Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 183
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Lục bỗng nhiên hét lớn:
“Em đồng ý!"
Ánh mắt của những xung quanh truyền đến vẻ khác thường.
Tô Đào Đào:
“..."
Cầu hôn gì mà đồng ý cái nỗi gì?
Tiểu Lục ghé gần:
“Chị, em hiểu mà, dù em cũng là nhân viên cơ động, giúp ai việc cũng thế thôi, giúp chị việc còn thể giúp nhà máy chúng tiết kiệm chi phí, chị cứ việc mượn em qua mà dùng, cần chị trả lương ."
Tô Đào Đào:
“..."
Có chút ngại ngùng đấy nhỉ, xem, nhà máy chúng , giác ngộ cao thế chứ lị.
“Thế còn đội trưởng đội vận tải..."
“Hì," Tiểu Lục xua tay, “Em là hạng tầm hạn hẹp thế ?
Em là hạng đó ?
Chị Tô là chuyện lớn, thể theo bên cạnh chị Tô học hỏi điều gì đó ý nghĩa hơn nhiều so với cái chức đội trưởng đội vận tải vớ vẩn ."
Tiểu Lục xoa xoa tay:
“Nói thật với chị Tô, đội trưởng đội vận tải là do em cố tình nghĩ đấy thôi, chẳng là để chiếm một chỗ , em cũng thiết tha cái vị trí đó lắm, thể theo bên cạnh chị Tô việc là ."
Tiểu Lục nắm tay đ-ấm đ-ấm ng-ực trái:
“Chúng nhé, chúng việc dựa lương tâm, hiện tại em nhân viên ngoài biên chế , đợi nhà máy chúng hiệu quả, chị nhất định điều em về chính thức ngay lập tức."
Tô Đào Đào:
“..."
Cô cái tên tinh quái tám trăm cái tâm nhãn , ngày qua ngày, ai hố ai còn chừng , nhỡ ngày sơ ý một cái là hố ngay.
Tô Đào Đào dùng ngón tay thuôn dài chỉ chỉ trung về phía :
“Chị chỉ một yêu cầu thôi, trung thực, việc thành thật, đừng dùng tâm nhãn với chị, chị đủ sức lực để ứng phó với tám trăm cái tâm nhãn của , như thế chị sẽ trực tiếp dùng luôn đấy."
Tiểu Lục vội vàng lắc đầu:
“Em nào dám chứ chị Tô, em dù sợ đắc tội chị thì cũng sợ đắc tội Phó công mà, yêu cầu của Phó công đối với cấp là cao nhất đấy, nếu em là hạng phù phiếm thì thể theo bên cạnh Phó công việc ?"
Thế thì giỏi ngụy trang!
Tô Đào Đào cũng lười phàn nàn, Phó Chinh Đồ Tiểu Lục ở mặt bao giờ giở trò trêu chọc, ngoan ngoãn như chim cút , chỉ ở mặt cô mới là cái thuộc tính tấu hài .
năng lực việc của Tiểu Lục thật sự gì để .
Thực Tô Đào Đào cũng chỉ thử lòng một chút thôi, nhà máy của cô nuôi kẻ rảnh rỗi, căn cứ cũng , bình thường vẫn bận rộn, ngựa chạy mà cho ngựa ăn cỏ, đời gì chuyện hời như ?
Đợi đến lúc bận rộn quá xuể thì vẫn cần xin lệnh điều động từ căn cứ để chính thức điều qua.
Tô Đào Đào tranh thủ ghé qua hợp tác xã mua một ít thức ăn, tầm thì thịt tươi còn nữa , cô mua hai cái đùi vịt lạp, định tối nay món lẩu vịt lạp bí đao đơn giản.
Gần đây cô phát hiện một công dụng khác của lò nướng, đó chính là hầm, tức là thể cho cả nồi đất lò để hầm chín thức ăn bên trong, như món ăn lò sẽ nước canh ngọt thịt mềm, mang một hương vị riêng biệt.
Đây , vịt lạp hầm bí đao, cho thêm ít nấm hương mộc nhĩ, là một ngày mấy đứa nhỏ nhà hàng xóm thèm .
Tô Đào Đào còn tiện thể cho luôn cơm niêu hầm chín, bỏ thêm vài củ khoai tây khoai lang các loại ngũ cốc thô , bữa tối thật sự thể nhàn hơn nữa.
