Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đối với một “con gà sắt" như dì Chung thì đây là một khoản chi khổng lồ.

 

Dì nghiến răng, bấu c.h.ặ.t tờ một hào nỡ buông tay.”

 

Mộc Mộc dùng sức giật lấy, cảm thấy “trong cái rủi cái may", nếu Phó Viễn Hàng, đời nào khoản “tiền khổng lồ" .

 

Thế là quyết định, khoản tiền tiêu vặt “kỳ đầu tiên" , cũng mời bạn Phó Viễn Hàng uống nước cam!

 

Hai thiếu niên khoác vai học, Tô Đào Đào và dì Chung trở về nhà tiếp tục việc.

 

Về đến nhà, tiên sắp xếp cho Đông Đông ngủ trưa, mấy xuống thảo luận tình hình phỏng vấn hai ngày qua.

 

Sau một ngày rưỡi phỏng vấn, bao gồm giáo viên lớp mẫu giáo, bảo vệ, công nhân sản xuất, tổng cộng chọn hai mươi tám , vẫn cần tuyển bổ sung năm .

 

Xét thấy công nhân nam ít hơn dự kiến ba , nên tổng sẽ tăng thêm hai cơ sở ban đầu, nghĩa là vẫn tuyển thêm bảy nữa.

 

Dì Chung tuy thạo tin, nhưng cũng thể quen tất cả trong khu gia đình.

 

Tô Đào Đào khoanh vùng mười trong mười mấy đang đợi xét, dì Chung đều ấn tượng gì.

 

Tô Đào Đào sắp xếp thời gian phỏng vấn hai cho mười sáng mai.

 

Hạ Tri Thu lập tức thông báo dán, Đông Đông ngủ trưa dậy chơi với Bạch Bạch một lát cũng đòi theo.

 

Chốc lát, trong nhà chỉ còn một Tô Đào Đào.

 

Trộm nửa ngày thảnh thơi, từ khi xuyên đến đây Tô Đào Đào hiếm khi thời gian ở một như , cũng nhóc Trần Trần hôm nay thế nào .

 

Cô tự pha cho một ly hoa cúc, lên căn phòng phía Tây tầng hai nơi thể ngắm hoàng hôn, định xem hoàng hôn một lát, kết quả đầy hai phút nóng đến toát mồ hôi hột.

 

Thôi bỏ , cái giá của sự lãng mạn quá cao, cô lãng mạn nổi.

 

Chương 148 Con và ba ba thông minh nhất

 

Tô Đào Đào tầng một lập tức hóa thành đầu bếp nhỏ, chuẩn bữa tối cho ba vị quý ông trong nhà.

 

Nhân vật chính hôm nay vẫn là lò nướng.

 

Ngoài thùng hàu , Tô Đào Đào còn mua thêm sò điệp và vẹm xanh.

 

Thời buổi ăn mấy loại vỏ sò thật sự rẻ, chỉ điều quá tốn nước xốt tỏi băm, mà nước xốt tỏi băm quá tốn dầu.

 

Phó công đổi hết phiếu dầu của hai em Chu Chính sang mới đủ dùng.

 

Không Chu Chính ngóng từ tay nghề nấu nướng của cô khá, bèn với Phó Chinh Đồ rằng đưa phiếu dầu cho cũng , nhưng đến nhà họ ăn một bữa cơm, nếm thử tay nghề của cô.

 

Phó Chinh Đồ trưng cầu ý kiến của cô.

 

Người ý thức về lãnh thổ mạnh nhất trong nhà thực chính là Phó Chinh Đồ, ý kiến là , thỉnh thoảng đến một Tô Đào Đào cũng .

 

Cô và dì Chung, Hạ Tri Thu đều cách an , chi-a s-ẻ đồ ăn thì , nhưng khi đàn ông trong nhà ăn cơm, họ sẽ nhà đối phương ăn chực, cho dù tay nghề của Tô Đào Đào đến mấy, họ đều ăn ý bao giờ đề cập đến yêu cầu .

 

Khoảng cách an khiến Tô Đào Đào cảm thấy thoải mái.

 

Dì Chung là một kỳ lạ, dì bủn xỉn, thích góp vui, thích bát quái... nhưng dì chừng mực, bao giờ khiến khác cảm thấy khó chịu.

 

Hạ Tri Thu thì cần , bản là một chừng mực, năng lực việc và tinh thần trách nhiệm đều cao.

 

hai viên mãnh tướng , xưởng mới thể triển khai thuận lợi như .

