Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 171

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đào Đào cúi đầu đồng hồ:

 

“Bây giờ chúng thể ?"

 

Trong những mặt, đa loại vì vấn đề vệ sinh hoặc sức khỏe, Tô Đào Đào , đều lấm lét, dám lên tiếng nữa, chủ động nhường đường.

 

Tô Đào Đào mắt nghiêng, dẫn dì Chung và Tiểu Lục xuyên qua giữa đám đông.

 

Tiểu Lục khí chất đó của Tô Đào Đào cho kinh ngạc.

 

Dì Chung thì cảm thán, xưởng trưởng đúng là xưởng trưởng, đến cũng thể trấn áp hiện trường.

 

Chương 133 thấy xưởng của chị còn thiếu một tài xế, chị thấy thế nào?

 

Lên xe của Tiểu Lục, dì Chung mới :

 

“Những chắc còn náo loạn nữa, ngay Cát Cát xưởng sẽ chỉ trích mà, là..."

 

Dì Chung còn xong, Tô Đào Đào ngắt lời:

 

“Hay là mời bọn họ , thế Cát Cát?"

 

Tô Đào Đào chằm chằm dì Chung:

 

“Nếu như mới là sự bất công lớn nhất, phù hợp yêu cầu bất kể là con trai ai cũng sẽ nhận , phù hợp yêu cầu, cho dù là cha đẻ của lãnh đạo cũng nhận.

 

Dì Chung, chúng mở xưởng là để tạo thu nhập cho căn cứ, chứ từ thiện thu gom r-ác thải, năng lực thì là nguyên tắc dùng nhất quán của ."

 

Tô Đào Đào dì Chung :

 

“Dì chắc nghĩ rằng chức chủ nhiệm bộ phận hậu cần của là vì quan hệ với cháu nên mới nhận đấy chứ?"

 

Dì Chung ngẩn , :

 

thật sự thấy năng lực gì, lúc đầu trong lòng đúng là tự tin, giờ thì khác , giờ gần như nên ."

 

Dì Chung thở dài một tiếng:

 

“Nói cũng , vẫn cảm ơn cháu, bao giờ nghĩ còn ngày hôm nay."

 

Tô Đào Đào :

 

“Cháu vẫn là câu đó, năng lực thì , nếu dì năng lực , cũng vị trí , cháu cũng là đầu xưởng trưởng, đều là dò dẫm, cứ cố gắng hết sức là ."

 

Dì Chung :

 

, bao nhiêu năm , nếu cùng cháu, chẳng chút tự tin nào."

 

Tiểu Lục cuộc đối thoại của họ, thầm nghĩ chị Tô lợi hại quá, nếu thể trúng tuyển, nhất định cũng bảo theo chị Tô việc cho .

 

Tiểu Lục đưa dì Chung việc , mấy bộ phận đều một con phố, cũng cần chạy tới chạy lui.

 

Nhà máy in thì xa, tình cờ gần sân tập lái xe.

 

“Tiểu Lục, nếu việc thì cứ về , chiều tối sắp xếp thời gian đến quảng trường trung tâm đón tụi ."

 

Tiểu Lục lắc đầu:

 

“Hôm nay việc gì khác, theo chị."

 

Tô Đào Đào cạn lời :

 

“Lát nữa xong nhà máy in vẫn đến sân tập học lái xe, lẽ ở đó mấy tiếng đồng hồ, theo gì?"

 

Tô Đào Đào dĩ nhiên sẽ ở sân tập mấy tiếng, cô cùng lắm là đến để quen với lộ trình, tìm cảm giác tay lái .

 

Cậu thanh niên Tiểu Lục đôi khi cũng cứng nhắc, nhất quyết tin rằng theo Tô Đào Đào thể học gì đó, kiên quyết lắc đầu:

 

vẫn theo chị."

 

Tô Đào Đào:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-171.html.]

“..."

 

Nghĩ nghĩ cũng thôi, dù cô cũng sắp lấy bằng lái, chỗ cần dùng đến Tiểu Lục cũng nhiều.

 

Ai ngờ một lát , Tiểu Lục :

 

“Chị Tô, thấy xưởng của chị còn thiếu một tài xế, chị thấy thế nào?"

