Xuyên thành bà mẹ cực phẩm trong văn niên đại - Chương 163
Cập nhật lúc: 2026-02-21 03:38:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hai thiếu niên nhỏ suốt chặng đường đuổi theo mặt trời lặn chạy tới.”
Trần Trần chỉ hoàng hôn, lớn tiếng gọi:
“Chú nhỏ ~~ vẽ lòng đỏ trứng ~~"
Phó Viễn Hàng thấy Trần Trần , trái tim treo lơ lửng suốt cả buổi chiều cuối cùng cũng hạ xuống.
Cậu chạy lên bế Trần Trần:
“Được, tối nay về sẽ vẽ cho em một cái lòng đỏ trứng thật lớn."
Mộc Mộc chạy tới bế Đông Đông:
“A Hàng chúng thi , mỗi bế một đứa, ai bãi biển đó thắng."
Phó Viễn Hàng liếc bạn, lắc đầu:
“Không thi."
Ngã Trần Trần thì ?
Mộc Mộc “Xì" một tiếng:
“Chẳng thú vị gì cả.
Đông Đông chúng chơi với chú nhỏ nữa, chúng nhặt hết ốc sên bãi biển ."
Đông Đông lắc đầu, vùng vẫy đòi xuống đất:
“Muốn cùng nhặt với Trần Trần cơ..."
Mộc Mộc:
“..."
Thế giới chỉ một là tổn thương.
Bãi biển lúc hoàng hôn vẫn mấy , chỉ những nhà mới lên đảo như bọn họ mới hứng thú với vỏ sò, những khác sớm thấy quen .
Có hai thiếu niên dẫn hai bé chơi, Tô Đào Đào và Hạ Tri Thu liền thoải mái hơn nhiều, cởi giày chân trần vùng cát tiếp giáp với mặt nước.
“Nơi thật ."
Hạ Tri Thu từ nhỏ sống ở phương Bắc, đầu tiên ở gần biển như thế .
“ là ."
Tô Đào Đào dang rộng hai tay, nhắm mắt hít một thật sâu, tận hưởng món quà của thiên nhiên .
Nơi đây giống như một Utopia (vùng đất lý tưởng), chở che tình yêu và mơ ước của cô.
Cô yêu nơi , cũng sẵn lòng góp chút sức mọn để xây dựng nó.
“Tìm thấy ~~" Trần Trần bỗng nhiên giơ cao một con ốc biển lớn, soi soi ánh hoàng hôn, áp tai thử, phấn khích :
“Là ốc sên (loa loa) của con ~~"
Tô Đào Đào tới, ánh rạng đông đỏ rực phản chiếu khuôn mặt hồng hào của bọn trẻ.
Phó Viễn Hàng và các bé cũng vây quanh, cầm lấy con ốc biển Trần Trần nhặt sờ , đều vui mừng cho bé.
Phó Viễn Hàng:
“Ừ, là ốc biển của Trần Trần."
Trần Trần vui khôn xiết, tuy rằng bé là một chút khác biệt, mỗi con ốc biển đều giống , nhưng con thích.
Mộc Mộc lấy một con ốc biển khác:
“Anh cũng nhặt một con to , con tặng cho Đông Đông, như hai đứa đều ốc biển nhé."
Tô Đào Đào tới, Trần Trần phấn khích đưa con ốc biển cho cô xem.
Thực thế giới hai con ốc biển nào giống hệt , con độ tương đồng cao với con cũ của Trần Trần, kích thước cũng sấp xỉ, còn hơn con đó một chút.
“Rất ," Tô Đào Đào trả con ốc cho bé, “về nhà sẽ đan một cái lưới cho con ốc, mỗi khi Trần Trần cầm nó tiếng sóng biển thì hãy quàng cổ , như sẽ rơi nữa."
Cảm hứng của Tô Đào Đào bắt nguồn từ bà cụ bán dưa hấu, bà cụ đan một cái lưới cho quả dưa hấu để Tô Đào Đào xách , dễ cầm dễ rơi.
Cô cũng thể một cái đơn giản để Trần Trần quàng cổ.
Chương 126 Chuyện gì thế ?
Trước khi mặt trời lặn hẳn, bọn trẻ cũng nhặt những vỏ sò ưng ý, nếu về thì nhà ăn cũng sắp đóng cửa .
Tô Đào Đào và từ bãi biển lên, đối mặt chạm mặt với Phó Chinh Đồ và Trương Xuân Thành.
