Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 169
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đào Đào:
“..."
“ , phía nhà in quen ai ?
Mẫu hợp đồng và túi đóng gói đều cần in ấn hàng loạt."
Tô Đào Đào hỏi Phó Chinh Đồ.
Phó Chinh Đồ:
“Có giao dịch nghiệp vụ, cứ gửi bản fax qua là ."
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Ngày mai em đích chạy qua một chuyến, một chi tiết cần trao đổi trực tiếp để thống nhất, sẵn tiện luyện lái xe luôn.
Chung di cũng ngoài việc, phiền Tiểu Lục ."
Cô nhanh ch.óng lén lút lấy bằng lái xe cho xong, nếu đảo thực sự quá phiền Tiểu Lục.
Phó Chinh Đồ:
“Thi bằng lái vất vả ?"
Tô Đào Đào lắc đầu, cô sớm nghĩ xong lời giải thích:
“Không khó ạ, bạn học cấp ba của em nhà xe, lúc học lỏm theo , vẫn còn nhớ một ít."
Trong mắt Phó Chinh Đồ, Tô Đào Đào thuộc loại thông minh tinh quái, một hiểu mười, cô cái gì cũng thấy ngạc nhiên:
“Trần Trần thì ?
Đi học với Viễn Hàng là bế ?"
Tô Đào Đào vẫy tay gọi Trần Trần:
“Trần Trần, ngày mai con với ba học với chú nhỏ nào?"
Cậu bé Trần Trần cần suy nghĩ:
“Đi với ba ạ ~~"
Phó Viễn Hàng dọn dẹp bát đũa xong :
“..."
Trần Trần , chỉ cần em do dự lấy một giây thôi là chú nhỏ đau lòng đến thế em ?
Trước khi ngủ, Tô Đào Đào đến phòng của bọn trẻ, hai bé đang thuộc lòng Thiên Tự Văn.
Tô Đào Đào ở đầu giường, đưa một chiếc phong bì cho Phó Viễn Hàng.
Phó Viễn Hàng nhận lấy:
“Chị dâu, đây là cái gì ạ?"
Trần Trần ôm eo cọ tới cọ lui.
Tô Đào Đào:
“Mở xem ."
Tô Đào Đào dùng đầu cụng cụng đầu bé, Trần Trần khanh khách.
Phó Viễn Hàng cư nhiên từ trong phong bì rút một tờ Đại Đoàn Kết (tờ 10 nhân dân tệ), sợ đến mức suýt chút nữa là vứt phắt :
“Chị, chị dâu, cái là..."
Trần Trần:
“Oa ~~ tiền tiền ~~"
Tô Đào Đào xoa xoa cái đầu nhỏ của bé:
“Phí thiết kế của em đấy.
Ít thì ít một chút, nhưng xưởng của chị dâu mới khởi nghiệp , em cứ coi như cho chị dâu một cái giá nhà nhé, nhận lấy ."
Phó Viễn Hàng chớp chớp mắt, cái miệng nửa ngày khép :
“Phí, phí thiết kế?
Cho, cho em ạ?"
Số tiền lớn nhất mà Phó Viễn Hàng từng cầm chính là một đồng tiền tiêu vặt mỗi tháng mà Tô Đào Đào cho , đối với đó là một con thiên văn , bây giờ chị dâu cư nhiên cho một tờ Đại Đoàn Kết!
Tô Đào Đào xoa đầu Phó Viễn Hàng:
“Chẳng em giúp thiết kế một cái bao bì cho kẹo dừa ?
Vốn dĩ thuê bên ngoài thiết kế thì chỉ bấy nhiêu phí .
Sao?
Chê ít ?"
Tô Đào Đào tất nhiên chê ít.
Phó Viễn Hàng ngừng lắc đầu, nhét cả phong bì và tiền trả cho Tô Đào Đào, ai còn tưởng đó là củ khoai nóng bỏng tay cơ:
“Em, em lấy ."
Trần Trần đẩy phong bì và tiền lòng chú nhỏ:
“Lấy ạ ~~ cầm lấy ~~ mua kẹo cho Trần Trần ~~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-169.html.]
Tô Đào Đào và Phó Viễn Hàng đều .
Tô Đào Đào hỏi:
“Tại lấy?
Đã bỏ lao động thì nhận thù lao xứng đáng chứ.
Đi mà lương, mà công điểm, thì ai còn lao động nữa?"
Phó Viễn Hàng vẫn lắc đầu:
“Không giống , em chỉ là tiện tay vẽ cho Trần Trần thôi."