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Cô còn kịp lên tiếng, thanh niên bắt đầu tự ứng cử:

 

“Chị xem kìa, xưởng của chị hiện tại mới vài chục , thuê tạm xe và tài xế của căn cứ cũng thể ứng phó việc vận chuyển sản phẩm, nhưng chị sắp lớn mạnh đúng ?

 

Khi đó chị chắc chắn cũng sẽ mua xe, sớm muộn gì cũng đội vận tải của riêng , đến lúc đó chị chắc chắn cần một đội trưởng đội vận tải giúp chị quản lý việc vận chuyển sản phẩm, thấy chị bồi dưỡng từ bây giờ là , thật đấy, bồi dưỡng ngay là muộn mất!"

 

Ánh mắt Tô Đào Đào qua gương chiếu hậu thanh niên một cái, thu , đưa tay day day trán.

 

Thua , thua .

 

Đường đường là xưởng trưởng như cô mà chí lớn bằng Tiểu Lục, nhóc vì để kiếm cho một vị trí mà thật sự dám nghĩ thật đấy, con dấu còn đang đường về, tính xong chuyện đội trưởng đội vận tải .

 

Cậu thanh niên quá cách vẽ bánh cho sếp.

 

Tô Đào Đào cảm thấy nỗ lực thì xứng với chí hướng chim hồng hộc của .

 

Tô Đào Đào tâm huyết :

 

“Tiểu Lục , thì vẫn thực tế, xưởng của còn mở cơ mà, lấy gan mà mơ tưởng đến chuyện đội vận tải?

 

Cậu đợi thêm chút nhé, đợi khi chị lớn mạnh , nhất định sẽ lập đội vận tải, mời về đội trưởng."

 

“Nhất ngôn cửu đỉnh nha chị Tô, chị nuốt lời đấy!"

 

Tiểu Lục vui mừng, suýt chút nữa nhấn lút chân ga, Tô Đào Đào giật cả .

 

Tô Đào Đào:

 

“Tiểu Lục , thấy đội trưởng đội vận tải vẫn cần điềm đạm một chút, thấy ?"

 

Tiểu Lục lập tức ngay ngắn, lưng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc :

 

“Chị Tô, thấy chị đúng, bình thường điềm đạm lắm."

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Lạ thật đấy, bên cạnh Phó Chinh Đồ còn kiểu hài hước thế .

 

Trước khi đến, Tô Đào Đào đ-ánh tiếng với nhà máy in trực thuộc căn cứ, phụ trách thấy bản thiết kế túi bao bì của Tô Đào Đào vẫn nhịn cảm thán:

 

“Có tâm huyết , trách nhiệm , qua là ngay, Tô xưởng trưởng chắc chắn tốn ít tâm sức cho xưởng thực phẩm."

 

Tô Đào Đào thầm nghĩ, cũng hẳn, là Tiểu Hàng nhà tùy tay vẽ thôi.

 

Khiêm tốn :

 

“Không bằng Trần xưởng trưởng việc đều đích , quản lý xưởng lớn thế mà còn trực tiếp mặt tiếp đón một vụ ăn nhỏ như của ."

 

Trần xưởng trưởng hì hì xua tay:

 

“Đâu , lãnh đạo căn cứ coi trọng Tô xưởng trưởng mà, sớm dặn dò chúng quan tâm, coi trọng chuyện của Tô xưởng trưởng, hôm nay gặp mặt, Tô xưởng trưởng quả nhiên là tuổi trẻ tài cao, việc gì cứ dặn dò, chúng nhất định tận tâm tận lực phục vụ Tô xưởng trưởng."

 

Tô Đào Đào thực sự thụ sủng nhược kinh, liên thanh dám.

 

Trần xưởng trưởng bên nhà máy in sẽ gấp, cố gắng gửi cùng với đợt hàng in ấn tiếp theo đảo, để lỡ việc của Tô Đào Đào.

 

Một cái xưởng còn của cô mà hưởng đãi ngộ VIP thế , Tô Đào Đào quả thực ngờ tới.

 

 

Loading...