Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 194
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Châu Chính cúi đầu chằm chằm nhóc, giơ hai tay đầu hàng:
“ sai , chú sai , quên mất tên đại danh của cháu là Phó Hạo Trần, nhưng cái thứ thế nào cũng giống lò nướng mà?"
Trần Trần:
“Đó là tại chú ngốc ngốc ~~ Người chính là lò nướng ~~ Không thứ thứ nọ ~~ Là cháu và ba ba ~~ Cùng với chú út cùng đó ~~"
“Được Trần Trần, chú ngốc nhé, như mất lịch sự."
Trần Trần cả ngày gặp Tô Đào Đào nên nhớ lắm, thấy Tô Đào Đào về là mắt sáng rực lên, lao tới như một quả pháo nhỏ:
“Mẹ ơi ~~ Mẹ về ~~ Trần Trần nhớ lắm luôn ~~"
Tô Đào Đào đặt đồ đạc trong tay xuống, đưa tay đón lấy nhóc con:
“Mẹ cũng nhớ con, hôm nay con ngoan ?"
Trần Trần gật đầu:
“Ngoan lắm ạ ~~ Ông nội Đường và ông nội Ngô ~~ Đều Trần Trần ngoan ~~"
Tô Đào Đào nhéo nhéo cái má phấn hồng của nhóc con:
“Nói bậy, ông nội Ngô chuyện ?"
Trần Trần nghiêng đầu suy nghĩ một chút :
“Ông nội Ngô ~~ Giơ ngón tay cái với con ~~ Chính là ý con ngoan đó ạ ~~"
Tô Đào Đào nhéo mặt nhóc con.
“Đồng chí Châu Chính đừng để bụng, cái đúng là lò nướng đấy, tối nay dùng nó nướng một món, sẽ ngay thôi."
Từ khi Phó Chinh Đồ chuyển đến nhà mới, đây là đầu tiên Châu Chính tới.
Lần đầu thấy một ngôi nhà ấm áp xinh như , nhà của Phó Chinh Đồ mà phối với chuông gió vỏ ốc cộng với khăn trải bàn hoa nhí cộng với hoa cúc họa mi ?
Lúc bước suýt chút nữa tiếng chuông gió ở cửa cho lóa mắt, cứ ngỡ nhầm chỗ.
Hồi khi và Phó Chinh Đồ cùng ở ký túc xá đơn , phòng của sạch sẽ đến mức chẳng chút nào, Châu Chính đến giờ vẫn tin nổi đây là nơi Phó Chinh Đồ ở.
Châu Chính gãi đầu hì hì:
“Chị dâu đừng chấp nhất, trêu Trần Trần chơi thôi."
“Hừ ~~" Trần Trần ôm cổ Tô Đào Đào, tặng một tiếng hừ mũi, kiêu ngạo vùi cái đầu nhỏ cổ Tô Đào Đào.
Tô Đào Đào xoa xoa lưng nhóc con:
“Trần Trần dẫn chú Châu tham quan nhà , chuẩn cơm tối."
Trần Trần miễn cưỡng buông đôi bàn tay mũm mĩm đang ôm Tô Đào Đào , với Châu Chính:
“Đi thôi ~~ Dẫn chú xem ngọn hải đăng của ông nội ~~"
Tô Đào Đào:
“..."
Cô giải thích thế nào với Châu Chính về vấn đề ông nội của Trần Trần gác hải đăng đây?
Châu Chính quả nhiên hỏi:
“Ngọn hải đăng của ông nội cháu?"
Trần Trần dùng ánh mắt kiểu “Chú ơi chú ngốc thế" Châu Chính.
Châu Chính:
“..."
Tô Đào Đào :
“Sau cơ hội sẽ giải thích với ."
Châu Chính cũng hỏi thêm nữa, lạch bạch theo m-ông Trần Trần lên lầu.
Tô Đào Đào cảm thấy Châu Chính đúng là tìm ngược, bất kể Trần Trần ghét bỏ thế nào, vẫn cứ lạch bạch theo m-ông thằng bé.
Trước cửa sổ tầng hai, Trần Trần dùng ngón tay mũm mĩm chỉ ngọn hải đăng xa xa :
“Mẹ ông nội gác hải đăng ~~ Không về nhà ~~ Rất vĩ đại đó ạ ~~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-194.html.]
