Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trình Hoằng Nghị là một đứa trẻ mới lớn, thấy ánh mắt ăn tươi nuốt sống của cha, cuối cùng vẫn sợ hãi, nức nở, dáng vẻ lớn mà dám:

 

“Không, con, là, là Lý Tuấn Hùng đẩy con, con, con mới vô ý va xe của nó, hỏng vỏ ốc của nó, cố ý, con cũng xin ..."

 

Câu cuối cùng nhỏ, bởi vì lời xin lúc đó hề thành tâm.

 

Trình Kiến Quốc:

 

“Lý Tuấn Hùng là ai?

 

Tại mày vẫn chơi với những đứa trẻ hư hỏng đó?"

 

Trình Hoằng Nghị lúc thật sự, việc đầu tiên là đùn đẩy trách nhiệm:

 

“Là, là chơi với dì Dương, con mới chơi với Lý Tuấn Hùng."

 

Trình Kiến Quốc:

 

“Dì Dương?

 

Lý Tuấn Hùng?"

 

Trình Kiến Quốc nhớ :

 

“Vợ và con của Lý Đông Thanh?"

 

Trình Hoằng Nghị Lý Đông Thanh, Trình Kiến Quốc lắc đầu:

 

“Con , tóm chính là dì Dương thường xuyên ở cùng đấy."

 

Răng hàm Trình Kiến Quốc gần như nghiến nát:

 

“Sao là họ nữa?!

 

Lý Đông Thanh là một đôn hậu như thế, tại vợ và đứa con như ?

 

Sau mày chơi với họ nữa!"

 

Trình Kiến Quốc nghĩ đến chính , ông tự hỏi cũng coi là đôn hậu, chẳng cũng vợ và dạy đứa con như ?

 

Càng nghĩ, Trình Kiến Quốc càng thấy bi thương, đôi mắt vốn đỏ nay càng đỏ hơn....

 

Chương 141 Để hai nhóc con “vật cát tường"

 

Khi Phó Chinh Đồ mua xong bữa sáng trở về, Tô Đào Đào đang lười biếng vươn vai.

 

Trần Trần “đùng đùng đùng" chạy lên lầu xem dậy .

 

Tô Đào Đào mở mắt thấy nhóc con tràn đầy sức sống đang bò bên mép giường.

 

Trần Trần cúi đầu dán mặt mặt , đôi mắt to cong :

 

“Mẹ ơi~~ chào buổi sáng ạ~~"

 

Tô Đào Đào híp mắt vươn tay kéo nhóc con thơm một cái:

 

“Chào buổi sáng, bảo bối."

 

Trần Trần ôm cổ Tô Đào Đào dụi dụi:

 

“Ba ba mua cho ~~ món thích nhất (thích nhất)~~ cháo đậu xanh~~"

 

Tô Đào Đào nhớ cái tư thế hận thể vò cô thành hình tròn ấn dẹt xuống của Phó công tối qua, cô cảm thấy Phó công cần uống canh đậu xanh để hạ hỏa hơn cả cô.

 

Tô Đào Đào dắt nhóc con xuống lầu, “ em điền ốc" bày sẵn bữa sáng, giữa bàn còn một bó hoa cúc nhỏ đang nhỏ nước, rõ ràng là mới hái về.

 

Trần Trần chỉ bó hoa cúc nhỏ:

 

“Mẹ ơi~~ hoa hoa (hoa hoa)~~ tặng đấy~~"

 

Tô Đào Đào cúi hôn lên má nhóc con:

 

“Cảm ơn Trần Trần, thích."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-180.html.]

Mỗi ngày tặng cô một bó hoa cúc tươi, lẽ là điều lãng mạn nhất mà Phó công thể nghĩ .

 

Trần Trần và chú út cho Bạch Bạch ăn , Phó Chinh Đồ đến bên cạnh Tô Đào Đào, nhẹ nhàng xoa vùng thắt lưng của cô, hạ thấp giọng hỏi:

 

“Còn khó chịu ?"

 

Tô Đào Đào liếc xéo , ánh mắt lúng liếng, vạn chủng phong tình:

 

“Sắp bóp gãy , xem?"

 

Phó Chinh Đồ thêm chút lực giúp cô xoa xoa:

 

“Xin , sẽ nhẹ tay hơn."

 

Da cô quá mỏng manh, chỉ cần dùng lực một chút là làn da trắng như tuyết sẽ để những vết xanh tím.

