Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Không cần , bữa tối hôm nay nấu chung một nồi, đơn giản lắm."

 

Trần Trần bế Bạch Bạch chạy lạch bạch tới, ngẩng đầu Phó Viễn Hàng:

 

“Chú nhỏ ~~ chú về ạ ~~"

 

Phó Viễn Hàng xoa đầu Bạch Bạch:

 

“Ừ, Trần Trần, hôm nay em chơi gì, chú nhỏ chơi với em."

 

Trần Trần nheo mắt :

 

“Chúng cùng ~~ (bối) bảng cửu chương ~~"

 

Phó Viễn Hàng:

 

“..."...

 

Chương 130 Nghe Chu Chính lãnh đạo mắng một câu 'thối ngửi ' quẳng

 

Không chỉ Phó Viễn Hàng cạn lời, ngay cả Tô Đào Đào cũng cạn lời.

 

Trần Trần , con là một đứa trẻ thông minh như , mà cư nhiên phân biệt cái gì là học tập, cái gì là chơi đùa ?

 

học tập đối với Trần Trần mà chính là chơi đùa, như cũng .

 

Phó Chinh Đồ đến cửa nhà ngửi thấy hương thơm của canh gà nấu dừa.

 

Món Tô Đào Đào đầu tiên, Phó Chinh Đồ ngửi là ngay Tô Đào Đào món mới.

 

Đẩy cửa , tiếng vui vẻ non nớt và mấy chuẩn xác của trẻ thơ truyền đến:

 

“Một một là một, một hai là hai..."

 

Sự mệt mỏi suốt cả một ngày bận rộn đến mức kịp thở của Phó Chinh Đồ dường như biến mất còn tăm ngay từ khoảnh khắc bước chân sân.

 

Anh đặt cặp công văn xuống, rửa tay rửa mặt, phiền trẻ con học tập, bước bếp hỏi một câu giống hệt Phó Viễn Hàng:

 

“Cần ?"

 

Lúc rửa mặt, Phó Chinh Đồ ướt mảng tóc mái trán.

 

Có lẽ vì duy trì vận động quanh năm nên trông trẻ hơn nhiều so với những cùng tuổi, làn da sạch sẽ mịn màng, thấy một lỗ chân lông nào.

 

Lúc lông mi còn vương những giọt nước, khẽ chớp mắt, một giọt nước men theo gò má chảy qua đường xương quai hàm cuối cùng dừng yết hầu...

 

Mặc chiếc sơ mi trắng, gợi cảm mà chính hề .

 

Lúc hỏi chuyện theo thói quen mắt Tô Đào Đào, ánh mắt sâu thẳm và tập trung.

 

Tô Đào Đào tay vẫn còn cầm xẻng, bỗng nhiên nghiêng , tầm mắt vượt qua Phó Chinh Đồ ngoài.

 

Bọn trẻ đang “chơi" nghiêm túc, đều về phía .

 

Cô bước lên , kiễng chân đặt một nụ hôn “chụt" thật mạnh lên môi , chỉ một cái lùi về , rạng rỡ :

 

“Không cần , bưng gà nấu dừa , chuẩn ăn cơm thôi."

 

Phó Chinh Đồ mím mím vị trí cô hôn, đôi mắt hẹp dài liếc cô:

 

“Vui lắm ?"

 

Tô Đào Đào lắc đầu:

 

“Không vui, mau bưng , em đói lắm ."

 

Phó Chinh Đồ mỉm bưng gà nấu dừa ngoài, ai thể nhận Phó công mới trêu ghẹo.

 

Giữa mùa hè nóng nực mà ăn một bát canh gà nấu dừa thế , tức thì mồ hôi đầm đìa, lỗ chân lông đều thấy thoải mái.

 

Thịt con gà mái tơ nấu tới, chất thịt mềm ngọt, hòa quyện với vị ngọt tự nhiên của nước dừa và đu đủ, chấm thêm chút hành gừng băm, ăn đúng là hương vị nguyên bản nhất.

 

Cả nhà đều thích món ẩm thực đặc trưng của thành phố phương Nam , đặc biệt là hai bé, cực kỳ thích uống loại canh .

 

Trần Trần uống liền hai bát mới dừng .

 

“Fan cuồng" đưa cái bát uống sạch sành sanh cho Tô Đào Đào xem:

 

“Mẹ ơi ~~ ngon lắm ạ ~~"

 

Tô Đào Đào xoa đầu bé:

 

“Ngon là , nhé."