Châu Chính Trần Trần thì đại khái hiểu chuyện gì xảy , cha của Phó Chinh Đồ hy sinh vì đất nước mười năm , chắc là Trần Trần hỏi về ông nội, Tô Đào Đào dùng cách để lừa thằng bé.
cha của Phó Chinh Đồ quả thực vĩ đại, gật đầu:
“Ừ, ông nội của Trần Trần vĩ đại."
Trần Trần cuối cùng cũng nghiêng cái đầu nhỏ :
“Chú gặp ông nội cháu ạ ~~"
Châu Chính lắc đầu, lúc quen Phó Chinh Đồ thì cha mất từ lâu, thể gặp ?
“Chưa gặp, nhưng chú ông vĩ đại."
Trần Trần công nhận, ngọn hải đăng híp mắt :
“Sau cháu lớn lên ~~ Sẽ một con tàu thật là to ~~" Trần Trần dang rộng hai cánh tay, so mức lớn nhất, “Đưa thăm ông nội ~~"
Châu Chính:
“..."
Muốn vĩ đại thì , nhưng tâm nguyện thăm ông nội e là thực hiện .
Châu Chính vốn chuyện nay hiếm khi yên lặng cùng nhóc con ngắm hải đăng, thêm gì nữa.
Phó Viễn Hàng cất dụng cụ vẽ xong, chạy giúp Tô Đào Đào, Tô Đào Đào bảo giúp nhóm lửa.
Tô Đào Đào tiên đem móng giò chần qua nước rửa sạch, dùng nĩa đ-âm đầy lỗ da, đó dùng chao, nước tương, đường trắng, giấm trắng điều một loại nước sốt nướng vị vặn, ướp nửa tiếng cho ngấm gia vị.
Nước sốt tỏi dùng khá nhiều, Tô Đào Đào thường sẽ chuẩn nhiều một chút, giống như lúc lò nướng nóng, hải sản rửa sạch, phết sốt lên nướng một lát là thành một món ăn.
Tô Đào Đào lót miến lên khay nướng , rửa sạch tất cả các loại hải sản vỏ đặt lên, một bên còn cho thêm chút tương ớt, bên phần của trẻ con thì cho.
Đợi lò nướng nóng xong, cho tất cả nguyên liệu nướng là .
Lúc Tô Đào Đào đang canh mướp thì Phó Chinh Đồ về đến nhà, vặn Trần Trần dẫn Châu Chính xuống lầu.
Nhóc con thấy ba ba, sải đôi chân ngắn chạy tạch tạch tới đòi ba ba bế:
“Ba ba ~~ Ba ba về muộn nhất luôn đó ~~"
Phó Chinh Đồ bế nhóc con lên, xoa xoa cái đầu nhỏ:
“Xin con, mấy ngày nay chút bận."
Theo lệ thường, với cường độ công việc thế Phó Chinh Đồ sớm nghỉ phòng thí nghiệm, hiện tại thì khác, đợi về nhà, dù bận đến mấy mỗi ngày cũng tranh thủ thời gian về một chuyến.
Tô Đào Đào tới, đón lấy cặp công văn trong tay , mỉm nhẹ nhàng:
“Về ?
Sắp ăn cơm , dẫn Trần Trần rửa tay ."
Phó Chinh Đồ định xoa đầu Tô Đào Đào, thấy Châu Chính đang dựa cửa phòng khách đầy giễu cợt, liền nén ý định đó xuống.
Phó Chinh Đồ hất cằm với Châu Chính:
“Đi rửa tay chuẩn ăn cơm."
Châu Chính “chậc" một tiếng, thong thả tới:
“Lúc , kẻ cuồng công việc nên xổm trong phòng thí nghiệm mọc nấm ?
Thế mà rảnh về ăn cơm."
Phó Chinh Đồ lười để ý , bế Trần Trần nhà vệ sinh.
Châu Chính theo hai cha con Phó Chinh Đồ, hổ :
“Phó Chinh Đồ, hôm nay ở trấn gặp bao nhiêu đều và Trần Trần như đúc từ một khuôn , qua là hai cha con, nghĩ , là nhận Trần Trần con nuôi , Trần Trần cứ gọi là cha nuôi, thấy ?"
Phó Chinh Đồ nhịn cơn giận phun một chữ:
“Cút!"
Châu Chính bỏ cuộc:
“Anh tính, Trần Trần, gọi một tiếng cha nuôi cho cha ruột cháu xem cháu gọi thế nào."
Cậu nhóc Trần Trần hỏi :
“Cha nuôi là cái thứ gì ạ ~~"