Trần Trần đang dạy Bạch Bạch đuổi theo vật thể di động, nhóc ném một miếng gỗ nhỏ xa, bảo Bạch Bạch ngậm về.
Bạch Bạch đuổi theo quỹ đạo di chuyển của miếng gỗ, miếng gỗ chạm đất, nó liền lon ton ngậm về đặt tay Trần Trần.
Đại khái là chủ nào tớ nấy, Bạch Bạch chắc cũng là “Trần Trần" của giới loài ch.ó, đặc biệt thông minh, nhiều kỹ năng chỉ cần dạy vài là , ví dụ như bây giờ nó vệ sinh lung tung nữa, nhà vệ sinh.
Hầu hết các mệnh lệnh Trần Trần đưa nó đều thể hiểu và thực hiện, dù Trần Trần cũng coi nó như em trai mà nuôi, thỉnh thoảng lén lút lưng Tô Đào Đào cho nó ăn ít cơm trắng, khoai lang hoặc trứng gà gì đó, Tô Đào Đào cũng coi như thấy.
Chó vẫn dễ nuôi, đường ruột đỏng đảnh như ch.ó cảnh, khi thích nghi với môi trường Tô Đào Đào cũng để ý nhiều nữa, chỉ dặn nhóc con những thứ quá mặn quá ngọt, tóm là mùi vị quá nồng thì hiện tại vẫn cho ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-183.html.]
Trần Trần thường chỉ cho nó ăn những thứ thanh đạm, Tô Đào Đào cũng quản nữa.
“Trần Trần đây."
Tô Đào Đào ngoắc tay gọi nhóc con .
Nhóc con xoa xoa đầu Bạch Bạch:
“Mẹ gọi ~~ em tự chơi một lát nhé~~ ngoan nhé~~"
Nhóc con bước đôi chân ngắn “đùng đùng đùng" chạy về phía :
“Có chuyện gì thế ơi?"...
Chương 144 Không , em học giỏi lắm
Tô Đào Đào ôm lấy nhóc con, lau mồ hôi trán cho nhóc:
“Hôm nay theo gặp bao nhiêu là chị chú bác, ai để ấn tượng đặc biệt sâu sắc cho Trần Trần nhỉ?"
Nhóc con chớp đôi mắt to:
“Mẹ ơi~~ cái gì là ấn tượng~~ đặc biệt sâu sắc ạ~~"
Tô Đào Đào:
“..."
“Chính là ai mà Trần Trần đặc biệt nhớ kỹ ?"
“À~~" Nhóc con nghiêng đầu nghĩ một lát, chậm rãi , “Chị Trái Táo~~ chú Gia Gia~~ chú giải phóng quân~~"
Tô Đào Đào:
“..."
“Tại con nhớ chị Trái Táo thế?"
Trần Trần :
“Xinh ~~ ~~"
Được , ai cũng yêu cái , nhóc con hai tuổi hình thành hệ thống thẩm mỹ .
“Còn chú Gia Gia?"
Trần Trần:
“Cao~~ khỏe mạnh ạ~~ ~~"
Tô Đào Đào:
“...
Thế còn chú giải phóng quân?"
Trần Trần:
“Quần áo ~~ oai phong ạ~~"
Tô Đào Đào giơ ngón tay cái về phía Trần Trần:
“Trần Trần giỏi lắm, nhiều thế cơ , thế nếu để chị Trái Táo cô giáo của con, lúc bận con và Đông Đông học ?"
Trần Trần nghiêng đầu nghĩ một lát, thành thật :
“Muốn theo cơ~~"
Tô Đào Đào xoa đầu nhóc con:
“Mẹ cũng tiện mang Trần Trần theo , vả Trần Trần cũng giống như chú út ngày nào cũng học, một học sinh ngoan chứ."
Trần Trần ngẩng cái đầu nhỏ lên:
“ mà ơi~~ chân của con~~ dài bằng chú út ~~ thể tự ạ~~ cần bế nữa~~"
Tô Đào Đào bế nhóc con lên:
“Mẹ , cũng mang Trần Trần theo, nhưng học tiếp thu kiến thức càng quan trọng hơn, như Trần Trần mới tiến xa hơn cao hơn ."