 

Trần Trần gật đầu:

 

“Vâng ạ ~~ ơi ~~ Bạch Bạch khi nào ~~ thể ăn ạ ~~"

 

Tô Đào Đào :

 

“Cái canh Bạch Bạch thể uống một chút, cũng thể ăn một chút xíu đu đủ, nhưng ăn nhiều nhé."

 

Trần Trần dùng bát của múc một ít canh, múc một miếng đu đủ hỏi Tô Đào Đào:

 

“Nhiều thế ~~ ạ ~~"

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Được, cho nó ăn ."

 

Cậu bé hớn hở bê bát gọi em Bạch Bạch của :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-168.html.]

“Bạch Bạch mau đây ~~ đồ ngon ~~"

 

Chú ch.ó con vẫy đuôi vui sướng, nhảy tót lên chạy theo Trần Trần.

 

Ánh mắt Phó Chinh Đồ thu từ Trần Trần, hỏi Tô Đào Đào:

 

“Chuyện nhà máy thuận lợi chứ?"

 

Tô Đào Đào gật đầu:

 

“Thuận lợi ạ.

 

, Ngô Lệ Hoa và Dương Liễu Nguyệt bọn họ mở xưởng gì thế ạ?

 

Đã duyệt ?"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Ai cơ?

 

Không quen."

 

Tô Đào Đào:

 

“...

 

Lần đ-ánh nh-au với A Hàng, nhà của mấy đến nhà xin ."

 

Phó Chinh Đồ suy nghĩ một lát:

 

“Hình như là chuyện như , nhưng Chu Chính lãnh đạo mắng một câu 'thối ngửi ' (cẩu thí bất thông) quẳng (đ-ánh về)."

 

Tô Đào Đào:

 

“..."...

 

Chương 131 Cầm lấy ~~ mua kẹo cho Trần Trần ~~

 

Cụ thể là đăng ký mở xưởng gì Phó Chinh Đồ , nhưng Chu Chính hàng ngày chạy chạy giữa các văn phòng lớn và nhà ăn nhỏ, loại tin bát quái đều thoát khỏi tai , đúng là một phiên bản nam cấp thấp của Chung di.

 

Phó Chinh Đồ là chuyện từ miệng .

 

Cái câu “thối ngửi " Chu Chính học theo giọng điệu và biểu cảm của lãnh đạo giống hệt như đúc, lờ cũng khó.

 

Tô Đào Đào bỗng nhiên là nên đồng tình với mấy bày trò mở xưởng , là nên đồng tình với những lấy đơn đăng ký để chuyển sang “xưởng" của họ.

 

Tô Đào Đào kể đại khái chuyện xảy ở cửa nhà ăn lớn hôm nay.

 

Cuối cùng :

 

“Mấy đó khi chuyện ước chừng sẽ đến loạn, đến lúc đó thu xếp thế nào.

 

Lãnh đạo các bác bỏ kế hoạch của thì thông báo một tiếng ?"

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Hỏi đến thì đương nhiên sẽ thông báo."

 

Tô Đào Đào:

 

“Vậy nếu hỏi thì ?

 

Người mặc định là lãnh đạo đồng ý thì ?"

 

Phó Chinh Đồ mang vẻ mặt “Thế giới cư nhiên thiếu suy nghĩ như " Tô Đào Đào.

 

Tô Đào Đào hiểu , gật đầu:

 

“Thật sự hạng như đấy, nếu bọn họ cũng sẽ phát đơn tuyển dụng khi nhận hồi âm."

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Vậy cũng liên quan đến em.

 

Nếu dám đến loạn, em cứ tìm đội trị an đến duy trì trật tự."

 

Tô Đào Đào ngẩn :

 

“Trong căn cứ còn bộ phận ?"

 

Phó Chinh Đồ gật đầu:

 

“Đương nhiên là , cho em một s-ố đ-iện th-oại, hoặc em trực tiếp tìm Tiểu Lục."

 

Tô Đào Đào:

 

“Tiểu Lục tóm gì thế ạ?

 

Sao giống như dầu cù là , chuyện gì cũng tìm ."

 

Phó Chinh Đồ:

 

“Lúc cần lái xe thì là tài xế cơ động, bình thường là nhân viên cơ động."

 

Tô Đào Đào:

 

“Vậy tại việc ở nhà ăn?

 

Hơn nữa sai bảo nhiều nhất?"

 

Phó Chinh Đồ liếc Tô Đào Đào:

 

“Vì nhà ăn cần dùng đến nhiều nhất, vốn dĩ là tài xế của ."

 

 

Loading...