Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 178
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khi Phó Chinh Đồ về đến nhà, Phó Viễn Hàng đang giúp nhóc con tắm rửa.
“Trò chơi" yêu thích nhất của nhóc con với chú út chính là thuộc lòng, nào là Tam Tự Kinh, Thiên Tự Văn, Bách Gia Tính, bảng cửu chương... những sách vỡ lòng cho trẻ mầm non nhóc làu làu hết lượt, thơ Đường tống từ cũng thuộc nhiều bài.”
Đọc mãi nhóc con cũng thấy chán, bắt đầu kể chuyện:
“Ngày xửa ngày xưa ngọn lúi (núi)~~ lúi (núi) ngôi chùa~~ trong chùa ông sư già (thượng tọa)~~"
Lúc Phó Chinh Đồ bước cửa, nhóc con nhảy kênh sang kể chuyện “Ba hòa thượng nước uống"...
Không từ bao giờ, Trần Trần thể liền tù tì một câu ngắn bảy tám chữ, chỉ là phát âm vẫn còn nồng mùi sữa, chuẩn cho lắm.
Phó Viễn Hàng đối với Trần Trần cực kỳ kiên nhẫn, nhóc con nghịch nước nửa ngày chịu dậy cũng giận, cứ thế bồi nhóc vỗ nước chơi:
“Trần Trần, cháu chú út ướt hết ."
Nhóc con “khanh khách", đôi tay nhỏ mập mạp càng thêm sức vỗ nước.
Phó Chinh Đồ tiến , giống như xách một chú ếch nhỏ, xách nhóc con trần truồng khỏi nước.
Nhóc con đang chơi vui, c-ơ th-ể bỗng nhiên lơ lửng, đôi chân rời đất đ-á loạn xạ vài cái, hiểu chuyện gì đang xảy liền vùng vẫy ngoái đầu :
“Ba ba ơi~~ ba cái gì thế~~"
Phó Chinh Đồ:
“Con nên dậy , ngâm nữa là tróc da đấy."
Sau đó, nhóc con giống như một chú gà con, ba xách ngoài lau khô nước mặc quần áo .
Tính tình nhóc con , dù ba xách tới xách lui như gà con cũng giận ba, còn ôm lấy cổ ba hỏi ba việc , tại lâu thế, cảm ơn ba ...
Phó Chinh Đồ kiên nhẫn trả lời xong hết các câu hỏi của nhóc con, nước đầu nhóc cũng lau khô, bỗng nhiên :
“Từ tối nay bắt đầu con cùng ba học thuộc Pi, cái v-ĩnh vi-ễn bao giờ hết, con thuộc bao nhiêu tùy ý."
Tô Đào Đào:
“..."
Phó công , thật sự bình thường mà là quá “táng tận lương tâm" , để con trai mới hai tuổi học thuộc Pi!
Cô vội vàng giải cứu con trai :
“Trần Trần cứ theo chú út thuộc Đường Thi Tam Bách Thủ , Pi để một thời gian nữa hãy ."
Trần Trần:
“ mà ơi~~ Thơ Đường một loáng~~ là thuộc hết ạ~~ vui~~"
Tô Đào Đào:
“..."
Trần Trần hỏi ba:
“Ba ba~~ Pi là cái gì ạ~~"
Phó Chinh Đồ :
“Là tỉ giữa chu vi của một đường tròn và đường kính của nó, nó là một thập phân vô hạn tuần , con thích thuộc bao nhiêu cũng , bao giờ hết."
Nghe thấy ba chữ “ bao giờ hết", mắt Trần Trần sáng rực lên, gật đầu lia lịa, vươn tay về phía ba:
“Vâng ạ~~ ba ba~~ con thuộc~~"
Phó Viễn Hàng cũng tham gia:
“Anh, em cũng thuộc."
Trần Trần hớn hở:
“Được luôn ạ~~ chú út~~ cùng thuộc thôi~~"
Thế là Phó công bắt đầu Pi từ trong trí nhớ, lưu ý nhé, là từ trí nhớ, Phó công đại khái chỉ mất vài phút một nghìn chữ , đó đưa cho em trai và con trai:
“Đi học thuộc , thuộc xong đến lấy tiếp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-178.html.]
Hai chú cháu hăng hái đón lấy, Phó Viễn Hàng bắt đầu :
“3.1415926..."
Sau đó, nhóc con Phó Hạo Trần cũng theo:
“3.1415926..."
Tô Đào Đào:
“..."
