Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Lục :

 

“Vậy thì vấn đề gì , cảm ơn chị Tô."

 

Tô Đào Đào cứ tưởng sẽ nhân cơ hội giúp vài câu, kết quả là , chẳng gì thêm, cứ thế bưng bát cơm luôn!

 

Ngược Phó Chinh Đồ một câu:

 

“Đại nương đó , lúc điều kiện gian khổ, bà từng nấu cơm cho bọn ."

 

Tô Đào Đào ngẩn , mà Phó công đích mở miệng khen thì chắc chắn là thực sự .

 

“Đại nương đó họ gì ?"

 

Phó Chinh Đồ gắp cho cô một miếng cá lọc xương:

 

“Họ Hứa."

 

Tô Đào Đào:

 

“..."

 

Cái gã kiệm lời như vàng .

 

Được , Hứa đại nương 42 tuổi, Tô Đào Đào ghi nhớ .

 

Ngày hôm là ngày thu đơn đăng ký, vẫn do Chung di và Hạ Tri Thu mặt, Đông Đông cũng theo.

 

Tô Đào Đào thì đẩy Trần Trần cửa hàng bách hóa , mua hai quả dưa hấu siêu to.

 

Quả dưa hấu thực sự quá lớn, bên để một quả, bên để một quả, Trần Trần tự bộ.

 

“Đội trưởng Cao, công trình tiến hành thế nào ?

 

Có vấn đề gì ?"

 

Lão Cao lắc đầu:

 

“Yên tâm Tô xưởng trưởng, việc đều thuận lợi."

 

Tô Đào Đào đội ngũ thi công trật tự , nếu đặt ở thế kỷ 21 thì lo gì xuất hiện công trình kém chất lượng?

 

Tô Đào Đào ôm quả dưa hấu lớn đưa cho Lão Cao:

 

“Lát nữa chia cho giải nhiệt, mỗi chỉ xách hai quả thôi, lát nữa sẽ bê thêm hai quả nữa."

 

“Ôi, để , để ," Lão Cao vội vàng đón lấy, “ , , Tô xưởng trưởng thực sự quá khách sáo , hai quả là đủ , cần mua thêm ."

 

Tô Đào Đào ước tính sơ bộ lượng , chắc mỗi cũng một miếng, gật đầu :

 

“Vậy cũng , ngày mai sẽ nhờ nhà ăn lớn nấu cho một nồi canh đậu xanh.

 

Trời nóng thế nhất định uống nhiều nước, nghìn vạn đừng để say nắng."

 

Lão Cao nghề mười mấy hai mươi năm , công trình lớn nhỏ từng nhận ít, nhưng thấy ai giống như Tô Đào Đào, quan tâm đến công nhân xây dựng đến .

 

Lão Cao :

 

“Cô ngày nào cũng hết hoa cúc, dưa hấu lớn, canh đậu xanh, say nắng cũng khó."

 

Tô Đào Đào :

 

“Nói chung là hoa cúc bên nhà ăn cung cấp đủ, ngày mai canh đậu xanh cũng đủ.

 

Ai cũng sắt, mệt thì cứ nghỉ một lát, nhà xưởng của chúng thiếu một hai ngày đó ."

 

Lão Cao những lời của Tô Đào Đào cho suýt chút nữa thì kiềm chế cảm xúc.

 

Ai cũng chỉ quản tiến độ công trình, một lấy lòng ông thì đúng là sẽ vài lời khách sáo, nhưng hành động thực tế thì ít.

 

Ngược , Tô Đào Đào - ngay từ đầu trông vẻ khó gần nhất - nhất với công nhân.

 

Những công nhân thấy cuộc đối thoại của họ bên cạnh liền quẹt mồ hôi trán, dừng uống hớp nước, Tô Đào Đào, mấy quả dưa hấu lớn bên cạnh, nuốt nước miếng, tức thì càng thêm hăng hái việc.

 

Tô Đào Đào thấy nhưng lẳng lặng dời tầm mắt .

 

đầu đưa Trần Trần sang chơi cùng Đông Đông, bản đẩy xe mua thêm hai quả dưa hấu lớn mang qua.

 

Lão Cao gì cho nữa.

 

Cảnh tượng công nhân nuốt nước miếng lúc thấy, rêu rao khắp nơi, thế là đều Tô xưởng trưởng là , mua bốn quả dưa hấu lớn mời họ ăn, còn dặn nhà ăn ngày mai nấu canh đậu xanh cho họ uống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-164.html.]