 

Tô Đào Đào một đĩa lớn nước xốt tỏi băm.

 

Mẻ hàu đầu tiên đương nhiên là nướng cho bạn Mộc Mộc của Phó Viễn Hàng.

 

Tô Đào Đào chỉ nướng cho mười con hàu mà còn tặng thêm hai con sò và mấy con vẹm xanh, nướng đầy một đĩa lớn.

 

Cái gì gọi là nước tương đắt hơn gà?

 

Chính là đây chứ .

 

Thời buổi hải sản vỏ đáng tiền, nhưng dầu đặc biệt đắt.

 

Nướng hải sản một , tiền dầu còn đắt hơn tiền hải sản, Tô Đào Đào còn chỉ là tạm bợ chứ nỡ cho nhiều đấy.

 

“Tiểu Hàng, nhanh lên chút, tớ ngửi thấy mùi hàu nướng thơm phức !"

 

Mộc Mộc hôm nay nhất quyết chịu đ-ánh bóng với Phó Viễn Hàng, tan học kéo chạy vội về nhà.

 

Mới đến chân cầu thang ngửi thấy mùi hàu nướng, mùi vị chỉ Tô Đào Đào mới , ngửi một cái là ngay.

 

Phó Viễn Hàng vẻ mặt bất đắc dĩ:

 

“Hàu nó mọc chân cuống lên thế?"

 

Mộc Mộc cứ thế chạy tót lên :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-188.html.]

“Cậu ngày nào cũng ăn cơm chị dâu nấu đương nhiên là thấy hiếm, tớ thì khó khăn lắm mới ăn một !"

 

Mộc Mộc hít một thật sâu:

 

, chính là mùi , xong xong , tớ sắp chảy nước miếng , nhanh lên!"

 

Cậu đến cửa còn hét lớn:

 

“Chị dâu Đào Đào ơi, em nóng lòng ăn hàu lắm !"

 

Cái thằng lém lỉnh ...

 

Tô Đào Đào mở cửa:

 

“Em đúng là canh giờ đấy, mới lò là về đến nơi."

 

Tô Đào Đào chỉ đống hải sản cô dời sang cái mẹt:

 

“Chỗ đều là của em, bưng về nhà mà ăn."

 

“Oa..."

 

Mắt Mộc Mộc sáng rực lên:

 

“Đều là của em ạ?

 

Thế thì ngại quá."

 

Động tác của cái tay thì như , trực tiếp đưa tay bưng .

 

Tính cách Mộc Mộc hào sảng, bao giờ vòng vo, Tô Đào Đào thích nhất là tính cách phóng khoáng như thế.

 

“Ừm, đều là của em."

 

“Thế thì cảm ơn chị dâu Đào Đào ạ, em ăn xong sẽ mang cái mẹt trả."

 

Phó Viễn Hàng:

 

“Cậu chậm thôi, cần tớ giúp ?"

 

Mộc Mộc lắc đầu:

 

“Không cần cần, tớ bưng , giúp tớ giữ cửa là ."

 

Trước khi bưng còn nhét tay Phó Viễn Hàng một con hàu:

 

“Cho một con ăn cho đỡ thèm ."

 

Phó Viễn Hàng:

 

“..."

 

Cậu tưởng tớ là chắc?

 

Sau khi Mộc Mộc , Tô Đào Đào mới hỏi Phó Viễn Hàng:

 

“Tiểu Hàng ăn gì nhất nào?"

 

Phó Viễn Hàng nghĩ ngợi, bày tỏ ý kiến:

 

“Sò điệp ạ."

 

Tô Đào Đào an lòng, nếu là đây sẽ “Gì cũng " hoặc là “Nghe theo chị dâu ạ":

 

“Biết chọn đấy, chị cũng thích sò điệp, chúng nướng sò điệp ."

 

Phó Viễn Hàng híp mắt:

 

“Em rửa tay qua giúp chị."

 

Tô Đào Đào:

 

“Được."

 

Khi sò điệp lò, Phó Chinh Đồ dắt Trần Trần trở về.

 

Bình thường nhóc con về nhà nhất định sẽ lạch bạch chạy tìm ngay, nhưng hôm nay hai cái má nhóc phồng lên như cá nóc, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lộ rõ bốn chữ “con vui".

 

Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng đều thấy kỳ lạ vô cùng.

 

Phó Viễn Hàng giúp nhóc con “tháo trang " hỏi:

 

“Trần Trần thế?"

 

Nhóc con vẫn phồng má lời nào.

 

 

Loading...