Tô Đào Đào:
“Đứng ở góc độ của em là tiện tay vẽ, nhưng ở góc độ của chị là, nếu em tiện tay vẽ trúng ý của chị, chị lẽ còn ngừng tìm những nhà thiết kế chuyên nghiệp để việc .
Chưa đến chi phí giao tiếp ở giữa, mà còn bỏ một lượng lớn thời gian, sức lực và cả tiền bạc.
Bây giờ dùng một mức thù lao thấp như thế mà kết quả chị , là chị hời đấy.
Khoản tiền chị cho em, mà là sổ sách của nhà máy.
Công là công, tư là tư, công tư phân minh.
Nếu em vẽ giúp nhà thì đưa tiền là khách sáo, nhưng vẽ giúp nhà máy thì đó là thứ em xứng đáng hưởng."
Tô Đào Đào dừng một chút, để Phó Viễn Hàng thời gian tiêu hóa:
“Hơn nữa, đây là chuyện mua đứt bán đoạn một .
Sau khi đổi bao bì bìa ngoài thì vẫn cần em vẽ đấy, em cứ coi như đang thêm kiếm tiền học là ."
Phó Viễn Hàng nghĩ thông suốt hơn một chút, bóp bóp chiếc phong bì Tô Đào Đào:
“ chị dâu, cái , cái là nhiều quá ạ?
Em mới vẽ một loáng."
Tô Đào Đào lắc đầu:
“Nếu chị tìm bên ngoài vẽ, sẽ chỉ đắt hơn thế thôi.
Sáng tạo nghệ thuật thể định giá theo thời gian việc .
Có nửa tiếng là thành, nửa tháng cũng thành nổi.
Chị chỉ thành phẩm, và thành phẩm xứng đáng với mức giá đó."
Phó Viễn Hàng nắm c.h.ặ.t chiếc phong bì:
“Vâng, em hiểu ạ."
vẫn đưa phong bì cho Tô Đào Đào:
“Chị dâu là chị giữ hộ em , em dùng đến nhiều tiền như ."
Tô Đào Đào đẩy nó :
“Tiền của em thì tự em cất lấy.
Đôi khi cần mua những loại b.út vẽ, vở vẽ thích thì cần hỏi chị, tự quyết định là ."
Phó Viễn Hàng cuối cùng Tô Đào Đào thuyết phục:
“Chị dâu, đầu tiên em tranh của em đáng giá như ."
Tô Đào Đào xoa tóc :
“A Hàng, tranh của em còn đáng giá hơn nhiều so với những gì em nghĩ đấy.
Tuy giá trị của nó dùng tiền để đo đếm , nhưng đôi khi, đây chính là biểu hiện định lượng để thể hiện giá trị của nó, đây là một nghịch lý."
Tờ Đại Đoàn Kết dường như mở một cánh cửa thế giới mới cho Phó Viễn Hàng.
Cậu dường như bỗng nhiên phương hướng, cách khác là sức lực nên dùng hướng nào .
Hóa vẽ tranh cũng thể kiếm tiền, hơn nữa còn nhiều hơn những gì nghĩ.
Có tiền , lúc chị dâu mua quần áo thể cần ưu tiên cho và Trần Trần , mà thể mua chiếc váy vải polyester (đích xác lương) mà chị thích nhưng nỡ mua.
Sau kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền.
Nếu Tô Đào Đào Phó Viễn Hàng nghĩ như , cô nhất định sẽ cảm thán.
Cô thêm mấy cái váy vải polyester vì thích, mà chính vì thích nhưng tại nó thời đại săn đón đến nên mới thêm vài cái thôi.
Chương 132 Chúng phục
Ngày hôm .
Phó công bế nhóc tì mặc sơ mi trắng, quần đùi nhỏ, xăng đan nhỏ, đội mũ cói nhỏ, đeo cặp sách nhỏ, quàng con ốc biển lớn cửa .
Vừa mở cửa, Mạc công từ xuống suýt chút nữa bộ trang phục cực ngầu của Trần Trần lóa đôi mắt lão luyện.
“Ôi, Trần Trần, cháu vẫn trắng như hả?"
Phó Chinh Đồ và Trần Trần:
“..."
Mạc công Phó Chinh Đồ, hắng giọng một cái.
Được , Phó công đến đây lâu như mà làn da vẫn trắng như thế đấy thôi.
Trần Trần mới đến bao lâu?
Hơn nữa vốn dĩ là loại bắt nắng mà.