo học âm uốn lưỡi từ Châu Chính, cứ dùng sai suốt, ngọng nghịu vui tai, Phó Viễn Hàng xong nhịn .
“Vậy cháu dậy sớm thế định gì?"
Trần Trần dang tay :
“Cháu cũng nữa ạ ~~ Dù cũng thế mà ~~ Cháu xem dậy ạ ~~"
Phó Viễn Hàng giữ nhóc , lắc đầu :
“Anh chị ngủ muộn hơn chúng , đừng phiền họ, để họ ngủ thêm một lát, là cháu cùng chú vẽ tranh một lát nhé?"
Trần Trần gật đầu:
“Được ạ ~~"
Hai đứa trẻ lấy dụng cụ vẽ của , chuẩn ôn những kiến thức hôm qua Đường lão dạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-196.html.]
Ánh bình minh mờ ảo, khi mặt trời nhảy khỏi mặt biển, Phó Chinh Đồ đúng giờ tới phòng của các con.
Hai đứa trẻ đang ngay ngắn bàn, cúi đầu vẽ vẽ.
Phó Chinh Đồ phiền họ, xuống rửa mặt, như khi ngoài mua đồ ăn sáng.
Tối qua Tô Đào Đào dặn hôm nay mua cho Trần Trần hai quả trứng gà và một chiếc quẩy, những thứ khác thì tùy.
Phó Chinh Đồ nghĩ nhiều, đồ ăn sáng mua thống nhất là quẩy và trứng gà, cùng mấy ly sữa đậu nành.
Về đến nhà, Trần Trần trong bộ sơ mi trắng quần ngắn màu đen đợi sẵn ở cửa ôm lấy chân , ngửa cái đầu nhỏ lên tố cáo:
“Ba ba ~~ Ba ba dậy tại gọi Trần Trần ạ ~~"
Phó Chinh Đồ một tay bế nhóc con lên, giải thích:
“Ba thấy con và chú út đang chăm chỉ học tập nên nỡ phiền."
Trần Trần lắc đầu:
“Không phiền ạ ~~ Trần Trần vẽ xong từ lâu ạ ~~"
Phó Chinh Đồ:
“...
Vậy ngày mai ba dẫn con mua đồ ăn sáng nhé."
Nhóc con từ tốn gật đầu:
“Được thôi ạ."
Tô Đào Đào hôm nay vẫn là sơ mi trắng đóng thùng trong quần tây đen, tóc buộc hết lên, lộ vầng trán bóng loáng, cả thanh thoát mà đảm đang, chuẩn phong thái tinh nơi công sở, nhưng nụ của cô mang chút lười biếng quyến rũ, tả xiết.
Phó Viễn Hàng cũng mặc sơ mi trắng, thiếu niên nhỏ tuổi, lông mày tinh tế, tràn đầy sức sống.
Trong nhà một khi chuyện vui gì, cả nhà mặc định mặc sơ mi trắng hoạt động tập thể dường như trở thành một quy định bất thành văn.
Phó Chinh Đồ nghĩ, lát nữa cũng một chiếc sơ mi trắng mới .
Tô Đào Đào đặt hai quả trứng gà bóc vỏ và một chiếc quẩy bát nhỏ riêng của Trần Trần:
“Bạn nhỏ Phó Hạo Trần, đây là 'một trăm điểm' mà ba chuẩn cho con, hôm nay là ngày đầu tiên con học, ba hy vọng ngày nào con cũng thể vui vẻ học, hớn hở về nhà, thi cử đều một trăm điểm."
Trần Trần “Oa ~~" một tiếng, đôi mắt to tròn xoe rời mắt “một trăm điểm" tạo thành từ một chiếc quẩy và hai quả trứng:
“Mẹ ơi ~~ Một trăm điểm chính là một chiếc quẩy và hai quả trứng trứng ạ ~~"
Nhóc con còn nhỏ, học thuộc lòng giỏi, các chữ Ả Rập từ 1-10 và các chữ cái pinyin đều , nhưng vẫn bắt đầu học nhận mặt chữ, cũng học đến một trăm.
Tô Đào Đào gật đầu:
“ , đây chính là một trăm điểm mà chú út thường xuyên thi đó, Trần Trần cũng noi gương chú út nhé."
Trần Trần gật đầu:
“Được ạ ơi ~~ Con ạ ~~"
Trần Trần xong, bàn tay mũm mĩm cầm quả trứng lên, một miếng c.ắ.n mất nửa lòng trắng, ăn một cách ngon lành, nhóc con lòng đỏ dễ nghẹn nên ăn hết lòng trắng mới thong thả ăn lòng đỏ, vả khi ăn lòng đỏ sẽ ăn từng miếng nhỏ xíu, còn uống kèm với sữa hoặc sữa đậu nành cho dễ nuốt, nên Tô Đào Đào bao giờ lo nó nghẹn.
Tô Đào Đào ăn một quả trứng và nửa chiếc quẩy là no , Trần Trần thể ăn hết hai quả trứng và một chiếc quẩy, còn thể uống một trăm đến hai trăm ml sữa, lượng ăn đối với một đứa trẻ hơn hai tuổi thực sự là hề ít.
nhóc con đều tiêu hóa , cũng chướng bụng khó tiêu, nên Tô Đào Đào cũng mặc kệ nó, dù nó cũng tự chừng mực, ăn no là sẽ ăn thêm nữa.