 

Tô Đào Đào gạt tay , đôi mắt lườm , như hờn dỗi như nũng nịu.

 

Phó Chinh Đồ , bàn tay với những khớp xương rõ ràng xoa xoa đầu cô, khi thu tay về còn nhẹ nhàng nhéo má cô:

 

“Tối nay sẽ nhẹ tay."

 

Tô Đào Đào lườm , gạt tay , độ cong nơi khóe môi Phó Chinh Đồ càng lớn, nắm lấy tay cô bóp bóp.

 

Trần Trần hôm nay thể theo , vui mừng đến mức ăn thêm nửa chiếc quẩy.

 

Nếu Tô Đào Đào ngăn , nhóc còn sẽ ăn thêm bao nhiêu nữa.

 

Sáng sớm ngoài một , Trần Trần trực tiếp đeo ba lô nhỏ, đội mũ cói nhỏ, treo vỏ ốc biển lớn lên là thể khỏi cửa .

 

Hôm nay là ngày phỏng vấn đầu tiên, dì Chung và Hạ Tri Thu đến nhà ăn lớn từ sớm để bố trí địa điểm.

 

Tô Đào Đào vẫn theo lệ cũ qua công trường , xem chỗ nào cần trao đổi , việc suôn sẻ, cô mới nhà ăn lớn, bảo nhà bếp hôm nay chuẩn thêm nhiều giải nhiệt để những đến phỏng vấn cũng thể lấy uống bất cứ lúc nào.

 

Bên phía nhà ăn dốc lực phối hợp với công việc của Tô Đào Đào.

 

Trước khi cuộc phỏng vấn bắt đầu, dì Chung đem chuyện tối qua kể cho Tô Đào Đào , ngay cả chuyện đội trị an đào Mạc Gia Triết cũng luôn.

 

theo lão Mạc đông bôn tây tẩu bấy nhiêu năm, đây là đầu tiên thấy khu tập thể xảy trận thế lớn như , tối qua thật là hữu kinh vô hiểm, nếu đội trị an kịp thời chạy đến, chắc chắn sẽ xảy chuyện lớn, còn nhờ Chinh Đồ nhà cháu."

 

Dì Chung thật sự càng nghĩ càng thấy sợ, bắt đầu nhịn phàn nàn về con trai cả nhà :

 

“Thằng Gia nhà cái gì cũng , chỉ mỗi tội là quá nhiệt tình, chuyện gì cũng dám xông lên phía , tối qua nguy hiểm như thế mà nó trực tiếp xông lên luôn, suýt chút nữa sợ ch-ết khiếp, nó từ nhỏ cứ thấy quân phục là hăng hái."

 

Nói đến đây, dì Chung thở dài một tiếng:

 

“Thực nếu năm đó lúc nó nghiệp ông nội nó xảy chuyện, cần nó về chăm sóc, lỡ mất thời gian nghĩa vụ quân sự, chừng nó nhập ngũ ."

 

Dì Chung thở dài:

 

“Nói cũng , chuyện cũng trách , chăm sóc già vốn là trách nhiệm của , lúc đó và lão Mạc ở quá xa nhà, Mộc Mộc cũng còn nhỏ, thằng Gia chủ động chúng về chăm sóc ông nội."

 

Tô Đào Đào :

 

“Cháu nhớ đội trị an của căn cứ là biên chế chính thức đúng ạ?"

 

Dì Chung gật đầu :

 

, biên chế của bộ vũ trang, chẳng qua là do căn cứ quản lý."

 

Tô Đào Đào nghĩ một chút :

 

“Dì Chung, cơ hội như , dì đồng ý cho Gia Gia đội trị an ?"

 

Dì Chung :

 

“Mặc dù tối qua từ chối ngay lập tức, nhưng về nghĩ cũng chút hối hận, đó về bàn bạc với lão Mạc một chút, chúng nợ Gia Gia quá nhiều, nên theo suy nghĩ của nó mới .

 

sáng nay nó vẻ để chuyện trong lòng, còn sẽ đến phỏng vấn đúng giờ, cũng nắm bắt suy nghĩ của nó là gì, vội vàng cửa nên cũng kịp hỏi nữa."

 

Tô Đào Đào :

 

“Không ạ, lát nữa đến lượt phỏng vấn, chúng hỏi ý kiến của xem, nếu đội trị an thì tôn trọng ý kiến của thôi, trong nhà máy lúc nào cũng vị trí cho , nhưng cơ hội bên đội trị an thì thể gặp mà thể cầu."

 

 

Loading...