Những lời Tô Đào Đào vốn chân thành hy vọng họ đừng quá liều mạng việc ngược tác dụng ngược, việc càng hăng say hơn.

 

Phía Chung di và Hạ Tri Thu tiến hành như lửa như , đến một buổi sáng thu bảy tám mươi bản đơn đăng ký.

 

Tuy nhiên cũng thu gần xong , tỉ lệ nam nữ đúng như Tô Đào Đào dự đoán, mất cân bằng trầm trọng.

 

Đơn của nam chí mười mấy bản, trong đó bao gồm cả bản của Đổng Thăng Bình.

 

Tô Đào Đào tặng dưa hấu xong từ công trường về, cư nhiên phát hiện hai nữ đồng chí cũng đang cầm đơn đăng ký phát khắp nơi.

 

“Đây là nhà máy của chúng , cũng sắp mở , cầm lấy xem thử , cứ so sánh nhiều, lựa chọn nhiều mới cái nào phù hợp với hơn."

 

Tô Đào Đào chớp chớp mắt, chuyện gì thế ?

 

Cướp ?

 

Cái nhà máy gì đó của bọn Dương Liễu Nguyệt duyệt nhanh thế ?

 

Chương 127 Theo ai ?

 

, đang phát đơn đăng ký chính là Dương Liễu Nguyệt và Ngô Lệ Hoa.

 

Chu Tiểu Yến thì đến.

 

Bản kế hoạch của họ mới nộp lên, lãnh đạo khi còn kịp xem , mà bắt đầu phát đơn tuyển dụng ?

 

Bọn họ lẽ thật sự nghĩ rằng cứ nộp lên là thể trực tiếp mở xưởng chứ?

 

Chung di đang định mở miệng mắng , Tô Đào Đào nắm lấy tay bà, khẽ lắc đầu.

 

Vị trí vốn đủ, để những vốn cùng phe với bọn họ kéo cũng , đỡ mất thời gian sàng lọc.

 

Khá nhiều thật sự ùa tới:

 

“Đồng chí Ngô, đồng chí Liễu, các cô là thật ?

 

Các cô cũng sắp mở xưởng ?"

 

, xưởng gì thế?

 

Có những vị trí nào?"

 

“Làm mệt ?

 

Có vất vả ?

 

Không vất vả thì ."...

 

Tô Đào Đào thấy câu “Làm mệt , vất vả ", liền trao đổi ánh mắt với Chung di.

 

Chung di nhanh trí vô cùng, lập tức ghi nhớ đó, chuẩn lát nữa rút đơn đăng ký của đó để loại.

 

Ngô Lệ Hoa và Dương Liễu Nguyệt thấy bản Tô Đào Đào thì ngẩn , gần như ngay lập tức liên tưởng cô với “ nhà trắng đến phát sáng của Phó công".

 

Nhan sắc tuyệt thế như hồ ly tinh, hèn chi thể Phó công mê mẩn.

 

Ngô Lệ Hoa nhớ từng “Nếu Phó công cưới là , cũng thể xưởng trưởng", bỗng nhiên chút chột .

 

đúng là trông cũng , nhưng so với Tô Đào Đào... thôi bỏ , cửa để so.

 

Ngô Lệ Hoa nghĩ đến việc cũng sắp phó xưởng trưởng , cũng chẳng kém cô cái gì, mài mà ăn .

 

Thế là cô ưỡn thẳng lưng :

 

“Đương nhiên là thật , bản kế hoạch nộp lên , mà giả ?"

 

Dương Liễu Nguyệt và Ngô Lệ Hoa hai thật sự tưởng nộp lên là mở xưởng ?

 

Tại hiện trường cư nhiên lấy một hỏi:

 

“Đã duyệt ?"

 

Tô Đào Đào đều hỏi một câu:

 

“Vậy tóm duyệt ?”

 

Thời buổi đa đều chất phác, Tô Đào Đào gương đó, đều nghĩ rằng dám mang đơn tuyển thì chắc chắn là chuyện ván đóng thuyền.

 

Cộng thêm nhiều cảm thấy nhà máy do hai kẻ yêu lao động mở thì thể mệt đến mức nào?

 

Ngay cả bọn họ còn thể xưởng trưởng, thì xưởng của họ việc chẳng sẽ nhàn hạ ?

 

 

Loading...