Cô quên mất chuyện cái nhà chỉ cô là kẻ tầm thường !
Thời gian đó, Tô Đào Đào luôn những con lặp chi phối, cô nghiêm túc nghi ngờ những con đằng 3.1415926 là do Phó công tự bịa !
Một dẫn chương trình nổi tiếng từng , nếu tham gia thi đấu, hiện trường giám khảo chuyên nghiệp, thì những con hàng trăm chữ dù tự biên tự diễn cũng ai .
Tô Đào Đào cảm thấy buổi tối mơ cũng sẽ thấy Pi.
Lúc ngủ buổi tối, Tô Đào Đào bò l.ồ.ng ng-ực Phó Chinh Đồ hỏi:
“Phó Chinh Đồ, thật sự từng thuộc Pi ?
Hay là tự bịa thế?"
Phó Chinh Đồ một tay ôm lấy cô, khẽ vuốt ve tấm lưng cô, tay nhẹ nhàng quạt cho cô, đáp:
“Thật sự từng thuộc, bao giờ bịa chuyện."
Tô Đào Đào cũng chỉ là trêu chọc một chút thôi, sự nghiêm túc và tự giác của một học giả khắc sâu xương tủy của Phó Chinh Đồ, tự nhiên sẽ chuyện bịa đặt như .
Tô Đào Đào dùng mũi dụi dụi ng-ực :
“Biết Phó công lợi hại , đúng , bên hẻm chín chuyện gì chứ?"
Tay Phó Chinh Đồ xuống dần, đặt lên vùng thắt lưng mềm mại xương của cô, nhẹ nhàng bóp:
“Chắc là chuyện gì, chuyện sẽ mở loa phát thanh."
Tô Đào Đào nhắm mắt tận hưởng dịch vụ mát-xa cấp của :
“Cũng đúng, nếu thật sự xảy chuyện gì, dì Chung sớm tới gõ cửa ."
Tay Phó Chinh Đồ tiếp tục xuống, ôm lấy m-ông cô kéo mạnh lên để thuận tiện cúi đầu ngậm lấy môi cô, đó trượt đến vành tai, thở nóng hổi khàn giọng hỏi bên tai cô:
“Tối nay dùng tư thế nào?
Hửm?"
Tô Đào Đào mở mắt , đôi mắt lấp lánh sóng nước cực kỳ quyến rũ, khẽ liếc một cái đoạt hồn đoạt phách:
“Nghe theo Phó công, Phó công thì là ."
Đôi mắt đen sâu thẳm của Phó Chinh Đồ tối sầm , xoay đè cô xuống, môi lưỡi dọc theo đường xương hàm của Tô Đào Đào tiến đến bên môi:
“Sẽ lúc em xin tha đấy..."...
Tô Đào Đào quả nhiên liên tục xin tha, khi tia sáng đầu tiên của buổi sớm chiếu từ ngoài cửa sổ, cô vẫn còn đang ngủ say.
Hai nhóc con học thuộc Pi cả một buổi tối thì tinh thần phấn chấn thức dậy, sáng sớm bắt đầu “3.1415926"...
Phó Chinh Đồ nhẹ nhàng gỡ tay chân Tô Đào Đào đang gác , đặt một nụ hôn lên trán cô mới xoay xuống giường, ánh nắng ban mai tham lam hôn lên từng tấc da thịt Phó Chinh Đồ.
Người đàn ông mắt từ dung mạo đến thể hình đều là kiệt tác tuyệt vời nhất của thượng đế, mỗi nét vẽ đều trải qua sự gọt giũa tỉ mỉ, mỗi đường nét đều mỹ mượt mà khiến thể rời mắt.
Phó Chinh Đồ lấy chiếc sơ mi trắng khoác lên , động tác một tay cài cúc áo mang theo một sự gợi cảm khác biệt, mãi cho đến khi cài đến chiếc cúc cổ cùng mới thu hết vẻ phong tình mà chỉ Tô Đào Đào thấy.
Bước khỏi phòng, trở thành một Phó công khắc kỷ tự giác, nghiêm túc lạnh lùng.
Phó Chinh Đồ qua căn phòng đối diện, một tay bế xốc nhóc con đang to Pi lên:
“Mẹ còn đang ngủ, con nhỏ tiếng một chút."
Nhóc con “A~~" một tiếng, đôi tay nhỏ mập mạp vòng qua cổ ba:
“Chào buổi sáng ạ~~ ba ba~~"