Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 176
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ái chà chà..."
“Cái chân của ..."
“Đừng đẩy nữa, đừng va !"...
Sự việc xảy quá nhanh, những ở cửa còn đang mải xem náo nhiệt kịp như những quân cờ domino, từng một ngã xuống, đổ rạp một loạt, mắt thấy sắp va lưng đầu tiên ở lối cầu thang đ-á ——
Đội trưởng đội trị an nhanh tay lẹ mắt, kéo đó sang một bên, lá chắn bảo hộ trong tay lập tức đỡ lấy những từ ngã xuống, những thành viên huấn luyện bài bản phía tay đỡ vững , nhanh ch.óng chạy lên, kéo đầu tiên ngã dậy, ba khác dàn hàng ngang, tạo thành một lá chắn bảo hộ lớn hơn, để ba hỗ trợ lực cho lá chắn bảo hộ phía .
Mạc Gia Triết thấy tình hình định định xông lên giúp đỡ, dì Chung vội vàng kéo :
“Con đừng lên đó loạn thêm, huấn luyện chuyên nghiệp, con thì cái gì."
Mạc Gia Triết sốt ruột, thoát khỏi tay dì Chung chạy về phía , chạy :
“Mẹ, con khỏe lắm, thể giúp họ đỡ !"
Dì Chung cuống cuồng giậm chân, dám theo loạn, chỉ thể trơ mắt Mạc Gia Triết cứ thế xông lên, bà chỉ mắng một tràng “thằng nhóc thối", lúc dì Chung thực sự hối hận vì dắt Mạc Gia Triết tới đây xem náo nhiệt.
Ở nhà ngoan ngoãn chẳng hơn ?
Lối bên dọn sạch, Mạc Gia Triết chạy lên giúp duy trì trật tự:
“Đi lối , mau xuống , đừng ngoảnh , đừng dừng , từng một nối đuôi , cẩn thận một chút."
May mắn là những ngã xuống phía nhiều, tình hình vẫn trong tầm kiểm soát, khi Mạc Gia Triết chạy lên đến nơi, đội trưởng đội trị an khá đuối sức.
Mạc Gia Triết sức cánh tay đáng kinh ngạc, một bước tấn đỡ lấy lá chắn bảo hộ:
“ khỏe lắm, để giúp !"
Sức thực sự lớn, suýt chút nữa trực tiếp nâng bổng phía lên.
Đội trưởng đội trị an thở phào nhẹ nhõm, lúc cũng mấy lời kiểu như “ nên xuất hiện ở đây", ở giới hạn cuối cùng, dựa ý chí để gồng gánh, các thành viên phía cũng vất vả, Mạc Gia Triết đến cũng thành viên bên cạnh lên gánh.
“Cảm ơn nhé em, khỏe thật đấy."
Mạc Gia Triết đến, dường như chẳng cần tốn chút sức nào.
Những em phía đội trưởng cũng cùng suy nghĩ, Mạc Gia Triết thực sự một cân ba.
Mạc Gia Triết da sạm đen, nhếch miệng , để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp:
“ quanh năm việc với lò luyện thép, sư phụ cũng bảo khỏe."
Lúc lúc trò chuyện, đội trưởng luôn theo dõi tình hình phía , thấy Mạc Gia Triết một chống đỡ , bèn thử buông tay:
“Người em, trụ ?"
Mạc Gia Triết thoải mái :
“Không tốn sức lắm, còn nặng bằng nửa bó thép."
Đội trưởng vỗ vai Mạc Gia Triết:
“Người em, ở đây giao cho , lên chỉ huy."
Mạc Gia Triết gật đầu:
“Đi , trụ ."
Đội trưởng lên chỉ huy, nhanh đỡ tất cả những ngã dậy, duy trì trật tự , ngoại trừ vài cá nhân thương nhẹ, những còn đều bình an vô sự, tránh một tai họa xảy .
Còn về nhà Ngô Lệ Hoa, cũng xung đột nổ thế nào, bỗng nhiên đám đông phẫn nộ, đ-ập phá nhà bà tan tành, bà đầu tóc rối bời bệt đất lóc.
Trình Kiến Quốc bảo vệ con trai, cũng ném đầy vỏ chuối rau nát, ông căn bản còn chuyện gì đang xảy , cả kinh hãi tột độ, ông còn tưởng đấu tố cơ...