Sau khi ngạc nhiên vui mừng, Tô Đào Đào hỏi Phó Chinh Đồ:
“Sao tới đây?
Không bảo đợi bọn em ở nhà ăn lớn ?
Anh lấy cơm , lát nữa nhà ăn đóng cửa cơm ăn thì thế nào?"
Trương Xuân Thành :
“Yên tâm , bọn đều dặn nhà ăn để phần cơm , qua đó là cái ăn ngay.
Đây chẳng là thấy lâu về nên mới qua xem ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-ba-me-cuc-pham-trong-van-nien-dai/chuong-163.html.]
Đông Đông thấy ba, lập tức vứt bỏ chú Mộc Mộc của , chạy tới ôm đùi ba:
“Ba ơi, con cần một cái lò nướng!
Ba mau hỏi chú Phó !"
Nụ của Trương Xuân Thành đông cứng môi:
“Lò nướng là cái thứ gì?"
Đông Đông mang vẻ mặt “Ba thật là ngốc":
“Lò nướng là thứ, lò nướng chính là lò nướng!"
Trương Xuân Thành:
“..."
Tô Đào Đào và Phó Chinh Đồ , thực sự nhịn mà bật thành tiếng.
Hạ Tri Thu chịu nổi cái điệu bộ ngốc nghếch của chồng, đ-ấm một cái:
“Đừng ngẩn nữa, lát nữa sang nhà Đào Đào xem chẳng là ngay ?"
Phó Chinh Đồ cúi bế Trần Trần lên, một ngày gặp nhóc tì , thấy nhớ thằng bé vô cùng.
Trần Trần khoe bảo bối mới với ba:
“Ba ơi ~~ cái mới ạ ~~ giống hệt luôn ~~"
Phó Chinh Đồ hỏi:
“Cái cũ ?
Không thích nữa ?"
Trần Trần mím môi, lắc đầu:
“Rơi xuống đất ~~ hỏng ~~"
Tô Đào Đào thấy Trần Trần sắp vui, liền :
“Hôm nay ở trường cẩn thận vỡ, cả, Trần Trần nhà tìm thấy nó đúng nào?
Chúng mau ăn cơm thôi, bụng sắp đói xẹp lép ."
Chủ đề tiếp tục nữa, cả nhóm trong tiếng vui vẻ của bọn trẻ để đến nhà ăn.
Mộc Mộc chịu ăn cơm ở nhà ăn với họ, là cơm cả ngon hơn cơm nhà ăn, đòi về nhà ăn.
Lúc Tô Đào Đào và đến nhà ăn thì còn mấy , Tiểu Lục và các nhân viên nhà ăn đang ăn bữa ăn dành cho nhân viên.
Cuối cùng phần cơm múc cho bọn họ cũng đặc biệt nhiều.
Tiểu Lục bưng bát cơm tới:
“Phó công, chị Tô, căn cứ còn mở thêm một cái nhà máy nữa, chuyện thật ạ?"
Phó Chinh Đồ hôm nay bận rộn đến mức ngay cả thời gian vệ sinh cũng , càng rảnh rỗi để để ý Chu Chính, những tin đồn ?
Những chuyện bát quái bình thường của đều là từ Chu Chính mà .
Anh lắc đầu:
“ ."
Tô Đào Đào :
“Nghe là nộp bản kế hoạch , duyệt thì .
Sao ?
Cậu đổi công việc ?"
Tiểu Lục vội vàng lắc đầu:
“Không , , em hài lòng với công việc hiện tại của .
Là em, cũng chẳng ngóng từ , sợ nhà máy của chị trúng tuyển nên thêm lựa chọn thôi."
Tô Đào Đào hỏi :
“Mẹ năm nay bao nhiêu tuổi ?
Sức khỏe thế nào?"
Tiểu Lục :
“Năm nay 42 ạ, sức khỏe , các điều kiện đều phù hợp, chỉ là văn hóa mấy.
Đơn đăng ký đều là em giúp bà điền đấy ạ.
Bà thấy trong đơn của nhà máy các chị cột trình độ học vấn, nên lo lắng học vấn đủ, sợ nhận."
Tô Đào Đào :
“Công nhân sản xuất yêu cầu học vấn.
Vì trực tiếp tiếp xúc với thực phẩm, nên chịu khó chịu khổ, sức khỏe mới là quan trọng nhất."