Khi thấy đội trị an , vẫn còn đang trong trạng thái ngơ ngác.
Trình Kiến Quốc:
“Đồng, đồng chí, chuyện rốt cuộc là thế nào?"
Đội trưởng đội trị an :
“Chúng cũng chuyện gì, nếu nhận điện thoại của Phó kịp thời đến duy trì trật tự, tối nay sẽ xảy chuyện lớn , cứ tự giải trình với lãnh đạo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-176.html.]
Trình Kiến Quốc hồn, đờ đẫn gật đầu:
“Cảm ơn."
Đội trưởng đội trị an :
“Đừng cảm ơn chúng , hãy cảm ơn Phó ."
Nếu Phó kịp thời thông báo cho họ, đợi họ đến nơi thì chuyện muộn .
Đội trưởng đội trị an cũng rùng sợ hãi, nếu căn cứ xảy chuyện, đầu tiên truy cứu trách nhiệm chính là , cũng cảm ơn Phó thật mới .
Trình Kiến Quốc:
“Được, cảm ơn, cảm ơn."
Khi những đó xông , Trình Kiến Quốc đang cùng con trai tắm, chỉ loáng thoáng thấy bên ngoài gì mà “mở xưởng", gì mà “kẻ l.ừ.a đ.ả.o", gì mà “ chúng mất việc"...
đại loại .
Khi ông và con trai , Ngô Lệ Hoa ném đầy , kéo theo cả ông cũng vạ lây, lúc đó mắt ông bắp cải thối dính , chẳng thấy gì, chỉ kịp che chở cho con trai phía , những thứ khác đều .
Ông nộp đơn xin mở xưởng bác bỏ, lãnh đạo còn mấy lời kiểu như “chẳng cái thể thống gì", nhưng xin mở xưởng chẳng là vợ của Lý Đông Thanh ?
Nghe Lý Đông Thanh còn lãnh đạo gọi lên văn phòng mắng một trận, chuyện liên quan gì đến Ngô Lệ Hoa?
Ngô Lệ Hoa hiếm khi trầm một , định một vố lớn, khi lên chức phó xưởng trưởng sẽ vênh váo mặt Trình Kiến Quốc, thật sự hề nhắc với Trình Kiến Quốc một chữ nào, ngờ vấp một cú ngã đau như .
Trình Kiến Quốc là hiền lành, tính tình cũng nổi tiếng là , ông căn phòng bừa bãi, nhịn gầm lên với Ngô Lệ Hoa:
“Mẹ kiếp rốt cuộc cô lén lút lưng chuyện ngu xuẩn gì nữa thế ?!
Cái ngày tháng khốn khổ còn sống tiếp nữa ?!
Không sống nữa thì cút xéo về quê cho !"
Trình Hoằng Nghị “òa" một tiếng lên.
Ngô Lệ Hoa ôm con trai hu hu :
“ cố ý, chỉ mở cái xưởng để giúp đỡ gia đình thôi mà, đều tại cái cô Tô Đào Đào đó, cô đều thể xin mở xưởng, vì chúng thể?
Lãnh đạo các đều phê duyệt xưởng của cô , lãnh đạo các sẽ phê duyệt của chúng chứ, hu hu..."
Chương 138 Không đau nhớ lâu, xem cô còn dám nữa !
Trình Kiến Quốc , thái dương giật liên hồi:
“Cái não của cô thế?
Nước ?
Trách gì?
Cô chủ tịch, cô trách chủ tịch ?"
Trình Kiến Quốc cũng tức đến lú lẫn , mấy lời đại bất kính thế bình thường ông thể miệng .
Trình Kiến Quốc chỉ tay bà :
“Cô coi xưởng là cải trắng đậu phụ ngoài đường, mở là mở ?
Cô vợ Phó chuẩn bao nhiêu công sức ?
Người nghĩ kỹ chi tiết, tự thiết kế túi bao bì, còn mang theo sản phẩm nộp kế hoạch!
Các cô gì?
Nộp mấy câu chẳng mà coi là bản kế hoạch ?
Khoan , các cô?
Cô và vợ Lý Đông Thanh cùng nộp bản kế hoạch?
Vì lãnh đạo hề nhắc đến cô nửa chữ?"